Tôi vẫn ở đó, không mong đợi một điều gì, chỉ để dõi theo từng bước anh đi...

Đêm nay một mình tôi ngồi  đối diện với chính mình trong căn phòng  nhỏ, tiếng nhạc lấn át cả tiếng người cười nói, tiếng trống đàn đang đua  nhau phát ra những thanh điệu trong trẻo như cũng muốn chúc mừng cho  hạnh phúc của đôi bạn trẻ mà hòa lẫn trong đó có cả những giọt nước mắt  của tôi.

Anh ra đi bỏ lại cho tôi sự hụt hẫng trong ngỡ ngàng và không hề báo trước. Khi ra đi, anh chỉ nói: “
Anh  không xứng đáng với tình yêu của em. Hãy quên anh đi và  tìm cho mình  một người khác yêu em hơn anh. Em là người tốt, nhất định em sẽ hạnh  phúc. Anh muốn làm những gì anh thích, muốn sống theo những gì anh đang  nghĩ. Đã quyết định ra đi anh sẽ không quay đầu lại và đừng chờ đợi anh.  Xin em hãy xem như anh đã chết. Cuộc đời này anh đã nợ em rồi!”.

Tôi vẫn im lặng ngồi đó, từng câu từng chữ ấy vẫn đang nhảy nhót trước  mắt tôi, bên tai tôi. Tôi cố gắng vớt vát và tìm cho ra một nguyên nhân  chính đáng:
“Hãy cho em biết em đã làm gì sai? Tại sao anh như thế? Tình nghĩa bao năm tháng mình bên nhau cuối cùng chỉ được vậy thôi sao?”.  Tôi mụ mị níu kéo bởi đơn giản, tôi không thể mất đi người mình yêu.  Nhưng bất lực vì tình yêu và nước mắt của tôi không đủ sức kéo anh lại  giữa cơn bão lòng của danh của vọng và tiền tài đang cuốn trôi và ngập  chìm anh đi.

Biết trách ai bây giờ? Thì thôi tại mình không duyên phận hay chỉ vì tôi  nghèo? Không tiền, không địa vị? Tôi cố gắng gượng và lao đầu vào công  việc những chuỗi ngày tiếp sau đó. Ngập chìm trong đêm tối, một mình tôi  cô độc rồi ốm một trận thập tử nhất sinh... Tôi nằm đó không nói gì  cũng không làm gì mà nỗi đau đang cào xé tận tâm can mình.

Anh đã nợ em một cuộc tình!, Bạn trẻ - Cuộc sống, Tinh yeu, chuyen tinh yeu, moi tinh dau, dam cuoi, moi tinh dau

Tôi sẽ bước tiếp con đường ở phía trước đang dang dở... (Ảnh minh họa)

Hai năm, tôi phải mất chừng ấy thời gian  để quên và tập trung vào công việc nhưng chưa thể yêu ai. Tôi vẫn ở đó,  không mong đợi một điều gì, chỉ để dõi theo từng bước anh đi. Tôi đã  nhìn thấy anh cười, nụ cười mãn nguyện vì đã có được những gì anh muốn,  cái  mà anh chấp nhận đánh đổi tình yêu và niềm tin của tôi dành cho anh  để có được nó.

Và vợ anh, cô ấy thật rực rỡ trong bộ váy ngày cưới. Nén nỗi đau trong  lòng và nhủ lòng tha thứ... Tôi cũng sẽ chúc phúc cho đứa bạn gái của  mình đã vì tình yêu và muốn có được anh mà không ngần ngại quyến rũ anh  trong tay bạn thân của nó. Cầu mong chúa cũng  sẽ cứu rỗi cho họ. Cầu  mong cho quãng đời còn lại họ sẽ được sống trong thanh thản.


Còn tôi... tôi sẽ bước tiếp con đường ở phía trước mà tôi đang dang dở  vì tôi biết, có một người đang chờ đợi tôi ở cuối chân đường!

Như quỳnh
• TRUYỆN NGẮN | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(57)
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]
               

Mã kiểm tra Không phân biệt font chữ