Không  hiểu sao mỗi lần đi học hay đi đâu khỏi nhà trọ là em đều nhìn trước,  ngó sau. Có lẽ em trông chờ một lần được bất chợt nhìn thấy anh...

Thư gửi đến anh - Người em yêu đơn phương

Ảnh minh họa

Anh  à! Chúng ta quen biết nhau đã được bao lâu rồi nhỉ? Chắc có lẽ anh  không nhớ phải không? Em không trách điều đó đâu vì em lấy quyền gì mà  trách anh? Chúng ta đã quen biết nhau được một năm rồi, quả thật một năm  ấy đối với em nó rất đẹp. Một năm được ở chung nhà trọ với anh thật vui  làm sao. Trong một năm đó, chúng ta đã có biết bao nhiêu là kỷ niệm,  vui có, buồn cũng có nữa, không biết anh có còn nhớ những kỷ niệm ấy  không nhưng đối với em, đó là những ngày tháng không thể nào quên được.

Anh  còn nhớ cái ngày mình đi khám sức khỏe không? Thấy em đứng ở hàng cuối  cùng nên anh đã nhường em lên đứng trước. Rồi những lúc đi lao động  trong chi hội, những lúc cả nhà trọ đi chơi thể thao chung, những lúc em  giận anh, những lúc đùa giỡn với nhau khi cả tập thể cùng "tám chuyện",  những lúc nhà trọ mình tụ họp lại đánh bài quỳ, đánh bài hỏi chuyện,  không biết anh còn nhớ không anh đã nợ em một câu hỏi và em cũng nợ anh  một câu hỏi... mà có lẽ anh không thể nhớ những thứ nhỏ nhặt ấy đâu,  đúng không? Vì giờ đây mọi thứ đã trở thành những kỷ niệm, chúng mình  không còn ở chung nhà trọ với nhau nữa. Dù là vậy nhưng không lúc nào em  thôi nhớ đến anh. Còn anh, có lẽ sẽ không bao giờ suy nghĩ đến em, dù  chỉ vài giây ngắn ngủi.

Anh biết không, trước khi  gặp anh, em chưa vì người con trai nào khóc cả. Nhưng anh đã làm em khóc  4 lần rồi còn gì. Lần đầu tiên là lúc em giận anh nhưng anh luôn vô  tình, không một lời xin lỗi, cứ dửng dưng và tỏ ra rất lạnh lùng. Lần  thứ hai là lúc em viết thư để nói ra hết tình cảm của mình nhưng em  không dám gửi lá thư đó được vì anh cứ vô tâm làm sao ấy. Lần thứ ba là  lúc anh nói với bạn em rằng anh chỉ xem em như bạn bình thường mà thôi,  bởi anh đã có bạn gái rồi. Hình như lúc ấy em không thể nào đứng vững  thì phải, tim em đau nhói lên, cổ họng cứ ngẹn ngào, nước mắt cứ tuôn  tra. Và lần thứ tư là lúc anh chuyển trọ đi và em cũng vậy. Không biết  sao lúc ấy em cứ có cảm giác mình sắp xa rời một cái gì đó rất quan  trọng và em cũng biết là em chẳng còn cơ hội nào cả...

Anh  biết không cũng vì anh mà em đã từ chối hai người rất yêu thương em. Vì  anh mà em đã làm cho người ta đau lòng. Em biết họ rất tốt và rất yêu  em, em cũng biết được cảm giác ấy như thế nào nhưng không hiểu sao, em  không thể nào quyết định khác hơn được. Có lẽ vì em yêu anh quá nhiều.  Tạm thời, trái tim em không thể rung động trước một người khác anh.

Anh  chưa hề nhắn tin hay điện thoại cho em trước cả, thậm chí khi em nhắn  tin, anh không hề trả lời, em điện anh không bắt máy. Nhưng em không hề  ghét anh vì ít nhất như thế, em mới biết được anh vẫn còn lưu số điện  thoại của em. Chỉ bấy nhiêu thôi em cũng thấy vui rồi. Lúc nào anh cũng  luôn tránh né em, không trả lời tin nhắn để làm cho em ghét anh, để dễ  quên anh hơn, nhưng hình như điều đó không có tác dụng thì phải, anh đã  bị em 'bắt bài' rồi...

Anh chưa hề tặng quà cho em,  nhưng vào một ngày đầu tiên của năm anh đã lì xì cho em năm ngàn tiền  mới. Em đã xếp tờ tiền ấy thành hai con hạc và một trái tim rồi để trong  bóp. Mỗi khi thấy nhớ anh, em lại lấy nó ra xem cho đỡ buồn. Em thật  ngốc phải không? Nhưng anh cứ yên tâm đi, em không bao giờ trách anh cả,  vì nhờ có anh mà năm đầu tiên học đại học không buồn bã và không dài  như những gì em từng nghĩ. Trái lại, nhờ có anh mà em cảm thấy rất vui,  anh đã cho em thêm động lực để học tập. Em đã thay đổi đi rất nhiều, từ  một cô gái quê mùa không biết gì cả, ít nói, khó gần... mà nay em trở  nên hoạt bát, thân thiện hơn.

Tuy không ở gần kề  nhau như xưa nhưng chúng ta vẫm cùng ở chung một con hẻm. Không hiểu sao  mỗi lần đi học hay đi đâu khỏi nhà trọ là em đều nhìn trước, ngó sau.  Có lẽ em trông chờ một lần được bất chợt nhìn thấy anh. Đã gần 4 tháng  em chưa hề thấy mặt anh, anh không thể hiểu được em nhớ anh đến mức nào  đâu. Nhiều khi nhớ anh, em muốn chạy qua khu trọ của anh lắm, em có thể  lấy lý do là đi thăm bạn mình cũng được. Nhưng cuối cùng em không dám,  vì sợ sẽ bắt gặp được ánh mắt ngại ngùng, hành động né tránh của anh, em  sợ mọi người sẽ phát hiện ra chuyện này thì anh sẽ càng khó xử hơn nữa.

Bạn  chung phòng của em đã nhiều lần bàn tính với em là dọn đi nơi khác,  nhưng em không đồng ý, vì sợ nếu như thế em sẽ không còn cơ hội được  nhìn thấy anh nữa. Với em, chỉ cần đứng ở phía sau nhìn thấy anh là em  cũng được an ủi lắm rồi, chỉ cần thấy anh được hạnh phúc là em cảm thấy  vui rồi. Em không biết đến khi nào em sẽ tìm được một ai đó có thể kéo  em ra khỏi anh, nhưng có một điều chắc chắn là em sẽ không bao giờ quên  được anh. Anh phải hạnh phúc nha anh.....

LMNT


• TRUYỆN NGẮN | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(52)
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]
               

Mã kiểm tra Không phân biệt font chữ