Một buổi sáng giao mùa, thức dậy sớm với  trạng thái trống rỗng cực độ. Huế mùa hạ nắng dữ dội, mỗi sáng, không  muốn cũng phải dậy sớm vì ánh nắng gay gắt đó, buổi trưa thì không tài  nào ngủ được, nhìn ra ngoài kia là một vùng ánh sáng chói chang nuốt  chửng cả vùng trời, mọi thứ tranh nhau trở nên long lanh chói lóa làm  rối mắt cả lên. Dĩ nhiên, tôi không thích nắng, nói vậy không phải tôi  thích mưa. Phải! Tôi tham lam, tôi thích thời tiết dễ chịu mãi mãi, và  dĩ nhiên là không bao giờ được và tôi cứ mãi than như thế này mỗi khi  nắng gắt hay mưa dầm dề, nhất là mưa Huế, dai dẳng lạ lùng.

Gần một năm kể từ ngày Kiều bỏ tôi theo  một người khác mà tôi vẫn chưa có câu trả lời cho sự ra đi của em. Tôi  đã gọi điện, nhắn tin rất nhiều nhưng chỉ nhận được những tiếng bip dài  như vô tận và sự im lặng dường như cũng như vô tận của em. Và tôi tự nhủ  phải bắt đầu chấp nhận sự thật là mình đã mất đi người yêu dấu sau hai  năm gắn bó, tình yêu đầu đời…

Rồi cách đây một tuần, em gọi cho tôi,  thấy số em hiện trên màn hình, tôi tưởng như mình đã ngừng thở trong vài  giây, và trái tim lại lỡ một nhịp…

- Alo!
- …
- Alo!?
- …Là em!
-  Uh…Anh biết mà, anh vẫn còn lưu số em đấy thôi.
- Em không quên được  anh!
- Đây có phải là câu trả lời cho những câu hỏi mà anh đặt ra  suốt một năm nay không?
- Anh có giận em không?
- ….
- Anh còn  yêu em không?
- …Em đừng hỏi như thế nữa, chính anh mới là kẻ bị bỏ  rơi cơ mà? Mà thôi. Lâu nay em vẫn khỏe chứ?
- …
- Alo?!
- Anh  vào đây với em nhé!
- Em đang ở đâu?
- Sài Gòn! Em nhớ anh!


Và thế đấy, tim tôi đã lỡ một nhịp.  Giọng nói đó như mang theo hàng tấn hồi ức dội về trong tôi, bao nhiêu  kỷ niệm đẹp đẽ em mang đến cho tôi một thời vẫn y nguyên như xưa cũ, tôi  nhớ em cồn cào, nhớ em như điên dại, tôi đã nói với em rằng hãy cho tôi  thời gian nhưng tận sâu thâm tâm tôi biết, tôi đã quyết định ngay lúc  đó rằng tôi phải giành lại em. Phải, tôi yêu em.

Sáng nay tôi có hẹn với Linh. Linh là  người đã bên tôi suốt thời gian không có em, đã có lúc tôi tự nhủ với  mình cố yêu L và quên đi em, nhưng hôm nay tôi quyết định sẽ chấm dứt  với Linh, tôi thật sự quá hèn so với cô ấy.

Tôi hẹn Linh tại quán  café Green. 90% không gian và nội thất ở đây đều màu xanh, tôi thích  màu xanh. Là một kiến trúc sư mới ra trường với bằng xuất sắc trong tay ,  tôi là kẻ nhiều tham vọng và khá tự tin vào bản thân, chắc cũng vì thế  nên cú shock khi em ra đi lại trở nên khắc nghiệt hơn cả, nhưng mọi  chuyện đã qua, tôi lại sẽ có em trong vòng tay của mình, để em biết rằng  tôi nhớ em biết bao. Nghĩ đến đây tôi thấy phấn chấn hơn và suy nghĩ  nặng nề khi phải gặp Linh cũng vơi nhiều.

