Giọt máu loang trên tường

[不指定 23/08/2011 13:40 | by xuka ]
Trên hàng trăm hàng ngàn truyện ma mà chúng ta đã kể cho nhau nghe chưa  chắc đã có một truyện thật! những người thương dễ gặp ma là những người  có giắc quan thứ sáu, thưa quý vị ma và quỷ đã có từ ngàn xưa đên nay;  một khi thế giời chúng ta vừa có con người. Chính lúc ấy trong đời này  có ma, hoặc có quỷ! năm xưa người ta tin rằng chỉ có chúa trời mới là  người dựng lên chúng ta, cho nên mình phải tôn trọng ngài và kính mến  người; nhưng chỉ có một điều là không nên tin vào ma quái. Vì nếu mình  tin vào chúng thì người thương chúng mình cho rằng bị cám dỗ! riêng với  đạo phật giáo thì người ta tin rằng có sự sống sau khi ta chết đi, chẳng  hạn như kiếp này chúng ta làm đẹp/sấu; thì kiếp sau mình phải trả cho  hết nợ.

Thưa bạn đọc câu truyện tôi sắp viết sau đây! là dựng lên từ câu truyện  "Linh Hồn Oán Thù" do chính tay tôi sáng tác ra trong mấy tuần vừa rồi,  Theo tấm ảnh của câu truyện ấy đã gây cho tôi một cách viết câu truyện  khác; thưa bạn đọc tôi xin các bạn để cho tôi một chút thì giờ để kể về  câu truyện tôi sắp viết, câu truyện sẽ kể về một người đàn ông khi còn  nhỏ thì rất là hiền lành và ngoan ngoãn; nhưng khi ông ta vào trong  trung học thì ông cữ bỗng mơ tới một người con gái. trong người con gái  ấy chỉ là bóng sáng trắng tươi! nhưng nhìn thì không rõ mặt của cô ta,  một lúc sau cô gái quay đi thì bỗng ông thấy một vùng máu lớn loang trên  đầu; ông la lên thì không còn thấy cơn ác mộng ấy.

Từ hôm ông có một giấc mơ ấy! cho đến khi ông ra riêng lấy vợ và sinh ra  hai đứa con 1 trai, và một gái, lúc ấy ông mới hết cơn ác một ấy. Và  giờ đây tôi xin phép kể về câu truyện ấy và đặt tên là "Giọt Máu Loang  Trên Tường" xin mời quý vị cùng chúng tôi đón coi.

Năm xưa khi Vũ còn nhỏ! ông là người mang tiếng là hiền và ngoan ngoãn  và ít nói nhất nhà, ai muốn làm gì thì làm; nhưng riêng ổng chỉ ngồi  trong một góc nhà và vẽ một bức tranh của một người con gái vào tuổi  8-10. Mọi người đều nhìn và nhận thấy ông còn nhỏ mà đã vẽ được những  bức tranh thật giỏi! bà Thường (mẹ của ông Vũ) thường hay hưởng cho con  khi được khen ngợi của những người hàng xóm xung quanh, ông Vũ và mẹ rất  là vui vẻ và hạnh phúc chỉ hai mẹ con; từ nhỏ đến lớn ông không hề biết  cha ông là ai. Vào tuổi 15 ông vẫn chưa biết về một người cha của ông,  ông bật miệng và hỏi thăm mẹ về cha; thì lúc ấy ông nghe tin báo rằng  ông đã ly chần trước khi Vũ ra đời.

