Em là cô bé HIV còn trinh !!!

[不指定 23/08/2011 15:05 | by xuka ]
Thầy ơi! Em sắp chết rồi!
- Vớ vẩn!- Bất giác tôi đưa tay lên xoa đầu cô  ta như tôi vẫn làm với  đứa cháu gái ở nhà vậy. Mùi hương từ mái tóc màu hạt dẻ  tỏa ra ..
- Thầy ơi, em bị HIV!

Bàn tay tôi chợt lạnh toát và sống  lưng thì đông cứng lại. Tôi ước gì  mình để quên phắt quyển sách cho  xong!

Mấy ngày sau Dung không đi học, tôi thở dài và cho lớp nghỉ sớm. Về  nhà  lướt web mà đầu óc tôi cứ lởn vởn hình ảnh người con gái đấy..

2h  am

Tôi lai dắt xe ra khỏi nhà, nhưng tôi tránh cái hồ đấy ra và phi xe  lên  cầu Long Biên. Ôi chúa oi, bây h thì tôi tin vào hai chữ duyên số rồi.  Dung  đang ngồi trên thành cầu và .. hát. Khi thấy tôi, cô toan phóng xe  đi. Nhưng tôi  đã giữ kịp!

- Em không hư hỏng gì thầy ạ! Em còn chưa ôm lấy một người  đàn ông! Chỉ  vì một lần đi tình nguyện tháng trước trong bệnh viện!
- Em đã  đi xét nghiệm chưa?
- Thầy lại vui tính rồi. Tất nhiên là rồi!
- Mấy  lần?
- Còn mấy lần, một lần là quá đủ!
- 3 lần mới đủ!
- Thôi, em xin  thầy, để ê chề hơn ạ? Thầy làm sao hiểu được? Chẳng sớm  thì muộn em sẽ chết,  nhưng em không muốn nhìn thấy cái hình ảnh người  mình lở loét, người ta xa lánh.  Em không muốn thầy có hiểu không? Liệu  có ai tin là em chưa một lần quan hệ mà  dính vào cái bệnh này không hả  trời? Em là một con HIV còn trinh!

Trong  đời mình tôi chưa bao h nghe ai và cái gì chăm chú đến như thế.  Dung khóc , và  nhìn tôi.
-Em chỉ ước được một lần trong đời làm đàn bà trước khi đi khỏi cái   chốn này thôi!

Em nhìn tôi và tôi hiểu. Chúng tôi cứ ngồi với nhau như  thế đến tận 5h  sáng!

Sáng hôm sau tôi dẫn Dung đi xét nghiệm. 1 tuần sau  mới có kết quả. Tôi  bảo đến lúc ấy nếu vẫn là dương tính tôi sẽ làm cho em cái  ước muốn  ấy. Và cười bảo rằng:” Dù sao thì anh cũng đọc nó lên mà”

Một  tuần này tôi chỉ sợ Dung làm liều. Tôi đã hỏi em kĩ và em bảo ngay  khi bị kim  đâm vào tay em đã đi rửa và uống thuốc điều trị. Nhưng Dung  cảm thấy người có vẻ  khác???

Chúng tôi đi chơi với nhau suốt tuần ấy, và tôi phát hiện là cô  nhóc  HIV ấy rất xinh khi mặc váy. Cô ấy thích ăn kem, và có thể dỗ mọi thứ  bằng  kem. Cô nấu ăn ngon và ghét nấu ăn. Cô bảo sẽ chỉ nấu ăn cho thằng  chồng nếu nó  đứng đằng sau ôm cô. Tôi bảo thế thi hôi chết. Tự nhiên  cô lại thần người vì cái  từ cuối cùng ấy. Tôi trách mình dại miệng !

Tối ngày thứ 6..
- Thầy  ơi, nếu ngày mai có kết quả rồi thầy còn giữ lời hứa với em  không?
- Còn chứ-  Nói đến đây tôi thấy miệng mình đắng ngắt. Tôi đúng là điên  rồi, một thằng điên  rỗi việc. Tôi đâu thiếu người để làm cái việc đấy  chứ? Nhưng lương tâm mách bảo  cái lưỡi của tôi, cái đầu của tôi gật và  gật.
- Thế thì ngay tối nay đi!
-  Không..
- Tại sao, đằng nào thầy cũng làm mà. Và nếu là âm tính thì thấy cũng   có mất gì đâu? Hay thầy sợ?
- Dung, em chẳng hiểu gì cả..
- Em quá hiểu là  khác..

Em cứ nhìn đăm đắm vào tôi. Và tôi thấy em đẹp. Chúng tôi dừng ở  một  hàng thuốc tôi vào mua bao cao su.