Tôi biết cảm giác của  mình đối với Linh lâu nay không phải là tình yêu, chỉ đơn giản là cần  một người để chia sẻ những phút yếu lòng mà thôi, đôi lần tôi gọi tên K  trong khi gần gũi với Linh, là người đàn ông đầu tiên của Linh, tôi biết  L buồn, nhưng đã bao giờ tôi nói yêu Linh đâu. Tất cả là tự nguyện.

Nhưng dù sao, Linh cũng là một cô gái  tốt.

Linh ngồi xuống đối diện tôi, vẻ mặt vẫn  còn giữ nét ngạc nhiên mà tôi nghĩ nó có từ khi tôi hẹn em uống café.  Linh không đẹp, ít nhất là không đẹp bằng Kiều của tôi, Linh có ánh mắt  buồn, buồn tự nhiên, tự nhiên như thể em đã buồn như thế cả nghìn năm  nay. Đôi lúc tôi đã bị cuốn vào đôi mắt đó, sâu thẳm và chất chứa nỗi  niềm không thể gọi bằng tên, nhưng chỉ trong giây lát thôi, ánh mắt đó  khiến tôi thèm khát nhiều hơn là yêu thương.

Người tôi yêu là Kiều, và chỉ có Kiều  thôi.

- Anh sẽ đi!
- Anh đi đâu? Tìm  Kiều?
- Không, anh không đi tìm, anh đã tìm thấy rồi.
- …
- Em  có buồn không?
- Anh nghĩ là có không?
- Anh chắc là có, nhưng anh  không đáng, em sẽ tìm một người xứng đáng với mình chứ?
- Haha –  Linh cười nhẹ - Em hơi buồn đấy, nhưng em không làm gái già chờ đợi anh  đâu. Ai cũng có một nửa của mình chờ đợi ở đâu đó, em nghĩ vậy, anh đã  tìm ra phần đời của mình rồi, phải biết nắm giữ nhé.

Hôm đó chúng tôi không nói với nhau  nhiều, chỉ là chúc nhau những điều tốt đẹp. Thật nhẹ nhàng. Linh về  trước, tôi nán lại với những suy nghĩ bâng quơ của mình, chợt thấy Linh  để quên túi giấy dưới chân ghế, trong đó là một chậu cây xương rồng nhỏ,  chắc là Linh định tặng cho tôi nhưng quên mất. Tôi gọi cho Linh, giọng  của tổng đài tự động vang lên, bỗng tôi có cảm giác hụt hẫng, chợt nhớ  Linh là người không quen để lộ cảm xúc ra ngoài, không lẽ tôi ra đi  khiến Linh đau lòng nhiều lắm sao?

Mọi chuyện rồi cũng sẽ qua, tôi không  thể ở bên Linh lo lắng chăm sóc được, tôi cũng sẽ lại đến với Kiều, điều  đó chỉ làm Linh thêm buồn tủi mà thôi. Tốt nhất là cứ im lặng để mọi  chuyện qua đi.


Người con gái bước ra từ quán café, trên  tay cầm chiếc điện thoại màu xanh, suy nghĩ gì đó, vẻ mặt buồn….

Chiếc sim điện thoại rơi lại bên  đường.

Chiếc xe phóng nhanh rồi mất hút giữa  phố đông người qua lại, mái tóc đen xõa bay cất giấu những giọt ướt át  nơi ánh mắt buồn, một cơn gió nhẹ làm lá lất phất rơi, báo hiệu Thu về.

Ngày cô quen anh cũng là một ngày đầu  Thu, đến hôm nay đã là một năm.

***

Tôi gửi lại cây xương rồng cho mẹ mình,  nói với bà và mọi người rằng tôi muốn lập nghiệp ở phía Nam, rằng đất  Huế thật buồn tẻ và ít cơ hội….Tôi lên máy bay với tâm trạng hồi hộp,  một cuộc sống hạnh phúc đang chờ đón, em đang chờ đón, tôi nhớ em biết  bao…

Em đón tôi ở sân bay, em thật rạng rỡ trong chiếc váy màu  hồng phấn, mái tóc vàng mượt, em đẹp hơn xưa. Tôi ôm lấy em thật chặt,  nước mắt như muốn trào ra vì vui mừng.