Một năm tiếp theo ông Vũ được lên lớp 10! ông đước thày cô khen ngợi  rằng ông là người giỏi nhất lớp trong ngành vẽ, hôm ấy khi cô giáo ra  một bài vở rằng vẽ một tấm tranh con gái; nhưng có điều là vẽ theo kiểu ý  thích. Một lát sau khi một bài! trong khi ấy cô bà cô giáo ấy tạm thời  để trên chiếc bàn để tối về kiểm xoát, chính đêm hôm ấy trong khi bà cô  giáo kiển xoát bài vở; nhưng nhân trong lúc kiểm xoát tấm tranh của ông  vẽ rất đẹp. Nhưng xung quanh thì có một bóng trắng sáng tươi! ông Vũ bắt  đầu năm mờ về khuôn mặt của con gái ấy, trong khi ông năm mơ về một  người con gái ấy, thì ông bỗng thấy một bóng sáng xung quanh người con  gái. Ngày hôm sau khi học sinh vào lớp học! trong khi cô giáo trao bài  về tay học sinh, nhưng lúc tới ông thì ông bỗng thấy cái bóng dáng như  trong tấm hình trong đầu ông.

Nhân lúc ông thấy bóng sáng của người con gái ấy! ông Vũ bắt đầu cảm  thấy trong người mệt mỏi, tróng mặt, và nhức đầu; ông Vũ cố gắng để quên  những cơn ác mộng của ngày hôm qua và bắt đầu bước sang ngày mới. Buổi  trưa hôm ấy khi lớp học vừa tan! càng lúc trong người ông cảm thấy nôn  nào, ông vội vàng chạy vào trong buồng tắm trong trường và ói; Vũ rời  khỏi phòng tắm và tiễn ra cửa. Trong lúc nửa đường gần tới ngoài hong  cửa sân trường! ông bật ra sàn và xỉu, may mắn cho ông khi vừa xỉu thì  có một người bạn trong lớp học vẽ mang tên là Phúc; cô đỡ ông dậy và từ  đặt câu hỏi trong mình "Cớ sao anh lại xỉu như vầy" Phúc đi gọi cô giáo  và đưa Vũ vào benh viện cấp cứu cho đến tối mới được thả từ trong bệnh  viên. Đêm hôm ấy cô bạn cùng lớp vào bệnh viện thăm anh và hỏi.

Cô bạn: Anh à, anh ơi anh có sao không

Vũ: Em, em à em, em à ơ ơ ơ ơ

Cô bạn: Anh đừng có lo, em đang ở đây nè

Vũ: Em à hãy cứu anh đi em

Cô bạn: Chuyện gì sảy ra vậy, khi trưa em thấy anh đi và bật xỉu

Vũ: anh còn nhớ trong khi cô giáo nộp bài, thì trong khi bài của anh tới  tay; anh bị nhức đầu và tróng mặt rồi anh xỉu, à nè tên em là gì ha.

Cô bạn: Tội nghiệp anh quá, nhưng tên em là Phúc

Vũ bắt đầu an tâm và kể về nhừng cơn ác mộng ông đã thấy trong đêm hôm  trước, Phúc nhỏ nhẹ với ông và vuốt ve với những lời nói ngọt ngào để Vũ  được yên tâm; một tiếng sau Phúc tạm biệt Vũ ra về. Nhưng vừa đi được  một chút thì Vũ bỗng có giấc mơ như đêm hom qua! nhưng lần này con gái  ấy quay đầu bước đi, ông nhìn cho rõ thì có một vết thương trên đầu thật  khá lớn với một vùng máu đỏ chảy ròng ròng xuống chiếc áo trắng; sau  cơn ác mộng ấy Vũ cảm thấy đau bụng và khó thở. Như có một ai đó đấm một  phát mạnh vào bụng ông và đè chặt bàn tay xuống để khiến ông khó thở!  Vũ bật dậy và la lớn lên, (ahhhhhhhhhhhh) Lúc ấy có một cô ý ta trẻ  trung đang làm việc ở căn phòng kế bên; nghe tiếng của ông cô vội vàng  chạy sang hỏi thăm.

