Hôm nay là ngày sinh nhật của em, và cả của tôi nữa. Em tròn 25 tuổi còn  tôi 24. Tôi đã bao lần trách trời. Đáng lẽ mình phải hoán vị cho nhau  mới phải. Ngày này, năm nào cũng vậy, kể từ 5 năm nay, tôi cũng ngồi vào  bàn viết. Tôi chỉ viết, vì có những điều người ta viết dễ hơn nói. Nhớ  ngày nào cách đây 8 năm, mình cùng bước vào mái trường PTTH. Tôi, thằng  bé đẹp trai, học giỏi lại con nhà khá giả, trông cũng "tử tế" nên được  cử ngay làm lớp trưởng. Ngày ấy, tôi tự cao lắm, dù đó là tính tự cao  rất trẻ con đi chăng nữa cũng chẳng làm tôi thấy xấu hổ, tôi hãnh diện  về mình mặc dù rất quý mến bạn bè và luôn tìm cách giúp đỡ họ. Tôi còn  coi thường bọn con gái nữa "một bọn hay ăn vặt, khóc nhè và học dốt..."-  tôi nghĩ vậy.

Em - xa lạ và bướng bỉnh. Người thì nhỏ mà ngồi tít sau cùng, trong góc  lớp. Tôi vẫn nhớ hình ảnh em ngày đó: một cái bóng nhỏ nhoi với cái áo  phin hoa cũ, cái quần xanh công nhân và đôi dép đứt mất một quai. Trông  em quê quê so với lũ con gái cùng lớp. Nhưng chẳng vì điều đó mà em tỏ  vẻ buồn. Tôi không biết em nghĩ gì nhưng nét buồn nếu có em cũng giấu  kín ở đâu đó rồi. Vào học một thời gian tôi hiểu ngay là mình có đối  thủ. Em trông hiền lành, nhút nhát nhưng học giỏi, mặc dù thầy cô không  biết vì lẽ gì vẫn quý tôi hơn em. Lớp mình ngày ấy cũng thật vui. Mười  đứa con gái với hơn hai chục thằng con trai ngô nghê lẫn láu lỉnh. Tuy  vậy, cũng biết quý thương nhau thật lòng, dù có không biết cách thể hiện  đi chăng nữa.

Tôi thân thiết với chín bạn gái trong lớp, trừ em. Và em làm như chẳng  thèm quan tâm đến điều đó. Cũng vì thế tôi biết hoàn cảnh từng đứa trong  lớp mình, riêng em thì không, tôi chỉ biết là nhà em hơi nghèo, em còn 3  đứa em nhỏ còn đi học. Ngày ấy, mình đâu có những buổi dã ngoại, picnic  .. vui vẻ, nhưng đổi lại cả lớp hay đến nhà nhau. Mở đầu cho cuộc tìm  hiểu gia đình vĩ đại của lớp là đến nhà Vinh còi. Trong lớp mình nó là  thằng bé nhất, bé hơn cả em nhưng lém lỉnh và lanh lợi, chỉ có nó thường  làm cho em cười được, đồng xu trên má em xoáy tròn thật ngộ nghĩnh. Vào  nhà nó, vì có một vườn ổi thật ngon, cũng vì những trái ổi ấy mới biết  được nhà Vinh cũng thật hoàn cảnh, bố nó là thương binh nặng, đau yếu  luôn. Mẹ nó cặm cụi làm lụng nuôi 5 anh em nó đi học. Nó là lớn nên phải  giúp mẹ nhiều. Vất vả quá nên nó bé là phải. Hôm đó, tôi còn nhớ, em đã  lặng lẽ tách khỏi đám bạn gái của mình, không xuýt xoa, không tỏ vẻ an  ủi, nhưng mắt em ngấn nước và vời vợi buồn (nhiều lúc tôi nghĩ có lẽ tất  cả những gì tạo hoá ưu ái cho em đều tập trung vào đôi mắt nâu to và  thông minh của em). Chẳng đứa nào trong lớp để ý đến em lúc đó, chỉ có  tôi, làm như vô tình bắt gặp em mà thôi.