- Em xin lỗi, em nhớ anh lắm!
-  Uh, anh ở đây rồi, anh yêu em nhiều lắm!

Tôi về nhà em, một căn nhà nhỏ ở quận 1,  sơn toàn màu trắng, bày trí rất kiểu cách và có vẻ xa xỉ, em nói người  ta mua cho em, nhưng bây giờ em biết em chỉ yêu mình tôi thôi, em và  người đó đã chia tay, người ta tặng em căn nhà này.Tôi hơi tự ái, em nói  tôi nên lập nghiệp ở đây vì em quen biết rất rộng rãi, chắc chắc em và  tôi sẽ có một cuộc sống hạnh phúc…

Em đưa tôi đi dạo khắp Sài Gòn, đến  những nổi tiếng nhất, những nơi đẹp nhất, tôi thật sự choáng ngợp với  môi trường nơi đây, xa hoa và ồn ào, nhưng rồi sẽ quen thôi, như em vậy.  Tôi thấy em quen biết rất nhiều trong giới thượng lưu ở đất Sài thành  này, nhưng lúc nào em cũng quấn quit lấy tôi làm tôi thấy kiêu hãnh và  an tâm hơn.

Sau một tháng tìm hiểu mảnh đất rộng lớn màu mỡ này,  tôi đã có việc làm trong một công ty thiết kế lớn nhất nhì đất nước ở  đây. Được một người bạn của em giới thiệu và nhiệt tình giúp đỡ, tôi đã  thích nghi với môi trường làm việc rất nhanh. Cuộc sống tưởng như không  thể tốt hơn nữa, tôi cảm thấy mình rất hạnh phúc khi ở bên em, người con  gái ở Huế cũng dần đi vào quên lãng…

Em nấu ăn rất ngon, em vẫn nhớ những món  tôi thích, và chẳng gì bằng ăn những món mình thích do chính tay người  yêu nấu cả. Tôi hay chở em đi dạo quanh ngoại ô mỗi cuối tuần. những lúc  bận quá, tôi và em sẽ đi nhà hàng ăn uống với bạn bè của em (giờ cũng  là bạn bè của tôi). Đôi lúc tôi thích lê la vỉa hè thành phố với em  nhưng em không thích, em đã quá quen với cuộc sống thượng lưu nơi đây  rồi. Mỗi lúc vậy tôi lại nhớ những ngày em còn bên tôi ở Huế, êm đềm,  tôi nói với em thì em bảo

- “Anh ngố thật, Em cũng nhớ những  ngày tháng êm đềm lúc xưa lắm, nhưng Huế buồn tẻ, chậm chạp, mình phải  biết thích nghi mới vươn lên nổi chứ anh!”.

Đã gần một năm,  thấy thời gian sao trôi nhanh quá, công việc của tôi ngày càng nhiều,  tình cảm giữa tôi và em cũng đã qua giai đoạn mặn nồng, bây giờ chúng  tôi giống như một cặp vợ chống đã cưới lâu lắm rồi, mặc dù em và tôi  chưa bao giờ nhắc đến chuyện kết hôn, tôi muốn ổn định tài chính của  mình và công việc rồi mới lập gia đình, và tôi nghĩ em cũng vậy. Tôi  biết em là của tôi, tôi sẽ không bao giờ mất em nữa, như thế này mãi  mãi…

Một buổi trưa ở công ty, hôm nay tôi có  một hợp đồng thiết kế hơi nhằn của một thương gia người Pháp gốc Việt,  ông muốn một ngôi biệt thự thật đặc biệt, những ý tưởng có logic và trên  hết là phải biết tận dụng tông màu xanh, thật sự rất hứng thú với  chuyện này, tôi quyết định ở lại công ty và lang thang trên mạng tìm ý  tưởng. Chợt nhớ lâu rồi không vào trang cá nhân của mình, tôi đăng nhập  và thấy cuộc sống của bạn bè vẫn như thế, không có gì đặc biệt ngoài  việc thỉnh thoảng có người than thở rằng con chó hay con mèo của họ vừa  bị mất hay vừa đi nhổ răng. Và tất nhiên, không thiếu những lời than thở  đau khổ vì tình.

