Chương 12 : Trinh nữ mới có mùi thơm /.
Mẹ tôi đồng ý cho Lệ Dương nghỉ việc. Không chính xác là : tôi cấm cô đến công ty của mẹ và yêu cầu viết đơn xin nghỉ ngay sau ba ngày mẹ xuất viện . Hơn hai tháng trôi qua , cuộc sống của tôi lại bình lặng như trước : công việc và người mẹ - người thân duy nhất của tôi . Cũng có thể không bình lặng nhưng tôi không nhận ra điều đó, có thể là nó giống như mạch nước ngầm âm ỉ tận đất sâu - Mà tôi thì vốn không thích những điều mơ hồ , khó tưởng tượng.
Tôi vẫn thường lui tới café Petite Fille – " cô gái nhỏ " – nơi đầu tiên chúng tôi gặp nhau , như một thói quen vào cuối tuần . Tôi cũng không gặp Lệ Dương hay Lệ Băng , càng không gặp ông bố hay bà ta . Tôi vẫn ngồi vào chỗ cũ , một ly café đen như mỗi khi , một ly sinh tố dâu để "ngắm" , tự hôn nhẹ và tự bỏ vào miệng nhai – dâu mỗi ngày một nhạt , chẳng còn ngọt ngào như xưa …Rồi tình yêu của chúng tôi cũng sẽ nhạt – thời gian ăn mòn bất cứ vật gì rắn chắc như núi đá chứ đừng nói thứ tình yêu bồng bềnh nhẹ tựa mây bay .
21h , tôi lang thang trong thành phố . Màn đêm đen càng khiến tôi ngột ngạt , không khí như vẩn mùi và đùng đục. Tôi bước vào bar hút thuốc và dốc ngược từng chai bia Corona – không khí này chắc khiến tôi đỡ cô đơn một mình . Bar có nhiều gái đẹp , nhiều nhạc cuồng điên , nóng bỏng và hấp dẫn , màu sắc sặc sỡ như một vườn hoa với mùi thơm nồng nặc và những cánh hoa " nát tươm ".
" Em có thể ngồi uống cùng anh được chứ ?" . Cô nàng nhả khói , nghênh mặt , giọng nhỏ nhẹ , nghe rờn rợn .
" Tôi không thích đàn bà ngậm thuốc trong miệng ".
" Tốt thôi ". Cô nàng ném xuống chân , mũi dày cao gót day day xoay vòng , cầm chai bia và dốc thẳng , cái cổ trắng nõn in đầy những hàng nước bia chảy xuống , chạy thẳng như xiên vào rãnh của vòng một để hở.
" Cô còn trinh chứ ?"
" Anh có bị điên không ? "
" Chỉ "khìn " tý thôi ".
" Anh cần loại gái đấy à "
" Ừ ! Biết gì giúp ".
" Giá nhỉnh hơn. Chờ đấy ".
Cô nàng cười nửa mép , quay người bỏ đi trong bộ đồ bó chặt , dáng người tròn đẹp nảy lửa như vòng số tám. Cô gái ngồi cạnh tôi vẫn cúi gằm mặt, nốc rượu tì tì. Tôi cũng không hiểu vì sao mình hỏi con ca-ve kia như thế ? Có lẽ lát lên giường , tôi sẽ hỏi như lời Lệ Dương từng tuyên bố :" Rách chưa , chưa rách thì nằm đấy , không thì biến …". Tôi cười ha hả với ý nghĩ:" đêm nay tôi tự thưởng cho mình một con đàn bà sạch sẽ dẫu tôi chưa già như ông nhà văn Gabriel Garcia Márquez " .
***Sáng hôm sau ,
Đây là lần đầu tiên , tôi nhìn thấy giọt máu của một người con gái còn sạch : đỏ hồng và nhỏ như cánh hoa nằm chỏng chơ giữa tấm đệm . Cảm giác :" Cười chơi chứ không hẳn là sướng ". Cô ta rên rỉ kêu đau một cách quằn quại như con sâu rau hay một chiếc lò so bị người ta lôi kéo ; khác hẳn với Lệ Dương : im bặt và cắn môi với lời giải thích :" chẳng con đàn bà nào làm tình nhiều như cơm bữa , nhuyễn nhừ như cháo ninh xương mà lại rên rỉ kêu đau cả ". Hóa ra gái "sạch " và gái "bẩn " khác nhau là ở chỗ biết – rên – rỉ .