Cô y ta sang phòng bênh nhân và vuốt ve ông rồi đưa tay lên đầu và khẽ  dìu ông nằm ngủ lại! trong khi ông năm giường kế bên lại nghĩ trong bụng  rằng Vũ là một người điên dại, ông bệnh nhân năm giường bên cạnh khẽ  kéo màn ra và nhìn ông rồi tạp lưới rồi ngủ lại; ba ngày sau đó Vũ trở  về bình phục và được thả về từ trong bệnh viện. Đêm hôm đó trong cơn ngủ  rất say xưa! thăm thẳm của nửa đêm về sáng, Vũ lại mơ về bóng người con  gái ấy nữa; từ đó rồi ông cảm thấy một cơn gió lành lạnh thổi lướt qua  mặt ông. Vũ tỉnh dậy và thấy một bóng mây đen đi qua đi lại tron căn  buòng của mình! ông dụi mắt nhìn lại thì người bóng mây đen hình dáng  con người ấy đã đi xuyên qua vách tường, ông la lên (ahhhhh) bà Thương  nghe tiếng con mình; ba qua tạp lưỡi hỏi rằng.

Bà Thường: Cái gì mà la lối um xùm giữa đêm khuya vậy con.

Vũ: Mẹ, mẹ à mẹ có thây gì lạ lùng không

Bà Thường: Có thấy gì đâu, mày nói sao kỳ cục vậy con

Vũ: Con, con thấy rõ ràng mà, có người đi xuyên qua tường

Bà Thường: Ma quỷ gì mà có trên đời này, hay là con mệt qua mới nằm mơ  vậy thôi à

Bà Thường thưa biết rằng linh hồn của chồng mình sẽ hiện về trong một  ngày nào đó! bà Thường giả vờ không tin vào chuyện ma quái, nhưng cứ  nghe những lời kể của Vũ, bà bật đen lên và định chứng minh cho Vũ rằng  không có ma trong nhà; nhưng rồi khi bà vừa bật đèn lên thì bỗng thấy  một con rắn hỏ mang khá lớn nằm ngay bên cạnh con mình. Ngày hôm sau khi  các học sinh ngồi trong lớp học! Phúc lại ngồi sát bên Vũ để coi tình  trạng ông ra sao, thì không còn thấy ông la lên hoặc than nhức đầu nữa;  lúc ấy Phúc mới bắt đầu cảm nhận rằng một cách có thể cứu được Vũ là trở  thành bạn gái của ông. Vũ và Phúc chơi thân với nhau và từ từ dẫn đến  bạn đời! ra trường hôm ấy Vũ đã bớt hẳn đi cơn ác mộng ấy và trở lại với  những ngày vui.

Ra trường được 5 năm! trong khi đang trong đại học theo ngành vẽ tranh  ảnh, Vũ bắt đầu cảm thấy mình yêu thương Phúc và ước vọng được bên bên  cạnh cô; thì thế nào cũng sẽ lành được cơn ác mộng đã bám theo ông trong  vòng mấy năm nay. Một năm tiếp theo Vũ và Phúc làm đám cưới với nhau!  buổi sáng ngày tân hôn thì mọi người hàng xóm, và anh em họ hàng đều vui  vẻ chung với nhau; nhưng rồi đám cưới xong khoảng 5 năm tiếp theo thì  Phúc sanh cho ông một cậu con trai và đặt tên là Tân. Khi Tân vừa lớn  lên khoảng 3 tuổi thì Phúc lại sanh cho Vũ một cô con gái nừa mang tên  là Diễm! nhưng khi lớn lên thì không may Diễm bị câm, vài năm sau khi  Tân vừa nói được chữ ba chữ má; gia đình đầu hạnh phúc.


Năm năm sau trong khi gia đình đang hạnh phúc! ông phát hiện ra được  rằng con Diễm nhà mình giống y chang khuôn mặt của người con gái trong  tấm ảnh ngày xưa, không một nét nào khác; ông Vũ bắt đầu coi Diễm như  một đứa con nhặt ngoài đường. Lúc khi vui thì ông gọi bằng con và ngọt  ngào! lúc khi buồn ông thường la mắng hoặc tát vào mặt Diễm vài cái cho  đỡ tức giận, ba năm tiếp theo ông cứ tiếp tục đối xử với Diễm cách tồi  tệ của ông; những không ngờ sao Phúc lại quay qua và không còn coi con  bé Diễm như con mình nữa. Một hôm ấy Diễm tập nói cho bằng được chữ nào!  để cha mẹ khỏi cằn nhằn và đánh đập mình nữa, Trong thời một thời gian  đầu; Diễm chỉ nói được chữ 'Ê" mà thôi nhưng sau đó là chứ "A", đứng gần  mẹ Diễm nói câu Ê câu A bà tức quá và táng vào mặt con mình rồi nói.

