Khi đi đâu đó gặp người quen hay bạn bè hỏi em: "Dạo này tình yêu sao  rồi? Bao giờ lấy chồng vậy?" - trái tim em như chết lặng và cố gượng  cười trừ. Em nhớ anh và…

Hai năm rồi phải không anh, em vẫn không thể quên anh, nụ cười, ánh mắt  và cả một trời yêu thương kỷ niệm. Tất cả những điều em nhớ về anh, em  chỉ biết giấu vào lòng và đặt tên cho nó là "folder" khoảng lặng của  trái tim.

Ngày anh và em biết nhau thật buồn cười, em là con bé sợ yêu - anh là  người rất nhát con gái. Em ghét một tình yêu đến không tự nhiên nhưng em  và anh lại quen nhau qua sự giới thiệu của chị em và bạn trai của chị.

Suốt hôm gặp nhau em chỉ nói chuyện với chị, xem anh như kẻ không hề  quen biết. Rồi em ngó đồng hồ… Anh được chị giao nhiệm vụ hộ tống em về,  em cố tình đi thật nhanh... Khi tới cổng nhà em trọ, em quay lại chào  anh.

Lần đầu tiên hai ánh mắt chạm vào nhau, một ánh mắt rất hiền và đáng tin  rất giống ánh mắt của ba em. Như có gì đó hiểu nhau, anh khẽ nói: "Chúc  em ngủ ngon". Khi quay xe anh còn nói: "Hẹn gặp lại em". Chính ánh mắt  đó mình đã quen nhau và như tìm thấy nhau...

Anh đã đưa em qua con đường Nguyễn Du đầy lá me bay và khẽ hát... Em như  muốn hét to lên là em hạnh phúc, nhưng chính "tính chảnh" của đứa con  gái trước kia làm mình xa nhau.

Anh hỏi: "Làm bạn gái anh, em nhé!". Em chỉ cười và anh có chút buồn  nhưng em biết mình đã yêu anh. Rồi khoảng thời gian đó gia đình anh gặp  chuyện không vui, mình ít gặp nhau hơn và em lại không quan tâm anh vì  nghĩ con gái không thể chủ động trước...

Tất cả những suy nghĩ trẻ con đó làm em xa dần anh... dù em vẫn nhớ anh.  Em đã mất anh vì cái ngốc nghếch của đứa con gái khi yêu...

Em chỉ mong anh đừng nhắn tin hỏi em: "Bao giờ em cưới nhớ nói anh chuẩn  bị trước nha!". Lời nói càng như lưỡi dao khoét sâu vào vết thương  trong trái tim em. Em sợ phải yêu và em muốn cuộc sống phẳng lặng để  mong chờ một điều gì đó mà em chưa tìm thấy.

Và em cũng không biết đến khi nào em có thể "delete" nữa, hay em sẽ cài  "folder" này mãi mãi “hidden” trong tim. Em nghẹt thở quá!

Lần cuối cùng cho em được trả lời câu hỏi mà em vẫn còn nợ anh: "Em yêu  anh"... Chỉ yêu thế đó - một tình yêu đầu của đứa con gái ngốc nhưng là  tình yêu bằng cả trái tim dành cho anh...
Tags: , , , , , , , , , , , , , , ,
• TRUYỆN NGẮN | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(40)
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]
               

Mã kiểm tra Không phân biệt font chữ