" Năm nay cô bé bao nhiêu tuổi ?"
" Dạ , mười bảy "
" Ừ ! Tuổi này làm đàn bà cũng được rồi ". Tôi ném tiền ra . " Về đi ". Sao ám ảnh như bủa vây tôi mãi thế này.
Tôi bận đồ và về . Lệ Dương đang đi về phía tôi .
" Cô theo dõi tôi đấy à ?"
" Không ! Em làm việc ở đây ! Sao anh không về nhà mà … "
" Chơi gái không được sao ?"
" À . Dạ … " . Lệ Dương ngập ngừng ." Em xin lỗi , em quên là em đã trả tự do cho anh ".
" Trinh nữ đấy ! ". Tôi hằn giọng .
" Vậy là dễ chịu rồi ". Cô ấy mềm giọng .
" Khoái lắm , nó có mùi thơm ". Tôi cười như một gã họ Sở . " Tránh ra ".
Lệ Dương gập người :" Chào quý khách " như đang làm việc của một nhân viên . Khi ra đến cửa nhìn biển hiệu , tôi mới biết đây là một trong bốn khách sạn lớn do mẹ cô toàn quyền . Tôi thấy hơi hối hận vì đã nặng lời với Lệ Dương . Mắt tôi cay cay : Lệ Dương gầy rộc và co mình trong bộ đồ đồng phục : muốn quay lại ôm cô ấy lắm mà lòng ích kỉ bắt chân tôi phải bước đi.
Tối nay , vẫn là tối cuối tuần . Tôi chán ngán , rủ thằng bạn họ Cao đi uống . Nó kể về con người yêu nó , sao thấy cô bé có lòng tự trọng quá trời .
" Mày biết không ? Tao nhắn tin tán tỉnh vài hôm , cuối cùng cũng chịu nhắn tin lại . Nghe sao mà điên quá . " Nếu anh muốn yêu gái còn trinh thì xin lỗi đã để anh đến nhầm địa chỉ , ngược lại thì Ok ". Mày coi có con đàn bà nào ruột thẳng như ngựa thế không mày ?"
" Thế nhiêu tuổi rồi ?"
" Trẻ , 9x mà "
" Lại 9x – mệt nhỉ ? Giờ 9x thì chắc toàn vậy quá haha . Dẹp đi , gái thì thiếu gì . Gái còn trinh mới có mùi thơm , nghe chưa ?" . Tôi phát ngôn củn lủn. " Gái gú, dẹp đi . Uống … 1.2.3.zô "…
...Thoáng đâu đó trong đầu , tôi thấy khó thở khi nhớ về nụ cười của Lệ Dương
Chương 13 : Em vẫn cười như thế với thời gian /.
Hai năm sau khi chia tay với Lệ Dương , tôi vẫn chưa lấy vợ dù có quen qua đường với một vài cô , cô nào cũng cho tôi cảm giác ngán và cái lạnh chạy dọc sống lưng . Nhưng chắc có lẽ vì thế mà một thằng đàn ông như tôi biết đến chuyện chăn gối nhiều hơn. Có những đêm tôi nhớ Lệ Dương cồn cào , cầm điện thoại lại ném xuống cuối giường ; có những đêm tôi chạy bộ tới nhà cô ấy lại chỉ biết đứng từ xa ngắm cái bóng đen lầm lũi ngày một gầy hao . Nhiều lúc thèm yêu , thèm ở bên cạnh , tôi cứ ngỡ mình là kẻ chết khát đứng giữa xa mạc hay một con cá bị hất tung lên bờ đạp quẫy … Thời gian quá đỗi nặng nề . Mẹ tôi bảo nếu tôi có yêu Lệ Dương thì mẹ sẽ nói chuyện đàng hoàng với gia đình bên ấy , chuyện người lớn không thể làm ảnh hưởng đến hạnh phúc tuổi nhỏ được . Tôi nói nhất quyết là không . Mẹ tôi lắc đầu rồi quyết định sang Mỹ vài tháng nghỉ ngơi cùng những người thân bên đấy , mình tôi vẫn một mình . Thay vì chạy trốn như cánh phái nữ , tôi quyết định ở lại tìm cách đối mặt : chẳng vết thương ngoài da nào , nhưng luôn có cảm giác bị nhiễm trùng đau buốt từ tận bên trong .