Tôi thấy tên Linh. với hình đại diện là  một bông hoa Bằng Lăng cách điệu màu tím trên nền xanh lá. Tôi vào trang  blog của em…

“Phượng nở rồi, Bằng Lăng cũng rộn…
Đỏ  tím cả trời cho nỗi nhớ bâng khuâng,
Em ngây dại đặt tình yêu vào  gió..
Gió thổi tình tan đỏ tím bay mù trời…”


Lần truy cập cuối là vào ngày 12.8.2010.  Nghĩa là gần một năm, gần một năm nay Linh không vào blog mà vẫn để  dòng trạng thái đó. Rồi như chỉ đợi như thế, bỗng dưng ký ức với Linh  lại hiện về rõ mồn một trong tôi, tôi bỗng thấy nhớ mái tóc đen bồng  bềnh, ánh mắt buồn sâu thẳm. Hàng loạt câu hỏi cứ xẹt qua trong đầu …Bây  giờ em đã có người yêu chưa? Hay em vẫn còn đợi một ngày tôi trở về?  liệu em có làm gì đó dại dột không?...

Tôi nhớ, không biết bao lần tôi bật khóc  vì nhớ Kiều, bên cạnh Linh…Tôi chợt nhớ những lần như thế, Linh quay  mặt đi nơi khác, chỉ im lặng, tôi ôm lấy Linh, thân hình nhỏ bé gọn  trong vòng tay tôi, nước mắt của tôi vẫn chảy…Tự nhiên lại muốn được ôm  cái thân hình đó, ý nghĩ chợt lóe lên làm tôi thấy có lỗi với Kiều ghê  ghớm. Tôi lại nhớ tiếng cười thoải mái của Linh, tiếng cười một thời cho  tôi cảm nhận được sự sống động của cuộc đời, sự tươi trẻ không khí,  tiếng cười giòn tan, và đôi lúc Linh khóc khi tôi ngủ, tôi biết nhưng  chẳng biết phải làm gì nên chỉ nằm lặng im như thế… vì dù sao, lúc đó,  người tôi yêu vẫn là Kiều. Tôi thấy mình thật vô tâm.

Hình ảnh về em cứ thế chạy dọc, chạy  ngang qua tâm trí tôi, như một đoạn phim quay chậm, lúc rõ ràng, lúc hư  ảo. Thấy mình đang suy nghĩ quá đà, tôi đứng dậy đi pha một cốc café để  lấy lại tỉnh táo. Nhìn dòng nước đen lỏng tràn xuống ly, bỗng tôi thấy  café Huế kinh khủng, những giọt đen tuyền giọt xuống, từng giọt từng  giọt như thế, thơm lừng và đậm đà. Từ khi vào đây tôi chưa bao giờ uống  café vỉa hè, chỉ đi những quán café sang trọng hay đến bar với em, em  bảo không thích sự phức tạp ở những chốn vỉa hè như vậy, tôi không nói  gì, em là con gái, ngại những nơi như vậy cũng đúng thôi.

