Chỉ trong giây phút tức giận tôi, em bị người ta lợi dụng và em đã… không còn là của riêng tôi nữa.
Tôi và em đã yêu nhau được hơn 3 năm. Tôi đã đi làm, em hiện vẫn là sinh viên năm thứ 3 trong một trường đại học. Chúng tôi yêu nhau tha thiết và có với nhau rất nhiều những kỷ niệm, có thể cả đời này tôi và em cũng không sao quên được. Em của ngày xưa yêu tôi chân thành và thánh thiện lắm.
Từ khi mới yêu nhau chúng tôi đã quen được ở gần nhau, quấn quýt nhau không muốn xa. Bạn bè vẫn thường nói: “Suốt ngày nhìn mặt nhau mà không thấy chán à? Tao mà như thế chắc chán muốn ói mất”. Chúng tôi chỉ cười và cũng không hiểu vì lý do gì khiến hai con người ở bên nhau được lâu thế. Có thể đó là tình yêu thắm thiết?.
Mọi việc đảo lộn hết khi chúng tôi phải xa nhau vì hoàn cảnh không còn cho phép chúng tôi được gần bên nhau nữa. Giữa chúng tôi bắt đầu có những cãi vã, chán nản, mệt mỏi… có thể tình cảm đã phần nào rạn nứt khi hai đứa phải xa nhau.
Em nói nhớ tôi, muốn tôi đến thăm em dù chỉ là nhìn mặt nhau rồi về nhưng tôi nhiều lần đã không làm được. Tôi và em cãi vã nhiều hơn, giận hờn nhiều hơn. Tuy nhiên tôi vẫn yêu em nhiều và luôn tự nhủ nếu có cơ hội sẽ bù đắp cho em những tháng ngày xa cách ấy và tôi biết rằng em cũng chỉ vì quá yêu tôi.
Nhưng tất cả mọi hi vọng như xụp đổ dưới chân. Cách đây 4 tuần vào một buổi đêm mà đến tận bây giờ tôi vẫn không tài nào quên được cảm giác lúc ấy. Toàn thân tôi run lên lật bật, một sự hoảng hốt đến đáng sợ khi em nhắn tin nói vô cùng xin lỗi vì đã làm chuyện có lỗi với tôi. Chỉ trong giây phút tức giận tôi, em bị người ta lợi dụng và em đã… không còn là của riêng tôi nữa.
Em không còn là của riêng tôi,

Giờ đây, nỗi đau trong tôi chỉ là cảm giác bị phản bội... (Ảnh minh họa)
Tôi luôn quan niệm rằng người con gái là tài sản lớn nhất mà người con trai có được. Nhưng bây giờ tài sản ấy đã không còn là của riêng tôi. Em đã hối hận, xin lỗi vì một phút nóng giận. Em nói trong trái tim thì em mãi thuộc về tôi và mãi mãi yêu tôi.
Tôi đau khổ trong im lặng, bỏ ngoài tai mọi lời giải thích của em. Tôi đau khi nghĩ rằng mình bị phản bội. Tôi hận em vô cùng, tôi hận,… nếu mà em đừng nói ra, nếu mà đó không phải là sự thật… thì tốt biết nhường nào. Nhìn em tiều tụy, em gầy đi trông thấy. Tôi cũng biết chắc rằng em đã khóc nhiều lắm.
Tôi thương em, yêu em, nhưng không thể chấp nhận, không thể quên đi những gì em từng nói vào buổi đêm kinh hoàng ấy. Tôi nhận thấy mình đã không còn yêu em nhiều nữa, đã không còn cảm giác khi nghĩ về em. Tôi muốn chia tay với em và tôi đã làm thế. Mặc cho em đau khổ van xin và giải thích, tôi vẫn nói với em rằng thật lòng tôi không còn cảm giác khi bên em, tôi sẽ tìm một người con gái khác lý tưởng và chung thủy với tôi hơn em và xin em đừng làm phiền tôi nữa.