Tôi tới dự tiệc cưới của thằng bạn họ Cao ngày trước. Ngẫm nghĩ thế nào nó vẫn tuyên bố quyết định :" Lấy vợ "9x dù bẩn " nhưng lòng sạch trong , khuôn mặt thiên thần tựa đám mây bồng bềnh nhẹ bay cao ". Từ hồi yêu nhau say đắm cô bé , tôi có cảm giác như nó cũng giống cô vợ trẻ viết văn – viết là nghề - viết văn là nghề để sống, nên cách nói năng cũng phải pha trộn ngôn ngữ , hình ảnh mộng mơ , bay bổng .
Tôi đứng như chết trước bức hình cưới của thằng bạn đặt ngay trước cửa ra vào : " Lãnh – Lệ - Dương ". Nhưng hôm nay , ngày cưới thằng bạn thân mà , tôi ở lại nhìn nụ cười hạnh phúc của cô ấy . Chuyện quá khứ , tôi biết mình đã đánh rơi – đánh rơi trong tức giận .
" Hey ! Nhìn hình cưới gì mà dữ vậy ? Bộ thích sao không lấy vợ ? ".
" Em sao ? ". Chẳng lẽ mới hai năm mà tôi còn không nhận ra Lệ Băng và Lệ Dương ???!
" Trời hai năm mà tưởng như hai kiếp người, không nhận ra em nữa ?" . Lệ Băng cười dịu dàng , tươi tắn trong bộ váy cô dâu trắng xinh, tóc đen duỗi để thẳng , vòng hoa hồng đỏ quấn quanh đầu .
" Chúc phúc cho em ".
" Này này , ba điều cần tránh " con thầy , vợ bạn , gái công ty " nha cái thằng này ". Chú rể họ Cao lù lù với cái bụng to tiến đến , cười rạng ngời luôn .
" Hức . Chồng xấu nha , anh Hạo Nhiên đây lẽ ra phải là em rể em từ hai năm trước đấy ". Lệ Băng vênh mặt như khiêu khích tôi .
" Anh … xin lỗi … Chúc phúc hai người ".
" Này , bận gì thì bận phải nhớ ở lại uống rượu mừng nha mày , hông là tao giận mày luôn đấy ".
Lão bạn họ Cao này cười vui vẻ , khoác tay Lệ Băng ra đón khách . Tôi kiếm một góc bàn khuất để ngồi . Vài phút sau , tôi nhận được tin nhắn từ cô ấy :" Lệ - Băng , em không thể khóc thành từng giọt lã chã với bao quá khứ xảy ra , em càng không thể khóc khi nước mắt em đóng thành từng tảng băng lớn nhỏ trong lòng , nhưng không có nghĩa là băng trong lòng em không thể chảy tan . Cuộc sống là cuộc sống , nước mắt không dư thừa để đặt thành niềm tin cho nó, khóc chỉ làm cho cái đẹp người đàn bà bị bào mỏng và dần yếu ớt . Anh đừng làm người khác phải khóc nữa khi mảnh tâm hồn của họ ngày một bị khoét sâu , mục rỗng . Dù mình đã tuổi làm ba làm mẹ , nhưng vẫn phận làm con , phải biết tha thứ cho người lớn và anh không có quyền làm đau Lệ Dương thêm nữa ." Tôi vò đầu , tôi biết , tôi hiểu tôi đã làm Lệ Dương đau .
" Anh gọi cho em có chuyện gì không ? "
" Anh … "
" Đừng cười hớn hở và khoe với em là đêm qua nuốt thêm được một trinh nữ và có mùi thơm riêng biệt nữa nhé ! … Nhanh nào , baby … "
" … "
Tôi bật dậy khi thấy Lệ Dương vừa nghe điện thoại , vừa lúi húi dẫn đứa trẻ con đi về phía mình .