Rồi cũng có hôm tôi dẫn cả bọn đến nhà, tôi hãnh diện với mọi người về  nhà mình. Có gì tôi đem ra thết đãi cả. cả lũ được phen hả hê sung  sướng. Em cũng cười nói, nhưng tâm trí để tận đâu đâu; tôi thấy tự ái và  chẳng đứa nào quan tâm tới điều ấy cả. Từ đó, tôi âm thầm để ý em, quan  tâm tới em nhiều hơn. Tất nhiên chẳng ai trong lớp biết được dù tinh  quái đến đâu chăng nữa. Em chơi nhiều và học cũng nhiều. Nếu em chăm chỉ  như những cô bạn trong lớp mình, chắc gì tôi đã hơn được em. Em không  cắt tóc ngắn, không muốn làm người đặc biệt, nhưng tất cả những gì em  nghĩ và làm đều toát lên vẻ quyết đoán đầy nghị lực. Có lẽ vì thế mà một  số bạn bè không quý em. Trẻ con mà, chúng nó ghen tị và không thích sự  bướng bỉnh của em. Em như thanh nam châm hút hết suy nghĩ của tôi về  mình. Nhưng bên ngoài tôi lại tỏ ra là thằng dị ứng với em nhất. Tôi  công khai châm chọc và gây sự với em. Rồi thỉnh thoảng, lúc vắng em mang  những nét tính cách đặc biệt của em ra bình phẩm, cân đong đo đếm và  cười khoái trá. Tôi đã rất sai lầm khi đã tìm cách biểu lộ tình cảm như  vậy. Nhiều đứa trong lớp rất quý mến em. Còn lại cũng như tôi, phê phán,  phản đối. Khoảng cách cứ vậy mà xa dần. Tôi còn đốn mạt đến mức mang cả  sự nghèo của em ra để cười. Tôi đâu hiểu được rằng em là cô gái có lòng  tự trọng rất lớn, lớn đến mức tự ti và bất cần. Em nuôi dưỡng lòng tự  ái khủng khiếp. Em chỉ có hai bộ quần áo thay đổi. Như người ta thì đã  cho chúng vào hòm khoá lại. Còn em vẫn mặc bình thường. Con gái phải mặc  áo dài vào thứ hai, bọn lớp mình đứa nào cũng có vài cái và rất đẹp.  Còn em, chỉ duy nhất một chiếc mẹ em để lại. Thâm tâm tôi thấy em mặc gì  cũng đẹp. Nhưng khổ nỗi tôi lại thể hiện khác. Sự lố bịch là ở đó. Có  điều mặc cho sự công kích của tôi và một số bạn khác, nhiều thằng vẫn  thích em ra mặt. Tôi không chịu nổi điều đó. Tôi đã tìm đủ mọi cách để  chúng nó hiểu rằng: em không xinh, rằng em quê mùa quá, mộc mạc quá. Đã  thế lại ra vẻ kênh kiệu nữa(!) chứ đâu giống những đứa con gái khác  trong lớp dịu dàng, đằm thắm và chăm chỉ. Em có biết không? Hay em làm  ra vẻ không biết những điều đó? Mà có lí giải được thì chắc em cũng chỉ  hiểu rằng: tôi ghét em vì em học giỏi, em hay tranh giành với tôi; vì  tôi và em cách xa nhau quá chứ em đâu hiểu rằng chỉ vì tôi đã biết  thương em và thương em thực lòng nên mới làm như vậy. Điều ngu dại của  tôi là thể hiện tình cảm theo cách đó. Như kẻ thù, chúng mình cứ cách xa  nhau mãi, dăm ba câu đổi trao nhạt nhẽo, vu vơ, còn lại toàn gây sự và  cãi lộn. Em thì làm như không chấp tôi, chỉ có đôi mắt to là có vẻ giận  và buồn. Nhưng chẳng bao giờ em khóc trước tôi cả dù có lúc em giận run  người. Đồng xu trên má em đang tròn vo, thấy tôi lập tức nó biến mất.  Trời ơi tôi đã bao lần ngơ ngác vì đồng xu đó. Tôi vẫn vênh váo với ưu  điểm của mình, mà lại chỉ vênh váo với riêng em, thể hiện sự hơn hẳn của  mình chỉ với em mà thôi. Ba năm trung học không biết tôi đã nói với em  được mấy câu nhưng tên em thì dày đặc trong nhật kí của tôi. Cuốn nhật  kí chỉ mình tôi viết và đọc nó.