Nhìn bâng quơ qua cửa kính, gác tầm mắt  lên dòng người qua lại, đông đúc, chen lấn, ngoài trời đang nắng, nắng  vàng cả mắt, mỗi người dưới kia cứ mải mê chen lấn tìm cho mình một lối  đi chỉ mong đến đích mình muốn, nếu giờ này, tôi không ở lại đây, thì  tôi cũng như những người dưới kia thôi, lúc đó chắc không thể nghĩ thêm  điều gì ngoài nóng nực, ngoài chen lấn, rồi lại có ai đó nhìn thấy tôi  từ trên cao và nghĩ như tôi bây giờ. Đời vốn là một vòng tròn, từ khi  bạn chưa sinh ra nó đã thế, nếu bạn không di chuyển thì sẽ bị đè chết  dí, và lúc đó thì có muốn cũng không thể nhúc nhích được rồi…

Đường Sài Gòn ít có cây, lại hiếm thấy  Bằng Lăng, sắc tím quen thuộc đó, có đi xa mới thấy nhớ những gì quen  thuộc. Bỗng tôi muốn về thăm Huế, thăm gia đình, gặp lại người con gái  đó xem em thế nào, cả cây xương rồng đó nữa…

Hai tháng, hợp đồng  đã xong một ngôi biệt thự màu xanh trên một mô đất cao với hai lối mòn  lót gạch đỏ, hoa, rất nhiều hoa, tôi đã tỏ ý muốn thêm vào đó một vài  cây hoa Bằng Lăng để tạo bóng mát cho lối đi và ông ta tỏ ra rất thích  thú với màu hoa tím trong những bức ảnh tôi trình bày. Tôi tự hỏi mình  thích màu tím của hoa Bằng Lăng từ khi nào nhỉ, Linh cũng thích hoa Bằng  Lăng, à không, chắc người Huế nào cũng vậy thôi.

Tôi muốn Kiều về Huế với tôi một chuyến,  thăm gia đình và nghỉ ngơi sau một thời gian làm việc miệt mài, Kiều  bây giờ đang có một hợp đồng tổ chức sự kiện lớn cho một hãng thời trang  nước ngoài muốn mở đại lý tại Việt Nam, em nói em bận nên không thể đi  cùng tôi được, hơi buồn, nhưng không sao, tôi sẽ về một mình, cũng dễ  dàng hơn để gặp Linh, thời gian này tôi thấy nhớ Linh hơi nhiều, đôi lần  thử liên lạc nhưng số đó điện thoại đó đã không còn sử dụng. Tôi có hỏi  thăm một vài người bạn thì biết Linh bây giờ đang làm chủ một quán café  nào đó. Về Huế tôi sẽ tìm em, ngày đó, tôi vẫn chưa nói lời xin lỗi…

Ảnh minh họa: Picsy

Về Huế, một ngày trời đẹp (với tôi),  không mưa, nắng cũng không chói chang lắm, chưa bao giờ thấy Huế đẹp như  thế, cũng có thể là do cảm giác xa quê lâu ngày. Hít một hơi đầy lồng  ngực không khí trong lành nơi đây, khác hoàn toàn với Sài Gòn nhộn nhịp,  ở đó tôi toàn phải mang khẩu trang mỗi lúc ra đường.

Dường như mẹ tôi già hơn một chút, từ  lúc vào Sài Gòn đến nay tôi chỉ gọi hỏi thăm bà vài lần, luôn với lý do  công việc quá bận rộn, mẹ cũng không giận tôi. Tôi lại thấy mình thật  quá vô tâm…

Cây xương rồng đó chết rồi, mẹ bảo, mấy tháng mưa mẹ  để nó ngoài trời mà quên mất, vì nó nhỏ quá, mà xương rồng, khi nhiều  nước quá sẽ không sống được, bà có vẻ tiếc vì bà biết đó là do Linh tặng  tôi, Linh có đến nhà tôi đôi lần và bà rất quý Linh. Tôi thì thấy không  sao cả, chỉ là một cây xương rồng.

“Anh ve den nha roi, em o nha mot  minh co buon khong?” – Tôi nhắn tin cho Kiều.