Hai ngày sau, em im lặng, không còn nhắn tin, không còn giải thích, tôi biết tính cách của em. Em sẽ nhận niềm đau cho riêng mình, không một lời than trách. Tôi biết rằng mình đã có lỗi với em nhiều lần và đều được em tha thứ. Với em đây là lần đầu tiên nhưng có lẽ vì sự ích kỷ của một thằng đàn ông mà tôi không thể tha thứ cho em, lần đầu và cũng là lần cuối. Giờ đây, nỗi đau trong tôi chỉ là cảm giác bị phản bội, còn với em tôi biết rằng em sẽ đau đớn rất nhiều.
Tôi phải làm sao đây, làm gì để giúp em bớt đau khổ và dằn vặt. Tôi rất muốn sẽ quên hết hiện tại và bắt đầu lại như những gì em mong muốn, lúc đó em sẽ chỉ là của riêng tôi, và sẽ mãi là của riêng tôi mà thôi. Có lẽ tôi không làm được.
Sửa lần cuối admin Sửa vào11/09/2011 13:11
Tôi và em đã yêu nhau được hơn 3 năm. Tôi đã đi làm, em hiện vẫn là sinh viên năm thứ 3 trong một trường đại học. Chúng tôi yêu nhau tha thiết và có với nhau rất nhiều những kỷ niệm, có thể cả đời này tôi và em cũng không sao quên được. Em của ngày xưa yêu tôi chân thành và thánh thiện lắm.
Từ khi mới yêu nhau chúng tôi đã quen được ở gần nhau, quấn quýt nhau không muốn xa. Bạn bè vẫn thường nói: “Suốt ngày nhìn mặt nhau mà không thấy chán à? Tao mà như thế chắc chán muốn ói mất”. Chúng tôi chỉ cười và cũng không hiểu vì lý do gì khiến hai con người ở bên nhau được lâu thế. Có thể đó là tình yêu thắm thiết?.
Mọi việc đảo lộn hết khi chúng tôi phải xa nhau vì hoàn cảnh không còn cho phép chúng tôi được gần bên nhau nữa. Giữa chúng tôi bắt đầu có những cãi vã, chán nản, mệt mỏi… có thể tình cảm đã phần nào rạn nứt khi hai đứa phải xa nhau.
Em nói nhớ tôi, muốn tôi đến thăm em dù chỉ là nhìn mặt nhau rồi về nhưng tôi nhiều lần đã không làm được. Tôi và em cãi vã nhiều hơn, giận hờn nhiều hơn. Tuy nhiên tôi vẫn yêu em nhiều và luôn tự nhủ nếu có cơ hội sẽ bù đắp cho em những tháng ngày xa cách ấy và tôi biết rằng em cũng chỉ vì quá yêu tôi.
Nhưng tất cả mọi hi vọng như xụp đổ dưới chân. Cách đây 4 tuần vào một buổi đêm mà đến tận bây giờ tôi vẫn không tài nào quên được cảm giác lúc ấy. Toàn thân tôi run lên lật bật, một sự hoảng hốt đến đáng sợ khi em nhắn tin nói vô cùng xin lỗi vì đã làm chuyện có lỗi với tôi. Chỉ trong giây phút tức giận tôi, em bị người ta lợi dụng và em đã… không còn là của riêng tôi nữa.
Em không còn là của riêng tôi,

Giờ đây, nỗi đau trong tôi chỉ là cảm giác bị phản bội... (Ảnh minh họa)
Tôi luôn quan niệm rằng người con gái là tài sản lớn nhất mà người con trai có được. Nhưng bây giờ tài sản ấy đã không còn là của riêng tôi. Em đã hối hận, xin lỗi vì một phút nóng giận. Em nói trong trái tim thì em mãi thuộc về tôi và mãi mãi yêu tôi.
