Đêm tân hôn, anh ngồi nhìn em khóc. Em tưởng em khóc vì hạnh phúc, không ngờ sự thật như một nhát dao chí mạng.
  
Án tử thần cho cô dâu bất hạnh
(ảnh chỉ mang tính chất minh họa)
“Anh ấy nói, vừa nhận được kết quả xét nghiệm từ bệnh viện, họ báo anh  ấy bị HIV. Cũng vì tin tưởng sẽ cưới nhau, lại xa nhau một thời gian khá  lâu nên khi anh ấy từ nước ngoài trở về, em đã cho anh ấy hưởng trước  đêm tân hôn. Cả đêm em ngồi như chết lặng, đến sáng hai vợ chồng nhìn  nhau không biết nói gì thêm. Thôi thì số phận đã an bài, giờ có chết thì  cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì. Lúc ấy, điều đầu tiên em nghĩ đến  là bố mẹ, phải làm sao để bố mẹ sống không mang tiếng. Em không được  chết, không được bỏ chồng và không được để điều bí mật kia lộ ra”
Trong cuộc tư vấn qua điện thoại về việc có nên sinh con khi người mẹ đã  bị nhiễm HIV, cô gái người Thái Bình tên Thảo đã đau đớn kể lại cuộc  đời bất hạnh của mình. Hiện tại Thảo vừa phát hiện mình có thai được 4  tuần tuổi. Cô nghe đâu đó người ta nói mẹ bị HIV nhưng cũng có trường  hợp sinh con ra sẽ không bị. Niềm khao khát được làm mẹ, niềm hi vọng  vào cái điều kì diệu kia sẽ xảy ra nên cô đành bộc bạch nỗi bất hạnh cứ  ngỡ suốt cuộc đời này cô sẽ sống để bụng và chết mang theo.
  
Ba năm chờ đợi cuối cùng thì Quân người yêu của Thảo đi lao động ở nước  ngoài cũng trở về. Cả hai gia đình chỉ chờ Quân về là làm đám cưới. Lẽ  ra thì hai người đã cưới nhau mấy năm trước đây, nhưng vì kinh tế khó  khăn cả hai gia đình đã bàn Quân nên đi lao động nước ngoài một chuyến  kiếm ít vốn làm ăn sau này rồi về cưới. Tuổi còn trẻ nên Thảo cũng động  viên người yêu đi kiếm tiền trước.
  
Sau ba năm bôn ba xứ người, Quân đã mắc phải căn bệnh thế kỉ. Nhưng vì  thiếu hiểu biết nên Quân vẫn vô tư đón nhận sự dâng hiến của người yêu  sau bao ngày xa cách chờ đợi. Sau lần quan hệ ấy, họ quyết định xin phép  gia đình chọn ngày cưới. Trong thời gian chuẩn bị cưới ấy, một lần bị  ngã xe máy phải vào bệnh viện khâu mấy mũi, Quân được các bác sĩ cho  biết xét nghiệm máu của anh có vấn đề. Quân không tin vào sự thật ấy nên  vẫn giấu chuyện âm thầm lên Hà Nội đi xét nghiệm lại.
  
Vì sĩ diện, lại tin vào chuyện nhầm lẫn có thể xảy ra nên đám cưới vẫn  được diễn ra như dự định. Quân nhận được “án tử” từ kết quả xét nghiệm  trước ngày cưới một ngày. Đêm tân hôn, không còn cách nào khác, Quân  đành nói cho Thảo biết sự thật. Cầm tờ giấy xét nghiệm của chồng trên  tay, Thảo như sụp đổ, đau đớn hơn là cô biết chắc mình có khả năng nhiễm  căn bệnh thế kỉ ấy tới 99%. Chỉ còn 1% hi vọng nhưng cô vẫn lên Hà Nội  làm xét nghiệm mong cái điều kì diệu kia sẽ đến với mình.
  
Nhưng không, sau một thời gian chờ đợi, vợ chồng Thảo nhận án từ thứ  hai. Vậy là chấm hết tất cả những hoài bão về một mái ấm hạnh phúc, về  những đứa con xinh xắn, về ước mơ những đứa con lớn lên sẽ học hành đến  nơi đến chốn, đỗ đại học... Bao nhiêu ước mơ, bao nhiêu dự định bỗng  chốc trở thành mây khói. Giờ có hận Quân, có bỏ anh thì cũng chẳng giải  quyết được gì.
  
Lặng lẽ với hạnh phúc tử thần

  
“Người thân lẫn hàng xóm chẳng ai biết được vì sao cưới nhau chưa được  bao lâu mà em cứ ốm lăn lóc như người chết đi sống lại. Mới đầu ai cũng  bảo là em ốm nghén nhưng mãi cũng chẳng thấy có thai. Rồi cũng qua đi  cái giây phút kinh hoàng hoảng loạn ấy, em bàn với chồng phải bỏ quê đi  để tránh tiếng cho gia đình. Cả hai nhà từ xưa đến nay sống không hề có  một vết nhơ giờ mà sự thật được phơi bày thì không biết họ còn sống yên  ổn không?
  
Bố em bị bệnh tim, nếu biết chuyện vợ chồng em thế nào ông cũng sốc mà  đổ bệnh. Quê em còn nặng nề kì thị những người có HIV lắm. Chúng em bảo  ra thành phố kiếm việc làm để đổi đời và nói dối gia đình là được anh  bạn nhận vào làm ở công ty, công việc ổn định thu nhập khá. Đã hai năm  trôi qua, vợ chồng em đều viện cớ bận việc không về được”.
  