“Nho anh yeu lam, anh nghi ngoi di,  chac anh met lam ha, nhanh nhanh ve voi em nhe”

Ngày đầu tiên, tôi chỉ nằm nhà nghỉ ngơi  và hỏi thăm hàng xóm, mấy đứa bạn cũ biết tôi trở về gọi điện rủ đi  chơi suốt ngày, nhưng tôi hẹn hôm sau, tôi đang rất nóng lòng muốn tìm  gặp Linh.

Lại một buổi sáng thức dậy ở nhà, tôi  thấy khoan khoái, hôm nay tôi sẽ tìm vài người bạn hỏi thăm về Linh.  Chiếc xe của tôi mẹ tôi vẫn hay lau chùi nên trông không có gì có vẻ là  “đã lâu không dùng” cả. Tôi ăn sáng và tìm đến quán café Green quen  thuộc. Vẫn cách bày trí đó, nhưng hình như quán đã thay chủ, anh chàng  đứng chỉ bảo nhân viên ở quầy chắc là chủ mới ở đây, và hình như café đã  tăng giá. Tôi chọn đúng chiếc bàn mà cách đây một năm tôi và Linh đã  ngồi. Gọi một ly café đen đá và nhìn từng giọt rơi xuống, đúng nhịp,  đen, và hương thơm đặc trưng dễ gây nghiện của nó khiến tôi tỉnh táo và  dễ chịu. Tôi nghắm cảnh phố phường trong lúc chờ café chảy hết, không  đông đúc lắm, có lẽ tôi đang so sánh nó với Sài Gòn, thật khập khiễng,  nhưng thật thanh bình. Những nhánh Bằng Lăng tím nhạt sắp hết mùa đang  dần úa tàn trên cành, “khi Bằng Lăng phai màu tức là Bằng Lăng sắp rụng”  – Linh đã từng nói bâng quơ như vậy, tôi thấy buồn cười, hoa nào sắp  rụng cũng phải qua cái giai đoạn phai màu cả mà…


- Anh Quân! Để quán cho mấy đứa  coi, hôm nay ít khách, anh chở em đi mua ít đồ nhé.

Giọng nói con gái làm tôi giật mình,  quen quá, tôi quay đầu lại về phía phát ra tiếng nói quen thuộc đó... Là  Linh, đúng là em rồi. tôi thấy dường như tất cả dây thần kinh của mình  đang rung lên, cảm giác thật lạ lùng, em vẫn như xưa, mộc mạc, nhỏ nhắn,  mái tóc dài đen mượt và đôi mắt buồn đang nhìn anh chàng chủ quán mỉm  cười rạng rỡ, vẫn là nụ cười thoải mái đó…tim tôi đập rộn lên…

- Vâng! Thưa bà chủ, mọi mong muốn  của em là mệnh lệnh đối với anh! – anh chàng đó nói to và đưa tay lên  trán làm ra vẻ như đang chào cờ.

Một số người bật cười khi thấy hành động  đó, em cũng cười, tự nhiên thấy em đẹp làm sao. Tôi bỗng thấy buồn, lẽ  nào em đã có người yêu, Tôi quay mặt lại để em không thấy mình, tay mân  mê ly café, tôi thấy mình lúng túng, không biết phải làm gì đây, tôi  định sáng nay đi tìm em… Vậy là em nói thật, em cũng không buồn nhiều  khi tôi rời bỏ em, và em cũng đã có người đàn ông có thể khiến em cười  hạnh phúc. Tôi thấy trống rỗng, cảm giác như vừa đánh mất cái gì đó rất  quen thuộc, chẳng lẽ bao lâu nay tôi đã yêu em mà không hề biết? không  thể nào, tôi cười, chỉ là dạo này tôi suy nghĩ và hy vọng hơi nhiều ở em  mà thôi.

Mà em nói đúng. Ai cũng có một nửa của  mình chờ đợi ở đâu đó, tôi có Kiều. chờ mình ở Sài Gòn, ở đó tôi sẽ quên  đi Linh. Còn Linh đang có người yêu và đang rất hạnh phúc, nụ cười của  em nói lên điều đó. Và, em cũng đã quên tôi, chắc thế rồi, ai lại đi nhớ  một người như tôi cơ chứ, tôi đã mang đến cho em bao nhiêu nỗi buồn  rồi, tôi chưa bao giờ thực sự muốn biết em đã buồn ra sao, tôi chỉ biết  rằng, em đã rất buồn.


