Anh yêu thử người ta em nhé!

[不指定 23/08/2011 15:02 | by xuka ]
Có một thứ không thể sẻ chia, đó là Tình Yêu…

Anh thường cười bảo rằng, anh thiệt thòi so với hàng trăm người đàn ông  khác vì chỉ yêu mình em. Em bảo, anh cứ yêu thử ai đó đi. Cho đỡ thiệt…

Anh lắc đầu bảo rằng, chỉ yêu mình em. Em tin…

Một ngày thật nắng, cái nắng của mùa hè thiêu đốt da, cháy tóc và cháy  cả trái tim… nghẹn đắng khi anh đưa ảnh một cô gái lạ hoắc đến trước mặt  em bảo rằng, anh yêu thử người ta em nhé!

Em bảo, nếu anh muốn.

Rồi em quay bước về phía mặt trời chiếu rọi gay gắt. Bao giờ em cũng  thế, không khóc trước mặt anh, không bao giờ để anh thấy rằng, em yếu  đuối. Nước mắt cứ rơi, mặt trời cứ đốt, em bật cười vì nếu anh ở đây,  anh sẽ bảo, đừng khóc nữa em, không mặt trời tốn công làm nước mắt bốc  hơi… Chợt bàn tay quờ ngang, chỉ toàn không khí, nóng mà không ấm…

… Mỗi sáng thức dậy, nhắn một tin chào ngày mới, chờ tin nhắn của anh  với cái mặt cười. Không có hồi âm. Anh đang yêu người ta.
  


  
Trưa, ‘Anh ăn cơm …’. Không thể nhắn thêm vì chợt nghĩ, anh đang ở bên  người con gái khác.

Chuông điện thoại làm giật mình. Vội chạy đến. Không phải là anh. Tin  nhắn của mẹ: ‘Con vẫn ổn chứ?’. ‘Vâng. Vẫn ổn mẹ à!’.

Đêm Hà Nội, không dài, không quá buồn để người ta chợt nhớ, chợt mong ai  đó nhưng cũng đủ để gợn lên nỗi trống trải, bơ vơ, bất định trong mênh  mông cô đơn. Nhìn nghiêng, thấy anh đang nằm, mỉm cười nhìn… Tỉnh giấc,  nhìn nghiêng, chỉ có… bóng đêm…

… Mùa loa kèn trắng đầy đường Hà Nội. Cô bán hoa cười, bảo người yêu đâu  không mua cho, lại tự mua hoa một mình. Sao lại chỉ nhìn mình hỏi,  nhiều người cũng mua hoa cơ mà.

… Lòng chợt quặn thắt khi nhìn thấy anh. Đúng là bóng anh, sau xe là  người yêu thử. Cũng loa kèn trắng, một tình yêu đang chết theo loa kèn  trắng, một cái gì mới cũng bắt đầu theo loa kèn trắng?... Màu kèn trắng  nhòa đi, mọng nước.
  


  

Cố đạp xe thật nhanh, trong mưa đầu hạ. Nếu lúc này, anh bắt gặp, lại  bảo lãng mạn quá, có ngày ốm đấy. Rồi cười, lấy khăn lau hết người cho…

… Hôm nay, ngày cuối cùng, anh yêu thử. Thu dọn hết đồ đạc, một chiếc  đồng hồ, một chiếc máy sấy tóc, hàng đống sữa, vài ba chiếc áo quần, một  lá thư duy nhất. Cất vào quá khứ. Những thứ liên quan đến kỷ niệm.

… Anh xuất hiện, anh bảo anh đã yêu xong, người thứ hai ngoài em. Không  có gì thú vị cả, anh trở về với em. Anh nắm tay, chợt thấy bàn tay ấy  lạnh ngắt. Có thứ gì đã vụt tan vào không trung, vụt sáng trong đôi mắt  của người anh yêu, rồi chìm vào vô định thẳm sâu dưới đáy mắt không có  nước ấy. Anh chợt nhận ra rằng, anh đã mất thứ quý giá nhất của cuộc đời  mình.
  
Ngày nắng, phía cuối đường, em vẫn đi...
• TRUYỆN NGẮN | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(45)
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]
               

Mã kiểm tra Không phân biệt font chữ