" Uhm ! Hôm nay lễ cưới chị Lệ Băng , em bận lắm! Hẹn anh khi khác … Ơ …anh…"
" Hì. Chào em. Em lấy chồng hồi nào mà không cho anh hay ".
" Anh sẽ cười vào mặt chồng tôi là lấy phải đứa rách nát sao ?"
"…"
" Ồ Ồ , baby ngoan nào , gặp ba Hạo Nhiên mà hổng chào là sao ?" – " Chị , làm cái gì đấy …?" – " Chị kêu baby ngoan gặp ba Hạo Nhiên mà hổng chào chứ sao " – " Uhm . Chị lo cưới đi , sắp đến giờ rồi . Em cho cháu đi măm , nó đói "…Tôi và cả thằng bạn họ Cao đứng đần người . " Ơ ! Cái chú em rể này bộ khìn à . Con anh đấy , hay là anh bảo anh với nó không có gì … " Tôi chạy như điên về phía trước , phía trước đấy có người đàn bà đang bồng con tôi trốn tránh tôi . Lệ Băng nói đúng :" Phận làm con , phải biết tha thứ cho người lớn ".
***
" Mặc mây mưa hay gió bão bùng .
Mặc tình anh bỏ ngỏ chốn xa xăm .
Thì em nơi đây , em vẫn thế ...
Em vẫn cười như thế với thời gian ...
Này anh , chàng trai một thưở
Dẫu em chỉ là cánh hoa đã nát tan
Thì xin anh đừng làm nó thêm nhầu nhĩ
Mắt trân trân … ngân ngấn nước …
Thì … em vẫn cười như thế với thời gian "
Lời Lệ Dương vẫn trong trẻo bay cao trên cánh đồng cỏ lau ngày ấy . Bên cạnh dòng sông nhỏ , chỉ có mình nàng vừa khóc , vừa hát , vừa cười . Hai năm – mình cô ấy với cái thai lớn dần , cho đến lúc sinh con , chăm con đã được tuổi rưỡi .
" Anh xin lỗi đã làm em đau "
" Không ! Dù chuyện gì xảy ra thì em vẫn thế , vẫn cười như thế với thời gian ".
" Tha thứ cho anh , em nhé ! "…
" Anh phải nhớ rằng em chính là con gái của người đàn bà đã cướp đi hạnh phúc của mẹ anh ".
" Phận làm con , phải biết tha thứ cho người lớn …Anh đã và đang rất nhớ em , anh không muốn con anh lớn lên mà không biết bố nó là ai ".
Nước mắt lại rơi , Lệ Dương mỉm cười và - nụ cười của nàng đánh gục trái tim tôi từ ngày ấy cho tới tận bây giờ . Sau nụ hôn dài , tiếng hát của nàng lại cất lên " Tình vay " của Thu Minh …
"… bóng tối sẽ không là chi,
niềm đau sẽ không là gì,
nếu được yêu anh ,đến hơi thở sau cùng ,
thì em sẽ lấy trái tim ra che ánh nắng mặt trời......
thế giới sẽ không là chi,
tận thế sẽ không là gì ,
nếu được bên nhau ,mà trái tim vẫn còn
thì em sẽ hóa giấc mơ để gặp anh từng đêm ...."
Mẹ tôi đồng ý cho Lệ Dương nghỉ việc. Không chính xác là : tôi cấm cô đến công ty của mẹ và yêu cầu viết đơn xin nghỉ ngay sau ba ngày mẹ xuất viện . Hơn hai tháng trôi qua , cuộc sống của tôi lại bình lặng như trước : công việc và người mẹ - người thân duy nhất của tôi . Cũng có thể không bình lặng nhưng tôi không nhận ra điều đó, có thể là nó giống như mạch nước ngầm âm ỉ tận đất sâu - Mà tôi thì vốn không thích những điều mơ hồ , khó tưởng tượng.