Sáng hôm sau, tôi để Dung đi bộ  vào một mình trên con đường nắng chói  chang ấy. Em bảo :” Anh đứng ngoài này,  tiết kiệm 2 nghìn gửi xe, tý  khao em đi ăn chè chúc mừng em và anh đã được bên  đấy nhận học luôn!”.  Tôi chỉ cười như sắp mếu, có cảm giác như mình là thằng  hèn. Sau đêm  qua, tôi đã giúp em thực hiện cái ước muốn ” lớn nhất của đời người  con  gái”, nhưng cũng từ đấy cảm giác nhục bám theo tôi đằng đẵng suốt mười  mấy  tiếng đồng hồ qua. Nếu kết quả đúng như tôi linh cảm thì tôi nợ em.  Nếu không  đúng, tôi lại càng không đang tâm dứt lòng ra đi, để cho em ở  nhà với bệnh tật.  Tôi chỉ lờ mờ cảm nhận, nếu tôi dời chân khỏi mảnh  đất này thì em, với cái mầm  bệnh ấy cũng chẳng còn nuối tiếc gì để  sống. Đêm qua, ôm em trong lòng, tôi bảo  em hãy ráng sống cho dù kết  quả ra sao. Em rúc mặt vào người tôi, tự nhiên bật  cười rúc rích :” Nếu  em không mang cái bệnh này thì em sẽ cắn cho anh một cái!”  làm tôi hơi  chột dạ, rồi lại buồn cười. Em khe khẽ thì thầm:” Em chẳng muốn trời   sáng anh ạ!”. Tôi yêu em ngay từ câu nói ấy!

10 phút sau..

Rồi em  cũng đi ra. Tôi gần như đoán được kết quả của mẩu giấy nhỏ em  cầm nơi tay qua  dáng đi chầm chậm ấy. Bây giờ đây, tôi vừa muốn lao đến  ôm em, vừa ước mình chưa  bao h đặt chân vào đời người con gái này. Có  lẽ tôi là một thằng hèn chẳng?  Nhưng cả đời tôi, tôi sợ nhất là nước  mắt đàn bà. Họ khóc vì sung sướng cũng làm  ta bối rối, khóc vì đau khổ  trước mắt ta thì còn tệ hơn. Nước mắt của họ làm ta  có cảm giác bất  lực, đần độn và khó xử nhất là khi ta chẳng thể tỏ chút cái khí  phách  sức mạnh của thằng đàn ông ra giải quyết.Và bây h tôi đang ở trong cảnh   đấy. Em đến bên cạnh, không nói gì cả, chợt vòng tay ôm lấy eo tôi, dựa  đầu vào  lưng tôi rồi khẽ khẽ nói:”Mình vẫn đi ăn chè nhé anh!”. Hình  như áo tôi ướt!  Chắc là mồ hôi ..

Ringg..g..g

Em ra mở cửa trong bộ váy hồng. Đã  hai tuần chúng tôi chưa gặp nhau,  không phải vì em nghỉ học mà vì tôi đã nghỉ  dạy ở trường. Em nhìn tôi  cười:
- Em chào anh thầy!
- Mai anh đi phỏng vấn  visa. Nếu em nói.. anh sẽ ở lại ..

Em nhìn tôi trân trối, như thể tôi vừa  phun ra một thứ gì bẩn thỉu đáng  khinh vậy.

- Anh muốn nhìn em lở loét,  ốm đau rồi anh mới hài lòng à? Hay anh muốn  làm một vị thánh sống của đời của  một kẻ HIV. Xin lỗi anh, nhưng nếu  anh nghĩ anh cần có trách nhiệm với em sau  chuyện ấy thì có lẽ anh đã  nhầm! Em tự nguyện và nó sẽ là một kỉ niệm đẹp theo  em dưới ba tấc đất.  Nếu anh nhìn thấy em trong giai đoạn cuối, liệu anh có không  khỏi rùng  mình khi nghĩ mình khi nghĩ đến đêm hôm đấy không? - Dừng lại một   chút, em thở hắt ra rồi nhìn tôi cười- Đừng vì em mà hủy hoại tiền đồ  của mình  anh nhé. Thật ra em chọn anh một phần là vì anh sắp đi khỏi  đây, anh có hiểu em  không?
Nói rồi em chào tôi và đóng cửa lại..

3 tuần sau..

Tôi  đã nhận lớp và đang bỡ ngỡ với cuộc sống mới của mình. Việc đầu  tiên sau khi  hoàn thành thủ tục nhập học là tôi đặt mua một cái lap qua  mạng để chấm dứt sớm  việc phải lên thư viện quá nhiều lần trong một  ngày và quá nhiều tiếng trong một  lần. Hôm nay tôi mới có thời gian vào  check mail, rất nhiều thư mới. Tôi để ý có  một email: dungkh. Là em!!

Tôi click đên 3 lần chuột và rủa thầm cái mạng  sao mà chậm như rùa. Bức  thư mở ra. Chẳng có gì cả. Tôi thoáng thất vọng và lo  lắng nhưng rồi  chợt nhận ra có 1 file đính kẻm. Một file ảnh thì  phải!

Tôi mở ra. Bức ảnh chụp tờ giấy xét nghiệm của em: Âm tính. Bên  dưới có  dòng chữ: Em yêu anh!

Trời ơi, ước gì tôi có thể bay về vn lúc  này để cắn cho em một cái!



Tags: , , , , , , , , , , , , , , ,
• TRUYỆN NGẮN | Nhận xét(2) | Trích dẫn(0) | Đọc(74)
xuka
28/08/2011 10:29
bjo minh mi doc cong nhan truyen hay that.hjhhj thanks ban da ung hogrin
Le minh duc Homepage
27/08/2011 18:11
Cau chuyen ko nhug hay ma con qua hay doj voj toi khj mot nguoi cung gan nhu dag trong tjnh cah cua a ay hay lam hay lam hay lam
Tiếp 1/1 Trang đầu 1 Trang cuối
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]
               

Mã kiểm tra Không phân biệt font chữ