Em chỉ là món hàng tồn kho

[不指定 30/08/2011 14:23 | by ]
Lời nói 'văng' ra giữa xóm trọ đông người khiến lòng tôi nghẹn ngào tan nát vì bị tổn thương quá lớn.

Đã hơn 12 giờ đêm. Giật mình, tiếng chuông điện thoại reo - Tin nhắn của Duyên: “Chị ơi!mở mail đi”. Tôi biết chắc là có chuyện xảy ra. Mở hộp thư Duyên gửi:

Chị ơi!
Em biết làm sao bây giờ khi mọi thứ đã thật sự thay đổi, dù em đã cố gắng hết sức và Hoàng đã hứa sẽ thay đổi. Nhưng giờ đây, Hoàng không còn là Hoàng của em ngày xưa nữa. Một chàng sinh viên hiền lành nay đã thuộc về quá khứ xa xăm, thay vào đó là một dân chơi sành điệu, không thể vắng mặt trong các cuộc chơi điên cuồng nên đồng nghĩa với việc Hoàng thường xuyên vắng mặt trong các tiết học. Thế nên Hoàng đã bị đình chỉ học, mọi thứ đều vô vọng. Dường như anh đã quên đi sự có mặt của em.
Chán nản vì bị đuổi học nên Hoàng lại tìm đến các cuộc vui và trở về trong tình trạng say xỉn.

Những lúc này mọi bực dọc của anh em đều lãnh đủ. Anh chưa một lần đánh em, nhưng luôn cằn nhằn, nói em là đồ vô dụng mỗi khi Hoàng không vừa lòng.

Càng ngày tính gia trưởng của một cậu ấm càng lộ rõ. Anh luôn bảo em phải làm thế này, phải làm thế nọ. Mọi thứ em làm đều phải theo ý Hoàng. Hoàng muốn em phải học đủ mọi thứ để sau này trở thành một người vợ hoàn hảo. Yêu Hoàng, sợ mất Hoàng nên em làm mọi thứ để anh vừa lòng. Nhưng để có được sự hài lòng của Hoàng thật không dễ chút nào. Áp lực bởi sự khó tính của Hoàng không ít lần khiến em bật khóc. Nhưng những lúc ấy, anh lại đến bên và thổi vào tai em nhưng lời nói ngọt ngào: "Đâu phải anh muốn làm khó em nhưng vì yêu em, anh chỉ muốn em hoàn hảo hơn thôi mà". Nhẹ nhàng là vậy nhưng có những lúc em không khỏi lặng người khi quan tâm đến anh thì nhận được câu trả lời: "Em bỏ ngay cái kiểu điều tra người khác đó đi, anh đi đâu, làm gì mặc anh. Em đâu phải là mẹ anh mà cứ gạn hỏi". Ngay cả việc anh vay tiền hùn vốn với bạn cũng không cần nói với em một tiếng, em có hỏi thì anh gắt gỏng: "Đàn bà con gái bọn em quan tâm làm gì".

Những hờn dỗi, cãi vã diễn ra như cơm bữa, rồi những lần chia tay không thành. Qua cơn giông bão anh lại rối rít xin lỗi và hứa sẽ thay đổi. Lúc xin lỗi nhìn anh hiền biết nhường nào, khiến em không thể giận thêm được nữa. Nhưng rồi lời hứa nào cũng theo mây theo gió bay đi, để lại trong em là sự dằn vặt suy nghĩ về tương lai của hai đứa.

Chiều nay, sự cãi vã căng thẳng, trước cả xóm trọ, Hoàng đã buông những lời sỉ nhục vào mặt em: "Giờ em chỉ là hàng tồn kho thôi. Anh không cưới thì thằng nào dám cưới em làm vợ". Em lạnh người đến ngạt thở, lòng như tan nát vì bị tổn thương quá lớn. Sau cơn sóng gió dữ dội Hoàng lại một lần nữa đi tìm em, quỳ xuống xin em tha thứ.

Băn khoăn giữa chia tay hay quay lại. Nhưng để nói ra lời chia tay giờ đây không dễ chút nào, bởi sau những lần đày đọa về tinh thần, khi bình yên băt đầu thì cả hai dường như đều không thể sống thiếu nhau. Ai cũng biết hai đứa yêu nhau, bọn em đã sống với nhau như vợ chồng. Giờ chia tay em biết nói sao với bố mẹ? Rồi mọi người sẽ nghĩ về em như thế nào?

Lòng em rối bời, muốn tìm cho mình một lối thoát. Liệu khi tình yêu trở lại em có tìm thấy hạnh phúc không chị?
Lời khuyên nào cho hạnh phúc của em tôi bây giờ?

gửi 29/08/11 maxbabi12@gmail.com
Tags: , , , , , , , , , , ,
• TRUYỆN NGẮN | Nhận xét(1) | Trích dẫn(0) | Đọc(74)
misbad
30/08/2011 22:38
Hix hix, liệu mình có như vậy ko nhỉ ?
Tiếp 1/1 Trang đầu 1 Trang cuối
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]
               

Mã kiểm tra Không phân biệt font chữ