Tôi vẫn thường lui tới café Petite Fille – " cô gái nhỏ " – nơi đầu tiên chúng tôi gặp nhau , như một thói quen vào cuối tuần . Tôi cũng không gặp Lệ Dương hay Lệ Băng , càng không gặp ông bố hay bà ta . Tôi vẫn ngồi vào chỗ cũ , một ly café đen như mỗi khi , một ly sinh tố dâu để "ngắm" , tự hôn nhẹ và tự bỏ vào miệng nhai – dâu mỗi ngày một nhạt , chẳng còn ngọt ngào như xưa …Rồi tình yêu của chúng tôi cũng sẽ nhạt – thời gian ăn mòn bất cứ vật gì rắn chắc như núi đá chứ đừng nói thứ tình yêu bồng bềnh nhẹ tựa mây bay .
21h , tôi lang thang trong thành phố . Màn đêm đen càng khiến tôi ngột ngạt , không khí như vẩn mùi và đùng đục. Tôi bước vào bar hút thuốc và dốc ngược từng chai bia Corona – không khí này chắc khiến tôi đỡ cô đơn một mình . Bar có nhiều gái đẹp , nhiều nhạc cuồng điên , nóng bỏng và hấp dẫn , màu sắc sặc sỡ như một vườn hoa với mùi thơm nồng nặc và những cánh hoa " nát tươm ".
" Em có thể ngồi uống cùng anh được chứ ?" . Cô nàng nhả khói , nghênh mặt , giọng nhỏ nhẹ , nghe rờn rợn .
" Tôi không thích đàn bà ngậm thuốc trong miệng ".
" Tốt thôi ". Cô nàng ném xuống chân , mũi dày cao gót day day xoay vòng , cầm chai bia và dốc thẳng , cái cổ trắng nõn in đầy những hàng nước bia chảy xuống , chạy thẳng như xiên vào rãnh của vòng một để hở.
" Cô còn trinh chứ ?"
" Anh có bị điên không ? "
" Chỉ "khìn " tý thôi ".
" Anh cần loại gái đấy à "
" Ừ ! Biết gì giúp ".
" Giá nhỉnh hơn. Chờ đấy ".
Cô nàng cười nửa mép , quay người bỏ đi trong bộ đồ bó chặt , dáng người tròn đẹp nảy lửa như vòng số tám. Cô gái ngồi cạnh tôi vẫn cúi gằm mặt, nốc rượu tì tì. Tôi cũng không hiểu vì sao mình hỏi con ca-ve kia như thế ? Có lẽ lát lên giường , tôi sẽ hỏi như lời Lệ Dương từng tuyên bố :" Rách chưa , chưa rách thì nằm đấy , không thì biến …". Tôi cười ha hả với ý nghĩ:" đêm nay tôi tự thưởng cho mình một con đàn bà sạch sẽ dẫu tôi chưa già như ông nhà văn Gabriel Garcia Márquez " .
***Sáng hôm sau ,
Đây là lần đầu tiên , tôi nhìn thấy giọt máu của một người con gái còn sạch : đỏ hồng và nhỏ như cánh hoa nằm chỏng chơ giữa tấm đệm . Cảm giác :" Cười chơi chứ không hẳn là sướng ". Cô ta rên rỉ kêu đau một cách quằn quại như con sâu rau hay một chiếc lò so bị người ta lôi kéo ; khác hẳn với Lệ Dương : im bặt và cắn môi với lời giải thích :" chẳng con đàn bà nào làm tình nhiều như cơm bữa , nhuyễn nhừ như cháo ninh xương mà lại rên rỉ kêu đau cả ". Hóa ra gái "sạch " và gái "bẩn " khác nhau là ở chỗ biết – rên – rỉ .
" Năm nay cô bé bao nhiêu tuổi ?"
" Dạ , mười bảy "
" Ừ ! Tuổi này làm đàn bà cũng được rồi ". Tôi ném tiền ra . " Về đi ". Sao ám ảnh như bủa vây tôi mãi thế này.
Tôi bận đồ và về . Lệ Dương đang đi về phía tôi .
" Cô theo dõi tôi đấy à ?"
" Không ! Em làm việc ở đây ! Sao anh không về nhà mà … "
" Chơi gái không được sao ?"
" À . Dạ … " . Lệ Dương ngập ngừng ." Em xin lỗi , em quên là em đã trả tự do cho anh ".