Phúc: Tránh ra chỗ khác, đừng có đứng cạnh tao sao mà mày không có chết  quách nó đi cho rồi; để tao khỏi phải nhục với thiên hạ là tao có một  đứa con câm như mày.

Diễm: Ê, Ê, Ê, Ê, Ê,Ê

Phúc: Mày Ê cái gì hả mày, bộ mày cãi lại tao hả cái đồ bất hiếu.

Diễm: Àhhhhhhhh háaaaaaaa, ư háaaaaaaaaaa

Phúc: Khóc gì hả mày, đi chỗ khác chơi đi; đi mau kẻo tao đập cho một  chận bây giờ

Diễm: Àhhhhhhhh Ê, Ê, Ê, Ê, Ê,

Diễm vừa khóc vừa đi ra cửa! vì tuổi còn khá nhỏ nên không biết mình đã  làm lỗi gì, nhưng rồi vừa ra cửa bước vào phòng khác thì Tân thấy em  mình khóc; Tân bắt đầu bắt nạt em mình bằng cách chửi bới. Nhưng rồi  Diễm vuốt nước mắt đi và chỉ nói được câu Ê câu A! buổi chiều tàn buông  xuống Diễm cứ ngồi một mình trong góc nhà co chân lên, và gục đầu xuống  khóc thầm trong bụng; trong khi ấy Tân bắt đầu phá quậy lên và làm đổ vỡ  tách nước lạnh của mình (choảng choảng). Bà Phúc nghe tiếng ly bể và  vào phòng khách rồi hỏi tội! nhưng rồi Tân đổ thừa cho em mình để nghe  mẹ chửi nó, vì anh đã dư thừa nhận biết rằng con Diễm bị câm nên không  hề cãi lại được; nhưng chỉ có hai câu Ê A thôi thì dễ bị đổ hô.

Buổi chiều hôm ấy khi ông Vũ đi chợ về! Tân lanh trí và nhõng nhẽo để  mách bố vì Diễm đã làm đổ tách nước lạnh của mình, ông Vũ thương mến con  trai và tát vào mặt Diễm vài cái về cái tội làm bể tách nước lạnh của  anh mình; ông Vũ bắt đầu la mắng lên và đuổi con bé Diễm vào buồng của  nó và đóng cửa lại. Trong căn buồng nhỏ nhoi ông Vũ bắt con mình vô và  không một bóng đèn nào! ông bắt Diễm quỳ xuống và cho tới khi cả nhà ăn  xong bữa cơm mới gọi Diễm xuống để dùng bữa cơm thừa, ăn cơm xong Diễm  đưa chén bát của mình ra ngoài bồn rửa chén, Diễm vừa rừa chén vừa rưng  rưng nước mắt chảy xuống bờ môi; ông Vũ đi ngang qua và thấy chướng mắt  ông chửi rằng.

Ông Vũ: Mày bị sao vậy mày, bộ mày điên hay sao vậy hả; hay là mày muốn  chọc cho tao tức lên vậy hả, mày nói cho tao nghe coi hả nói.

Diễm: Ê, Ê, Ê, Ê, Ê,

Ông Vũ: Mày lại ê ê cái gì hả mày, mày muốn ăn đòn phải không, muốn  không ha nói.

