"-Những ngày mùa đông ấm áp nhất là những ngày em ở bên anh, em nhé!
-Uh, được thôi nếu anh có thể làm em hạnh phúc, anh ạ!
-Anh sẽ cố."
Anh có nhớ chăng những dòng tin nhắn của chúng ta trong khoảng thời gian  mình còn yêu nhau không? Chắc không đâu nhỉ?Bởi giờ đây anh đã rời khỏi  em rồi mà.Uh, rời khổi mãi mãi.
Thổn thức suốt đêm, em trằn trọc chẳng ngủ được vì hôm nay là ngày lễ  tình nhân mà em chẳng có ai để dạo cùng bước, để tặng thỏi sôcla em tự  tay làm cả. Em khóc.
Điện thoại reng, em nhấc máy.
-Alo, Thái Quân à!Mình hẹn nhau đi chơi nhé!Valentin buồn qué.
-Uh, được thôi, Quân cũng buồn, Đông chuẩn bị đi nhé.
5 phút, 10 phút sau. Em ngồi trên xe Đông chở. Em quàng tay ôm eo cậu  bạn một cách tự nhiên như bao lần đi chơi chung nhưng lần này cậu ấy có  vẻ rùng mình, có lẽ lạnh chăng?
Em chẳng để ý lắm.Em đang nhớ anh mà.
Quán cafe nhộn nhịp đôi tình nhân ra vào, họ ôm nhau. trao nhau nụ cười  có khi lại thầm thơm lên má nhau để trao đổi tình cảm dành cho đối  phương.Em chợt tủi thân quá đi.
Nắm chặt tay cậu bạn, em khẽ ngước nhìn cậu ấy. Em chợt thấy Đông lặng  im đứng như trời trồng.Cô bạn gái Vân đã chia tay với cậu bạn tháng  trước đang tình tứ trao nụ hôn nồng cháy cho người đúng cạnh. Cô gái bất  ngờ, như linh cảm, nhìn về chúng em rồi tiến lại. Nói cách mỉa mai,  khinh miệt:
-Ôi, anh yêu của em tháng trước đây mừ, nhớ em hôn, Quân à, bạn gái hử?
-Vân, bạn trai của em bảnh thật đấy, còn đây là.....
-Uh, nhưng hổng bảnh và thông minh, galang như anh, giàu có như anh  đâu.Được cái chiều em giỏi thôi.Còn anh chắc chưa quên được em phải hôn,  thôi quay lại với em , chiều em hết cỡ là được.
-Vân, em đừng quá đáng thế, cô ấy....
Em im lặng nhưng khi nhìn cách cô ấy nói chuyện với Đông- người trước  đây em thích, em đã tiếp lời Đông rằng:
-Tôi là người yêu của Đông, phiền cô tránh đường cho.
Vân nhìn em và nói cụt lủn:
-Hãy chứng minh
Hệt có luồng điện, em quay mặt em và Đông đối diện rồi hôn cậu ấy.Cô ta  tức giận bỏ đi.Đông, em nhìn nhau và nhận thức được mọi việc em vùng  chạy khỏi tay cậu ấy , bán sống bán chết.
Cậu ấy chạy theo, nắm lấy tay em . Ngước mắt lên nhìn Đông, em chợt nhận  ra đoi mắt của cậu ấy đẹp đén hút hồn hơn mọi khi.Khuôn mặt nhòe nước  mắt, đôi má ửng hồng. Cậu ấy ôm em, thì thầm vào tai em rằng:
-Tớ Cảm ơn Quân đã giúp chúng tớ chia tay nhau, cứ kéo dài chắc chỉ làm  nhau đau khổ.
-Uh. nhưng có lẽ luc nãy khi làm vậy là vì Quân thích Đông thật sự đấy.
Đông im lặng, cậu ấy nói:
- Quân có người yêu rồi mà.
-Uh, chia tay rồi vì mình luôn ca tụng Đông hết  lời mà chẳng hiểu lí do  gì cả. Tự nhiên làm thế.
- Chúng mình hãy ngừng liên lạc đi.
-Hả? tại sao?
Đông đi khuất sau khi chở em về. Em khóc , khóc vì nhớ anh, vì Đông, vì  em ngốc khi chỉ coi anh như anh trai, vì luônm làm anh là chỗ dựa để rồi  mất anh lại khóc....khóc vì nhiều lí do.
Tháng sau, Đông liên lạc với em, hẹn em nơi công viên,nơi em và cậu ấy  kết bạn.
Ngồi trên băng ghế đá, Đông im lặng rồi nói:
-Không kiên lạc với Vân mình nhớ cô ấy đến phát khùng, còn khi không  liên lạc với Quân mình như muốn điên lên, mình thấy trống rỗng và....
-Cậu nói gì thế_em hỏi cậu ấy với vẻ ngơ ngác thật sự.
-Mình vùa tỏ tình với Quân đấy.
Rồi từ phía trước, cậu ấy kéo em lại rồi hôn em.Nụ hôn thật sự mà em  không thể có từ anh.
Giờ đây em mới nhận ra rằng ta chưa hề yêu nhau mà chỉ lợi dụng nhau và  vì thế ta chia tay còn em với Đông thật sự yêu nhau, anh à.
Và vì thế nên em đã quên được anh. Chúng mình thật sự đã kết thúc rồi.
Một kết thúc đẹp và hay như trong cổ tích anh nhỉ.
Tags: , , , , , , , ,
• TRUYỆN NGẮN | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(37)
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]
               

Mã kiểm tra Không phân biệt font chữ