" Trinh nữ đấy ! ". Tôi hằn giọng .
" Vậy là dễ chịu rồi ". Cô ấy mềm giọng .
" Khoái lắm , nó có mùi thơm ". Tôi cười như một gã họ Sở . " Tránh ra ".
Lệ Dương gập người :" Chào quý khách " như đang làm việc của một nhân viên . Khi ra đến cửa nhìn biển hiệu , tôi mới biết đây là một trong bốn khách sạn lớn do mẹ cô toàn quyền . Tôi thấy hơi hối hận vì đã nặng lời với Lệ Dương . Mắt tôi cay cay : Lệ Dương gầy rộc và co mình trong bộ đồ đồng phục : muốn quay lại ôm cô ấy lắm mà lòng ích kỉ bắt chân tôi phải bước đi.
Tối nay , vẫn là tối cuối tuần . Tôi chán ngán , rủ thằng bạn họ Cao đi uống . Nó kể về con người yêu nó , sao thấy cô bé có lòng tự trọng quá trời .
" Mày biết không ? Tao nhắn tin tán tỉnh vài hôm , cuối cùng cũng chịu nhắn tin lại . Nghe sao mà điên quá . " Nếu anh muốn yêu gái còn trinh thì xin lỗi đã để anh đến nhầm địa chỉ , ngược lại thì Ok ". Mày coi có con đàn bà nào ruột thẳng như ngựa thế không mày ?"
" Thế nhiêu tuổi rồi ?"
" Trẻ , 9x mà "
" Lại 9x – mệt nhỉ ? Giờ 9x thì chắc toàn vậy quá haha . Dẹp đi , gái thì thiếu gì . Gái còn trinh mới có mùi thơm , nghe chưa ?" . Tôi phát ngôn củn lủn. " Gái gú, dẹp đi . Uống … 1.2.3.zô "…
...Thoáng đâu đó trong đầu , tôi thấy khó thở khi nhớ về nụ cười của Lệ Dương
Chương 13 : Em vẫn cười như thế với thời gian /.
Hai năm sau khi chia tay với Lệ Dương , tôi vẫn chưa lấy vợ dù có quen qua đường với một vài cô , cô nào cũng cho tôi cảm giác ngán và cái lạnh chạy dọc sống lưng . Nhưng chắc có lẽ vì thế mà một thằng đàn ông như tôi biết đến chuyện chăn gối nhiều hơn. Có những đêm tôi nhớ Lệ Dương cồn cào , cầm điện thoại lại ném xuống cuối giường ; có những đêm tôi chạy bộ tới nhà cô ấy lại chỉ biết đứng từ xa ngắm cái bóng đen lầm lũi ngày một gầy hao . Nhiều lúc thèm yêu , thèm ở bên cạnh , tôi cứ ngỡ mình là kẻ chết khát đứng giữa xa mạc hay một con cá bị hất tung lên bờ đạp quẫy … Thời gian quá đỗi nặng nề . Mẹ tôi bảo nếu tôi có yêu Lệ Dương thì mẹ sẽ nói chuyện đàng hoàng với gia đình bên ấy , chuyện người lớn không thể làm ảnh hưởng đến hạnh phúc tuổi nhỏ được . Tôi nói nhất quyết là không . Mẹ tôi lắc đầu rồi quyết định sang Mỹ vài tháng nghỉ ngơi cùng những người thân bên đấy , mình tôi vẫn một mình . Thay vì chạy trốn như cánh phái nữ , tôi quyết định ở lại tìm cách đối mặt : chẳng vết thương ngoài da nào , nhưng luôn có cảm giác bị nhiễm trùng đau buốt từ tận bên trong .
Tôi tới dự tiệc cưới của thằng bạn họ Cao ngày trước. Ngẫm nghĩ thế nào nó vẫn tuyên bố quyết định :" Lấy vợ "9x dù bẩn " nhưng lòng sạch trong , khuôn mặt thiên thần tựa đám mây bồng bềnh nhẹ bay cao ". Từ hồi yêu nhau say đắm cô bé , tôi có cảm giác như nó cũng giống cô vợ trẻ viết văn – viết là nghề - viết văn là nghề để sống, nên cách nói năng cũng phải pha trộn ngôn ngữ , hình ảnh mộng mơ , bay bổng .