Diễm: Àhhhhhhhhhhhhh, hứ àhhhhhhhhhhh, ê ê ê ê ê, hư ư ư ư ư ư

Tân bắt đầu cảm thấy trong lòng rất bực bội! và cảm thấy tội lỗi vì mình  đã đổ thừa cho nó như vậy không hề tốt, nên liều mạng và bật miệng ra  nói để cản trở bố mình rằng.

Tân: Ngưng tay đi bố! con thấy nó không có làm gì sao mà cứ đánh nó vậy.

Ông Vũ: Tao phải đánh cho nó chết quách đi cho rôì, để tao khỏi nhục với  thiên hạ là nhà này không có phúc.

Nói xong câu ấy! khi bà Phúc trong buồng tắm thì nghe tiếng chửi bới của  chồng mình, trong khi tắm bà khóc nức nở vì bây giờ mới biết rằng mình  có lỗi với con bé Diễm; một năm sau khi tết vưa đến ông Vũ đưa vợ con về  thăm nội. Trong lúc đang chơi ngoài sân thì Diễm bỗng thấy bóng mây màu  đen! và hình dáng của một người đàn ông, Diễm nhìn mắt theo dõi bóng  mây đen ấy được một lúc; thì bóng đên ấy bỗng phai mờ dần cho đến khi  tan biến. Buổi tối buông xuống trong khi mọi người cùng nói chuyện chung  vui! bà Thường kêu bé Diễm về nói chuyện, nhưng bé Diễm chỉ nói được  chữ ê chữ a; Tân vừa nghe xong câu ê a của Diễm. Anh vội vàng giải thích  cho bà nội những gì đã sảy ra với Diễm.

Buổi đêm hôm đó mọi anh em họ hàng của ông Vũ rủ nhau ra về! ông cảm  thấy mết quá nên nhờ mẹ cho ở lại một đêm rồi sáng sách xe ra về, đêm  hôm ấy trong khi mọi người đang ngủ rất say; thăm thẳm của nửa đêm về  sáng thì Diễm bỗng bật dậy, thì bóng người đàn ông ấy đã nhập vào người  Diễm. Sáng ngày hôm sau khi mọi người thức giấc! nhưng chỉ riêng bé Diễm  còn ngủ lại mà thôi, thì trong lúc đang nói chuyện vui vẻ bà Thương bật  miệng ra và chửi bới con mình vì tội không coi con cái đàng hoàng mà cứ  đi đánh nó; nghe xong lời kể của mẹ ông Vũ năm chặt bàn tay và tức tối.  Buổi trưa hôm ấy khi Diễm tỉnh giấc! Diễm không ngờ rằng mình đã nói  được như người bình thường, Diễm bước ra cửa buồng và đi thẳng vào buồng  tắm và giả vờ không có cha mẹ ở đó; đánh răng xong Diễm ra khỏi buồng  tắm và nói rằng

Diễm: Con chào bà nội, bà nội hôm nay khoẻ mạnh ạ.

bà Thường: Ờ bà nội vẫn khoẻ, ủa ủa con con đã nói được rồi hả.

Phúc: Ủa con, con đã nói được rồi hả; tại sao không cho mẹ biết

Tân: Anh chúc mừng em nhé, em tha thứ cho anh về những gì anh đã làm.

Ông Vũ: Con, con nói cái gì; con nói lại cho ba nghe đi con, nói lại đi,  nói đi con


Diễm rưng rưng nước mắt và không nói lại lời nào với bố mình cả! buổi  tối dần xuống bà Thường lần đầu tiên dắt con trai mình, và cháu nội đến  thăm mộ bia của ông chồng mình, trong khi đọc kinh thì bỗng con bé Diễm  lại thấy một cái bóng mây đen hình dáng một người đàn ông như hôm bữa  đó. Lần này con bé Diễm cố gắng nhìn cho kỹ cái khuôn hình mặt của ông  ta coi là ai! một lát sau Diễm nhìn lai ngôi mộ, thì mới hay rằng ông  bóng mây đen ấy chính là linh hồn của ông cố nội của mình hiện về; Diễm  giựt áo mẹ mình và chỉ trỏ rồi nhìn lại và không còn thấy bóng linh hồn  ma đâu nữa. Bà Phước tát con gái mình! và chửi cho nó một chận về cái  tôi là phá phách mẹ trong khi đang đọc kinh.