Có lần em ốm, tôi thấy hụt hẫng hẳn. Em nghỉ học 3 hôm, đó là 3 hôm tôi  không thu được chữ nào vào đầu. Chẳng ai biết điều đó vì tôi có biệt tài  giấu kín tình cảm thật của mình. Em ốm, tôi cũng chẳng đến thăm cùng bè  bạn, mặc dù lúc đó tôi như ***g lên, chỉ muốn một mình đến chăm sóc em  mà thôi. Tôi đang không biết làm thế nào thì hôm sau em có mặt, trông em  gầy và xanh, nhưng quầng mắt mệt mỏi của em lại nở nụ cười tươi rói  khiến tôi buồn phát khóc. Hôm đó tôi ấm ức suốt buổi chiều, ngồi lì một  chỗ và cắn cảu vô cớ với Thành khiến nó ngạc nhiên suốt buổi chiều.

Tôi không hiểu nổi mình nữa, thật nhút nhát và bệnh hoạn phải không. Và  tôi còn đau khổ hơn, bức bối hơn khi thấy em cứ nhường nhịn tôi trong  học tập. Mà chỉ có tôi mới biết được điều đó. Có một lần, bài toán khó  quá, cả lớp ngồi ngây cắn bút thì tôi hăng hái xung phong lên bảng.  Trình bày xong một cách hào hứng, tôi đưa nhanh mắt về phíc em, thấy em  ngồi tư lự nhìn ra cửa sổ "ái chà, không làm được, lại còn..." Giờ ra  chơi, Hồng cô bạn ngồi cạnh em nói:

- Cách của Kì Anh dài hơn của Trúc Anh nhiều, nó làm đơn giản lắm, xem  này.

Tôi vồ lấy tờ giấy. Hay thật, và thông minh nữa, tự dưng tôi thấy mình  sao mà vô vị đến thế!!!

Tình trạng của tôi và em cứ kéo dài như vậy. Lạnh lẽo và thờ ơ. Sự lạnh  lùng của tôi với em ai cũng biết nhưng vì sao thì chúng nó chẳng quan  tâm. Với chúng nó điều đó đâu quan trọng. Chỉ có tôi là lùng bùng trong  mớ hỗn độn đó khiến suốt ngày tôi nghĩ đến em và viết về em. Có những  lúc vùi đầu vào sách vở tôi vẫn vô tình đặt bút viết tên em. Em lúc nào  cũng ngời ngợi trong tâm trí tôi. Vì em, tôi cố sức học, cố sức hoàn  thiện mình. Vì em, tôi muốn trở thành người giỏi giang và được nhiều  người mến phuc. Tôi ao ước sẽ có một ngày, em mỉm cười thân thiện với  tôi. Em sẽ tặng tôi vô vàn những đồng xu trên má em, bất cứ lúc nào tôi  muốn. Rồi một ngày nào đó, em ngoan ngoãn và nhỏ bé trong cuộc đời tôi.  Lúc đó tôi sẽ nói tất cả, sẽ thú tội với em, cho em biết tôi yêu em đến  mức nào. Đối với mọi người tôi là người "hấp dẫn". Tôi biết mình có thể  chơi với nhiều bạn gái và tôi có rất nhiều bạn gái. Tôi cố sức học để  hơn bất cứ thằng con trai nào xung quanh em và cũng cố sức galăng với  bạn bè, tôi tốt với bạn chỉ để em ngưỡng mộ tôi, em muốn làm thân với  tôi. Chỉ cần thế thôi tôi sẽ khác hẳn, tôi sẽ chỉ có em, quan tâm đến em  thật nhiều, hơn tất cả những người bạn khác chứ không lạnh lẽo, thờ ơ  như trước nữa. Em nào có biết điều đó, hay em làm như không biết? Em  dửng dưng với những gì tôi có, những gì xung quanh tôi. Em mặc tôi đi  hết với bạn gái này đến bạn gái khác. Chỉ có một điều duy nhất an ủi  tôi, khiến tôi đỡ thấy tuyệt vọng là em tôn trọng sự học của tôi. Em tôn  trọng thực lòng.. Cứ như vậy đến khi mình như trẻ con vậy!