Tôi đứng như chết trước bức hình cưới của thằng bạn đặt ngay trước cửa ra vào : " Lãnh – Lệ - Dương ". Nhưng hôm nay , ngày cưới thằng bạn thân mà , tôi ở lại nhìn nụ cười hạnh phúc của cô ấy . Chuyện quá khứ , tôi biết mình đã đánh rơi – đánh rơi trong tức giận .
" Hey ! Nhìn hình cưới gì mà dữ vậy ? Bộ thích sao không lấy vợ ? ".
" Em sao ? ". Chẳng lẽ mới hai năm mà tôi còn không nhận ra Lệ Băng và Lệ Dương ???!
" Trời hai năm mà tưởng như hai kiếp người, không nhận ra em nữa ?" . Lệ Băng cười dịu dàng , tươi tắn trong bộ váy cô dâu trắng xinh, tóc đen duỗi để thẳng , vòng hoa hồng đỏ quấn quanh đầu .
" Chúc phúc cho em ".
" Này này , ba điều cần tránh " con thầy , vợ bạn , gái công ty " nha cái thằng này ". Chú rể họ Cao lù lù với cái bụng to tiến đến , cười rạng ngời luôn .
" Hức . Chồng xấu nha , anh Hạo Nhiên đây lẽ ra phải là em rể em từ hai năm trước đấy ". Lệ Băng vênh mặt như khiêu khích tôi .
" Anh … xin lỗi … Chúc phúc hai người ".
" Này , bận gì thì bận phải nhớ ở lại uống rượu mừng nha mày , hông là tao giận mày luôn đấy ".
Lão bạn họ Cao này cười vui vẻ , khoác tay Lệ Băng ra đón khách . Tôi kiếm một góc bàn khuất để ngồi . Vài phút sau , tôi nhận được tin nhắn từ cô ấy :" Lệ - Băng , em không thể khóc thành từng giọt lã chã với bao quá khứ xảy ra , em càng không thể khóc khi nước mắt em đóng thành từng tảng băng lớn nhỏ trong lòng , nhưng không có nghĩa là băng trong lòng em không thể chảy tan . Cuộc sống là cuộc sống , nước mắt không dư thừa để đặt thành niềm tin cho nó, khóc chỉ làm cho cái đẹp người đàn bà bị bào mỏng và dần yếu ớt . Anh đừng làm người khác phải khóc nữa khi mảnh tâm hồn của họ ngày một bị khoét sâu , mục rỗng . Dù mình đã tuổi làm ba làm mẹ , nhưng vẫn phận làm con , phải biết tha thứ cho người lớn và anh không có quyền làm đau Lệ Dương thêm nữa ." Tôi vò đầu , tôi biết , tôi hiểu tôi đã làm Lệ Dương đau .
" Anh gọi cho em có chuyện gì không ? "
" Anh … "
" Đừng cười hớn hở và khoe với em là đêm qua nuốt thêm được một trinh nữ và có mùi thơm riêng biệt nữa nhé ! … Nhanh nào , baby … "
" … "
Tôi bật dậy khi thấy Lệ Dương vừa nghe điện thoại , vừa lúi húi dẫn đứa trẻ con đi về phía mình .
" Uhm ! Hôm nay lễ cưới chị Lệ Băng , em bận lắm! Hẹn anh khi khác … Ơ …anh…"
" Hì. Chào em. Em lấy chồng hồi nào mà không cho anh hay ".
" Anh sẽ cười vào mặt chồng tôi là lấy phải đứa rách nát sao ?"
"…"
" Ồ Ồ , baby ngoan nào , gặp ba Hạo Nhiên mà hổng chào là sao ?" – " Chị , làm cái gì đấy …?" – " Chị kêu baby ngoan gặp ba Hạo Nhiên mà hổng chào chứ sao " – " Uhm . Chị lo cưới đi , sắp đến giờ rồi . Em cho cháu đi măm , nó đói "…Tôi và cả thằng bạn họ Cao đứng đần người . " Ơ ! Cái chú em rể này bộ khìn à . Con anh đấy , hay là anh bảo anh với nó không có gì … " Tôi chạy như điên về phía trước , phía trước đấy có người đàn bà đang bồng con tôi trốn tránh tôi . Lệ Băng nói đúng :" Phận làm con , phải biết tha thứ cho người lớn ".