Vừa tát vào mặt con bé Diễm xong bà Phúc vội vàng đuổi con mình ra chỗ  khác chơi để cho người lớn đọc kinh! bé Diễm cố tình khóc lớn lên để bà  nội quay lại xem, lúc ấy bé chạy đi đến ngôi mộ của người con gái đáng  tuổi như mình và ngồi khóc; rồi chờ cho đến khi mọi người đọc kinh xong.  Trong lúc đang ngồi khóc thì bé Diễm bỗng thấy một bóng trắng đứng  trước mặt mình! một lát sau bé lại nghe một tiếng nói vang vang của  người con gái "xin bạn đừng khóc nữa, bạn hãy đứng dậy đi" bé đứng dậy  thì bóng người con gái ngay mộ bé đã ngồi hiện về, lúc đầu linh hồn ấy  thấy bé Diễm sợ sệt và định la lên; lúc ấy bé lại nghe hồn ma nói thêm  một câu nữa "Xin bạn đừng sợ, vì mình không phải người xấu".

Sau lời nói của hồn ma của đứa con gái bằng tuổi mình! bé Diễm đứng dậy  và ôm ấp linh hồn ấy, nhưng đặc biệt là chỉ một mình bé có thể ôm ấp hồn  ma ấy thôi; một lát sau bà Phúc liếc mắt nhìn theo con gái coi có phá  phách không. Nhưng thấy bé lại nối một vòng tay lớn! như bé đang ôm ấp  ai trong lòng mình, bà Phúc quay đầu hẳn lại thì hồn ma đã nhập vào con  bé Diễm; hôm ấy Diễm bắt đầu biết nói nhưng bé lanh trí và không hề nói  cho bố mẹ nghe. Cuối tuần hôm đó khi bố mẹ vắng nhà! bé Diễm ở nhà và tự  động lấy quấn sách và đọc, trong lúc đọc sách bé lại nghe tiếng mở cửa;  Diễm vội vàng bỏ cuốn sách xuống và ra cổng coi thì là anh trai của  mình bé nói rằng.

Bé Diễm: Chào anh Tân, anh mới về ạ

Tân: Ủa Em biết nói lúc nào hay quá vậy, nói anh nghe đi

Bé Diễm: Nếu em có nói ra sự thật, anh hứa sẽ không nói cho ba má đâu  nhe.

Tân: Được rồi anh hứa em, anh sẽ không nói lời nào với ba má cả.

Bé Diễm: Hôm bữa đó! khi cả nhà mình ra ngoài nghĩa trang thăm ông nội,  thì má đuổi em ra ngoài chỗ khác chơi; em thấy có một bóng người con gái  làm bạn với em, lúc đó nó nói em đừng sợ mà ngay sau đó má quay lại thì  nó ở trong người em nè.

Tân: Trời ơi! em của tôi nó đã bị nhập ma rồi

Sau lời nói ấy Tân cũng đành phải thương mến em mình! cũng đâu phải vì  lỗi nó khi sinh ra đời là bị câm cho tới lớn, Tân nghĩ lại những chuyện  xưa dĩ vãng anh đã hành hạ em mình bằng cách đổ thừa những gì bé không  làm; từ đó Tân bắt đầu gần gũi với em mình hơn những năm tháng trôi qua.  Tân và em gái ngồi xuống bàn! anh kể về lỗi lầm của anh đã gây lên cho  bé Diễm, lúc ấy Diễm gục xuống và nức nở nhưng vì thấy Tân là anh của  mình nên đành tha thứ lỗi lâm to ấy; trong khi anh em nói chuyện thì  Tân, và Diễm lại nghe tiếng mở cửa, và tiếng nói của bố mẹ; Diễm đã vội  vàng trở về với tiếng Ê tiếng A như người bị câm như thường lệ. Mười Hai  giờ đêm hôm đó! trong khi mọi người đang ngủ cơn giấc say thăm thẳm của  nửa đêm về sáng.