Không biết chuyện sẽ đi đến đâu nếu không có sự xuất hiện của Long, bạn  trai của em. Tôi có biết Long, hắn học trên tôi một khoá. Một chàng trai  chân thật và tốt bụng. Hắn học rất giỏi và vì thế tôi, em và hắn thi  thoảng gặp nhau trong những buổi sinh hoạt ngoại khoá học tập hay thi  học sinh gioỉ hồi phổ thông. Hắn hát hay, trông lại rất điển trai nữa.  Tôi ghen, ghen ghê gớm và tự mình đỏ mặt về điều đó. Tôi chẳng hề nghĩ  đến một điều tất yếu rằng, rồi em cũng sẽ có bạn trai và có nhiều bạn,  họ là những người hiểu em vì họ hiểu biết, họ biết quý tâm hồn được trùm  lấp bởi vẻ ngoài giản dị của em. Tôi cứ mãi nghĩ về em, nhưng lại không  biết tìm cách đón lấy em vào vòng tay mình. Để cho người khác kéo em về  phía họ. Tôi biết, em và Long vẫn chưa có gì đặc biệt nhưng tôi ngấm  ngầm ghe tuông, hậm hực đau khổ và buồn nữa. Em hãy nghĩ xem, tôi là kẻ  đau khổ hay sung sướng khi yêu em đến vậy.Tôi khờ dại quá, vì chẳng biết  làm gì cho tình yêu của mình. Tôi không có gan quên em bằng cách yêu  người khác. Bây giờ, viết cho em có lẽ cũng là quá muộn, nhưng tôi vẫn  viết. Vì tôi biết chắc rằng, tôi rất cần em trong cuộc đời mình. Thiếu  em, suốt đời tôi thiếu vắng và không yên ổn. Năm năm, chưa phải là nhiều  nhưng tôi lúc nào cũng nghĩ về em.Mặc dù giữa tôi và em vẫn chẳng có gì  là kỉ niệm ngọt ngào. Có lẽ với em tôi còn là chút gì cay đắng nữa chứ!  Nhưng, tình yêu của tôi giành cho em là thật, rất thật.

Sẽ chẳng có người nào yêu em như tôi đã yêu em đâu. Tình yêu đau khổ và  vĩnh hằng của tôi- hãy cho phép tôi gọi em như vậy. Cuối cùng thì tôi đã  có gan giãi bày được lòng mình. Dẫu có muộn màng. Tôi ao ước, em sẽ  chấp nhận tình yêu của tôi, tình yêu đau khổ mà tôi đang ấp ủ. hãy tha  thứ cho tôi!.


o0o


Tôi quen biết chị đã lâu, và dần dần còn thân thiết với chị nữa, nhưng  tôi không thể hiểu nổi tại sao chị chẳng lấy chồng dù chị có thừa khả  năng làm điều đó. Chỉ đến khi có bức thư này trên tay tôi mới thực sự  hiểu tất cả. Anh ấy, đã không còn nữa vì một tai nạn bất ngờ. Bức thư  tình anh viết cho chị đã không kịp gửi ...

- Chị yêu anh ấy!

Chị yêu anh ấy. Chị ngồi lặng lẽ, nét mặt tái xanh đau đớn. Tôi cuống  quýt.

- Chị ơi!

- Đừng an ủi chị vì có nói cũng thừa thôi. Bao lần chị chờ anh ấy, bao  lần chị mong anh ấy đến nhà. Vậy mà 5 năm trời chỉ vài lần bọn chị gặp  nhau: xa cách và lạnh lẽo. Chị đã từng căm giận anh ấy, vì anh ấy làm  khổ chị, chị cũng đã khóc quá nhiều vì tình yêu vô vọng của mình. Anh ấy  thành đạt quá, còn chị, chỉ là cô giáo làng bé nhỏ, giản đơn. Khi người  ta mang đến cho chị bức thư này... Chị đã hôn như mưa khao khát lên  khuôn mặt anh ấy và hét lên:

- Kì Anh, em yêu anh, rồi khuỵu xuống

Tags: , , , , , , , , , , , , , , ,
• TRUYỆN NGẮN | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(39)
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]
               

Mã kiểm tra Không phân biệt font chữ