***
" Mặc mây mưa hay gió bão bùng .
Mặc tình anh bỏ ngỏ chốn xa xăm .
Thì em nơi đây , em vẫn thế ...
Em vẫn cười như thế với thời gian ...
Này anh , chàng trai một thưở
Dẫu em chỉ là cánh hoa đã nát tan
Thì xin anh đừng làm nó thêm nhầu nhĩ
Mắt trân trân … ngân ngấn nước …
Thì … em vẫn cười như thế với thời gian "
Lời Lệ Dương vẫn trong trẻo bay cao trên cánh đồng cỏ lau ngày ấy . Bên cạnh dòng sông nhỏ , chỉ có mình nàng vừa khóc , vừa hát , vừa cười . Hai năm – mình cô ấy với cái thai lớn dần , cho đến lúc sinh con , chăm con đã được tuổi rưỡi .
" Anh xin lỗi đã làm em đau "
" Không ! Dù chuyện gì xảy ra thì em vẫn thế , vẫn cười như thế với thời gian ".
" Tha thứ cho anh , em nhé ! "…
" Anh phải nhớ rằng em chính là con gái của người đàn bà đã cướp đi hạnh phúc của mẹ anh ".
" Phận làm con , phải biết tha thứ cho người lớn …Anh đã và đang rất nhớ em , anh không muốn con anh lớn lên mà không biết bố nó là ai ".
Nước mắt lại rơi , Lệ Dương mỉm cười và - nụ cười của nàng đánh gục trái tim tôi từ ngày ấy cho tới tận bây giờ . Sau nụ hôn dài , tiếng hát của nàng lại cất lên " Tình vay " của Thu Minh …
"… bóng tối sẽ không là chi,
niềm đau sẽ không là gì,
nếu được yêu anh ,đến hơi thở sau cùng ,
thì em sẽ lấy trái tim ra che ánh nắng mặt trời......
thế giới sẽ không là chi,
tận thế sẽ không là gì ,
nếu được bên nhau ,mà trái tim vẫn còn
thì em sẽ hóa giấc mơ để gặp anh từng đêm ...."
Bài viết cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
| [246] CHỈ LẤY VỢ 9X - ( PHẦN 5 ) | 10/12/2011 |
| [208] CHỈ LẤY VỢ 9X - ( PHẦN 4 ) | 10/12/2011 |
| [190] CHỈ LẤY VỢ 9X - ( PHẦN 3 ) | 10/12/2011 |
| [146] CHỈ LẤY VỢ 9X - ( PHẦN 2 ) | 10/12/2011 |
| [162] CHỈ LẤY VỢ 9X - ( PHẦN 1 ) | 10/12/2011 |
| [345] chuỗi hạt azoth ( ki cuoi ) | 24/9/2011 |
| [409] chuỗi hạt azoth ( ki 14 ) | 24/9/2011 |
| [270] chuỗi hạt azoth ( ki 13 ) | 24/9/2011 |
| [306] chuỗi hạt azoth ( ki 12 ) | 24/9/2011 |
Bài viết ngẫu nhiên
| [32] Kí ức tình yêu | 23/8/2011 |
| [67] 101 Kiểu đại hạ giá | 3/8/2011 |
| [69] Vội vàng bước về phía không nhau... | 1/1/2012 |
| [57] Em sẽ quên | 14/8/2011 |
| [37] Em Rất Nhớ Anh - Vy Oanh | 26/10/2011 |
| [27] Còn phải hỏi | 19/8/2011 |
| [105] Anh có dám chết vì em không? | 6/12/2011 |
| [17] ĐếmĐếm Nguyễn Vĩnh Nguyên | 3/3/2012 |
| [36] 5 lí do khiến bạn để 'sổng' một anh chàng | 11/9/2011 |
| [51] Sự tích hoa huệ tây | 1/8/2011 |
CHỈ LẤY VỢ 9


10/12/2011 17:04 | by