Diễm lại nghe tiếng vang vang của một người nào đó kêu gọi tên mình!  Diễm bật dậy và nói chuyện với hồn ma ấy rồi cứ nhìn vào khoanng không  như một người mất hồn, một lát sau bà Phúc cảm thấy khát nước; bà bước  ra ngoài nhà bếp, nhưng trên đương đi ra nhà bếp bà khẽ mở cửa phòng con  bé Diễm và coi thì bỗng nghe tiếng con mình nói chuyện một mình. Nhưng  rồi ba không hiểu tại sao nó bị câm! nhưng giờ lại nói chuyện như người  bình thường, bà Phúc bắt đầu lo nghĩ ngợi và sợ hãi trong đêm; vì tin  chắc sự thật là con mình đã bị nhập ma. Bà Phúc quay đi và một lúc sau  quay trở lại và kiểm soát nó! một lát sau bà quay trở về căn buồng để  ngủ cho đủ thêm một vài tiếng nữa, nhưng trong lúc ấy bà mở cửa phòng  con bé Diễm ra để xem; thì bà cũng vẫn thấy con gái mình ngồi và nhìn  vào khoảng không như người mấy trí.

Bà Phúc mở cửa khé vào phòng và khùa tay trước mặt con mình! để xem nó  có bị gì không mà cứ ngồi im như kể điên dại, và mất trí; bà với tay và  bật đèn lên và nhìn lại vào trong mắt con bé Diễm thì bỗng con mắt nó  trở thành màu đỏ của ma quỷ. Bà Phúc lay vai con Diễm vài cái! rồi ngay  sau đó con bé Diễm thoát ra khỏi cơn say trong đêm và không còn bị thôi  miên, hôm ấy là ngày đầu tiên gia đình bà gặp những cơn sợ hãi; một khi  có người nào bắt nạt tới bé Diễm. Ngay hôm sau khi ông Vũ thức giấc sớm!  ông vào nhà bếp và thấy mặt vợ mình xanh sao mặt mày, ông cảm thấy lo  lắng vì đây là lần đầu tiên ông thấy vợ ông có khuôn mặt ấy; ông vội  vàng bỏ vào buồng tắm nhưng một lát ra ông vẫn con thấy bà Phúc sợ hãi  ông khẽ hỏi rằng.

Ông Vũ: Bộ hôm qua em ngủ không được sao mà thấy người xanh sao vậy này

Bà Phúc: Em, em sợ quá anh ơi.

Ông Vũ: Sợ cái gì mới đúng chứ, sao mà sợ đến nỗi mức độ này

Bà Phúc: Buổi tối hôm qua, trong khi em ra ngoài lấy cốc nước để uống;  em ghé ngang qua coi con bé Diễm thì em thấy nó nói chuyện một mình,  nhưng em chỉ sợ rằng nó bị nhập ma sau khi về từ nghĩa địa của bố là nó  cứ như người bị tâm thần vậy đó.

Ông Vũ: Hơiiiii, trơi ơi ma quỷ nào mà có trên đời này, em đi tin vào  trong mấy cái đó làm cái gì cho mệt đầu thêm.

Bà Phúc: Nhưng hôm qua em có nghe nó nói chuyện với ai nữa đó.