Ra Hà Nội, vợ chồng Thảo vẫn âm thầm giấu chuyện mình bị HIV. Điều làm  họ thấy an ủi là ở thành phố được tiếp cận với các dịch vụ tuyên truyền  về cuộc sống của những người có HIV dễ dàng nên họ cũng hiểu được căn  bệnh của mình. Hai vợ chồng âm thầm tự bảo vệ cho những người mình tiếp  xúc không bị lây nhiễm. Căn nhà trọ thuê đã có những khoảnh khắc hạnh  phúc của đôi vợ chồng trẻ.
  
Thế nhưng thỉnh thoảng đêm khuya, ý nghĩ về cái chết một ngày không xa  dội về khiến Thảo không cầm được lòng. Vậy là không ai bảo ai, hai vợ  chồng ôm nhau khóc nghẹn.
  
Dù mang bệnh nhưng bề ngoài họ vẫn là đôi vợ chồng trẻ sung sức, thỉnh  thoảng nhìn cảnh những đứa con quấn quýt trong gia đình, Thảo không khỏi  khát khao. Và rồi niềm khát khao ấy cứ cháy bỏng trong Thảo.
  
Quân là con trai duy nhất của gia đình, giờ mắc căn bệnh này coi như  mang tội bất hiếu với cha mẹ. Thỉnh thoảng trong Thảo lại vụt lên ý nghĩ  hay là cứ liều sinh con, biết đâu trời thương sẽ cho họ sống đến khi  con trưởng thành, biết đâu đứa con ấy sẽ không bị nhiễm bệnh như bố mẹ.  Niềm hi vọng ấy cứ lớn dần, lớn dần trong Thảo.
  
Biết được ý định của vợ, Quân khuyên Thảo không nên làm liều bởi nếu xác  suất ấy không đem lại cho họ sự may mắn thì sẽ có một đứa trẻ vô tội  phải hứng chịu bất hạnh. Thấy chồng nói cũng có lý nhưng nếu xác định tư  tưởng, sống lạc quan thì cuộc đời của họ vẫn có thể kéo dài, làm sao tổ  ấm của họ có thể quạnh quẽ chừng ấy ngày tháng?
  
Dù cả hai cũng cố gắng nhưng mỗi khi nghe mọi người hỏi về vấn đề con  cái họ lại thấy chạnh lòng. Nhiều người không hiểu còn mách các phương  thuốc điều trị để có thai, các món ăn bổ dưỡng khác.
  
Chồng Thảo bảo thương vợ lắm và ân hận vì sự ích kỉ của mình trước đây;  và anh lại càng thương hơn khi nhìn thấy cô không bỏ đi như những người  vợ khác mà ở lại bên anh chăm sóc cũng như yêu thương chồng như chưa có  chuyện gì xảy ra. Mỗi khi nhìn thấy ánh mắt vợ thèm thuồng những đứa trẻ  con hàng xóm rồi lại ươn ướt buồn, lòng anh như xát muối.
  
Một lần vì không thể nén nổi sự khao khát được làm mẹ, Thảo đã không  dùng một biện pháp tránh thai nào khi vợ chồng quan hệ. Sau khi không  thấy tháng, cô vừa hồi hộp vừa lo lắng. Lén chồng đi mua que thử thai  về, mắt Thảo như hoa lên khi que thử báo cô có thai. Rồi cũng giấu giếm  chồng, Thảo tìm đến một phòng khám tư nhân để siêu âm. Thai đã được 4  tuần tuổi. Đó là niềm vui bất tận, nhưng cũng là nỗi đau đớn kèm theo.  Giữ thai hay phá, có nên sinh thêm một đứa trẻ bất hạnh, lỡ may con  không bị nhiễm bệnh thì sao...? Hàng ngàn câu hỏi cứ vang lên trong đầu  Thảo.
  
Sau buổi tư vấn, Thảo lang thang tìm đến nơi người ta đang nuôi dưỡng  những đứa trẻ không may bị nhiễm HIV từ trong bụng mẹ. Nhìn những gương  mặt ngây thơ, ánh mắt trong veo hồn nhiên vô tội, Thảo như quỵ xuống khi  hình dung một ngày nơi đây sẽ có thêm một đứa trẻ sống mà không biết  đến ngày mai. Sau một đêm dài thức trắng, Thảo nói với chồng tất cả và  họ quyết định ngày mai sẽ vào bệnh viện.
  
Cuộc đời này đã chứng kiến nỗi đau và sự bất hạnh của Thảo và chồng là  đã quá đủ. Họ không thể vì một giây phút hạnh phúc được làm cha làm mẹ  mà sinh ra một đứa trẻ có khả năng bị nhiễm HIV ngay từ trong bụng mẹ.  Có thể tổ ấm vốn đã buồn ấy sẽ thanh thản hơn khi không phải ngày đêm  đau lòng nhìn con thơ vô tội đang mang bản án tử hình giống cha mẹ.
  
Chồng Thảo bảo niềm ân hận lớn nhất của anh là không biết cách tự bảo vệ  mình và người thân khi tìm đến tình dục. Một phút hoan lạc đã đánh đổi  bằng một cái giá quá đắt.

Sửa lần cuối Sửa vào26/10/2011 14:15
• TRUYỆN NGẮN | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(71)
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]
               

Mã kiểm tra Không phân biệt font chữ