Tôi đau khổ trong im lặng, bỏ ngoài tai mọi lời giải thích của em. Tôi đau khi nghĩ rằng mình bị phản bội. Tôi hận em vô cùng, tôi hận,… nếu mà em đừng nói ra, nếu mà đó không phải là sự thật… thì tốt biết nhường nào. Nhìn em tiều tụy, em gầy đi trông thấy. Tôi cũng biết chắc rằng em đã khóc nhiều lắm.
Tôi thương em, yêu em, nhưng không thể chấp nhận, không thể quên đi những gì em từng nói vào buổi đêm kinh hoàng ấy. Tôi nhận thấy mình đã không còn yêu em nhiều nữa, đã không còn cảm giác khi nghĩ về em. Tôi muốn chia tay với em và tôi đã làm thế. Mặc cho em đau khổ van xin và giải thích, tôi vẫn nói với em rằng thật lòng tôi không còn cảm giác khi bên em, tôi sẽ tìm một người con gái khác lý tưởng và chung thủy với tôi hơn em và xin em đừng làm phiền tôi nữa.
Hai ngày sau, em im lặng, không còn nhắn tin, không còn giải thích, tôi biết tính cách của em. Em sẽ nhận niềm đau cho riêng mình, không một lời than trách. Tôi biết rằng mình đã có lỗi với em nhiều lần và đều được em tha thứ. Với em đây là lần đầu tiên nhưng có lẽ vì sự ích kỷ của một thằng đàn ông mà tôi không thể tha thứ cho em, lần đầu và cũng là lần cuối. Giờ đây, nỗi đau trong tôi chỉ là cảm giác bị phản bội, còn với em tôi biết rằng em sẽ đau đớn rất nhiều.
Tôi phải làm sao đây, làm gì để giúp em bớt đau khổ và dằn vặt. Tôi rất muốn sẽ quên hết hiện tại và bắt đầu lại như những gì em mong muốn, lúc đó em sẽ chỉ là của riêng tôi, và sẽ mãi là của riêng tôi mà thôi. Có lẽ tôi không làm được.
Bài viết cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
| [21] Clip cảm động khiến hàng triệu người phải suy nghĩ | 30/4/2012 |
| [21] Điều tôi muốn biết...? | 26/3/2012 |
| [20] Chuyện đời thường | 3/3/2012 |
| [97] Tuyển CTV post bài cho website Tin Tức Thời Trang | 31/1/2012 |
| [36] Người tình của tôi không phải là tri kỷ | 16/11/2011 |
| [62] Lẽ ra cô nên cầu xin tôi tha thứ | 3/11/2011 |
| [79] Khi ta nói lời chia tay | 21/10/2011 |
| [55] Chiếc giường đơn | 18/10/2011 |
| [87] Ám ảnh quá khứ chồng ngoại tình | 17/10/2011 |
| [104] Sự thật "không ngờ" về trai ngoan | 13/10/2011 |
Bài viết ngẫu nhiên
| [76] Tạm biệt anh -tình yêu đầu của em | 1/2/2012 |
| [89] Anh chàng hào hoa và 1000 cái chạm ngực ;) | 30/9/2011 |
| [37] Di chúc của Thị Trưởng | 21/10/2011 |
| [48] Ngày mai...liệu nắng có về....??? | 5/9/2011 |
| [44] Tổ quốc nhìn từ biển | 23/8/2011 |
| [44] Không cần đăng ký | 14/8/2011 |
| [81] Gió lạnh - Cao Thái Sơn | 14/9/2011 |
| [73] Tình yêu đầu đời, đừng làm em tan vỡ | 6/12/2011 |
| [69] ANH BIẾT - Mạnh Bin (FULL HD) | 11/11/2011 |
| [715] Papillon người tù khổ sai | 7/8/2011 |
Sửa lần cuối admin Sửa vào11/09/2011 13:11
Vợ con là cu
Tan nát vì n


11/09/2011 13:10 | by