Ông Vũ: Ôi thôi dẹp đi phiền phức quá à, anh không muốn nghe về ba cái  chuyện đó nữa

Ông Vũ bắt đầu tim cách làm sao để nói giết con bé Diễm đi! nhưng trước  đó ông đành phải kiếm thầy bùa về và trị cho con bé Diễm, buổi chiều hôm  đó khi ông về làm; thì dắt theo một ông thày bùa tuổi cũng khá cao là  vào tuổi 60-65. Đã trên 30 năm ông làm thày! nhưng trong nhà chỉ có một  mình ông là có con mắt đặc biệt là nhìn thấy ma quỷ, ông thày bùa vào  phòng con bé Diễm và đặt tay lên trán bé; 15 phút sau ông ra khỏi căn  buồng và lập tức báo tin cho ông Vũ rằng bé Diễm đã bị ma nhập vào người  nó. Lúc đó ông Vũ xực nhớ lại lời nói của bà Phúc là rất đúng! một lát  sau Diễm từ trong buồng ra nhà bếp để lấy cốc nước uống giải khát, ông  thày bùa chào ông Vũ và bắt đầu ra về.


Đêm hôm ấy là đêm trăng tròn ông Vũ nghe lời tin đồn của ông thày bủa  dặn dò ông rằng! Nếu muốn cho gia đình có phúc thì hãy nên thẳng tay  giết con bé Diễm, vì ông thày bói tin rằng con bé Diễm là cầm kiếp của  ma quỷ; ngày nào mà còn nó thì ngày đó ông còn gặp cơn ác mộng. Nghe lời  thày bùa xong! hôm ấy ông Vũ chờ cho vợ đi làm và Tân đi học, ông Vũ  xin một ngày nghỉ làm; buổi trưa hôm đó khi bà Phúc và con vắng nhà.
Nhưng chỉ riêng hai cha con là Diễm và ông Vũ ở nhà! ăn xong bữa cơm ông  bắt đầu la quát con bé Diễm, nhưng lần này con bé Diễm tức quá và không  chịu nổi nên cũng đành ra tay. Hai con mắt của Diễm từ màu thường biến  thành con mắt màu đỏ ma quỷ! bé nhìn xung quanh thì những đồ đạc trên  bàn, tường, rổ chén, đã tự động văng xuống đất ông hỏi.

ông Vũ: Mày bây giờ bắt đầu láo tuét với tao phải không hả cái con mất  dậy kia

Bé Diễm: ahhhhhhhhh, ahhhhhhhh, ahhhhhhh, ahhhhhhh

ông Vũ: Mày nói cho tao nghe coi ai là cha của mày hả trả lời tao ngay  nghe không

Bé Diễm:Tiếng ma quỷ) Một, Hai, Ba, Bốn, Năm, Sáu.

Ông Vũ: mày nói cho tao nghe cói cái con nhà bất hiếu

Ông Vũ hoảng hồn và nắm tóc con bé Diễm và mạnh tay đập đầu con mình vào  trong vách tường! hôm ấy là ngày cuối cùng Diễm con sống trên đời,  chính đêm hôm đó ông không còn có cơn ác mộng đã đeo đuổi ông từ nhỏ đến  nay; nhưng ông đã nghĩ lầm. Vài ngày sau ông được báo tin của sở cảnh  sát bắt phạt ông về tội phạm giết con cái! sở cảnh sát đã phạt ông với  mấc độ trên 25 năm tù nhân và không ai được quyền thế chân,
vào trong tù được một tuần sau Diễm đã hiện hồn về và nhập vào trong  người ông tội phạm nằm trong phòng kế bên mang tên là Phú, đêm ngày hôm  sau ông Phú đã giết chết ông Vũ rồi ông ngã quỷ xuống và xỉu, chính đêm  đó trước mặt mọi người linh hồn của Diễm đã biến ra khỏi người ông Phú  để trở với thế giới bên kia. Riêng bà Phúc và con đi chợ và xắm một lọ  sơn trắng và sơn lên vách tường! để che vết máu và mời ông thày bùa về  làm phép trừ quỷ, một năm sau bà Phúc bị chết bất ngời vì lên cơn đau  tim; chỉ riêng Tân là người con của ông bà Vũ và Phúc con sống, anh cũng  đành trở về sống với ông bà nội ngoại và làm lại cuộc đời tươi mới.


*THE END*
• TRUYỆN MA | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(110)
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]
               

Mã kiểm tra Không phân biệt font chữ