Em đã đi cùng anh chàng đó, tôi nán lại  một chút, tôi sợ sẽ đụng mặt em khi bước ra vào lúc này. Rồi tôi đứng  dậy, bước ra, rất chậm, bỏ lại ly café chưa kịp khuấy đường. hương café  vẫn thoang thoảng quanh đây. Khi bước ngang qua quầy tính tiền, một cô  nhân viên dáng người nhỏ nhắn chạy lại đưa tôi một tấm card quảng cáo  của quán. Bảo với tôi rằng “anh Quân bảo em đưa cái này cho anh!”. Tôi  hơi ngạc nhiên, chắc thấy khách hàng tiềm năng nên muốn gây dựng quan hệ  đây, tôi nghĩ thầm, bỏ tấm card vào ví rồi dắt xe ra khỏi quán.

Trời vẫn không thể mưa, những cơn gió  nhè nhẹ đẩy những nhánh Bằng Lăng rung rinh, vô tình làm một vài cánh  Bằng Lăng yếu ớt đau đớn lìa cành… Không có sự tiếc thương, hoa rụng rồi  hoa mới sẽ nở lên, Trên nhánh Bằng Lăng đó, rồi sẽ lại rực rỡ một sắc  tím triền miên, sắc tím của sự thủy chung… Lòng buồn rười rượi, tôi lang  thanh khắp phố, qua những nơi tôi và Linh đã từng đi dạo, đùa vui,  những nơi mà Linh đã nói những lời an ủi tôi, những lời nói tự dưng lại  văng vẳng bên tai. Cây xương rồng đã chết, và tình yêu của em dành cho  tôi cũng đã hết, tôi đã mất đi một người con gái đã từng hết lòng yêu  tôi, đã bên tôi, cùng tôi vượt qua một thời gian tưởng chừng khó khăn,  bàn tay em đã lau biết bao giọt nước mắt trên má tôi…Ôi! Tôi vô tâm quá,  tưởng rằng mình đã nắm trong tay hạnh phúc cuộc đời, nào ngờ đâu người  có tất cả là người mất rất nhiều….

Tôi lang thang một hồi nữa trước khi đến  ga mua vé, tôi về sớm hơn, không muốn phải suy nghĩ như thế này hơn  nữa, còn có Kiều đợi tôi ở đó, Kiều sẽ lại làm cho tôi cảm thấy mình là  người hạnh phúc nhất… Tạm biệt Linh, anh vẫn chưa nói lời xin lỗi đến  em…


***
Người con gái bước vào  quán café màu xanh, giật mình khi nhìn thấy chiếc xe quen thuộc, chiếc  xe mà một thời cô đã ngồi phía sau ôm lấy anh, lau những giọt nước mắt  đau thương cho anh.

Cô lấy bình tĩnh bước vào, không quên  liếc qua chiếc bàn quen đó, cô như ngừng thở, tấm lưng đó, vóc dáng đó,  anh đã trở về. Nhưng để làm gì chứ, anh đang rất hạnh phúc, cô biết  điều đó. Không nên để anh dằn vặt về mình nữa, cô nghĩ thế, ánh mắt buồn  long lanh ngấn nước, cô lấy hết sức gồng mình nuốt những giọt nước đắng  ngắt đó vào lòng, tiến về phía quầy tính tiền nói với anh chàng – người  góp vốn mua lại quán café này với cô, và cũng là người duy nhất cô có  thể chia sẻ nỗi buồn từ khi xa anh, nhưng cô không yêu người này. Tim cô  vẫn đang rỉ máu vì nỗi nhớ chưa thể nguôi ngoai…

Anh Quân! Để quán cho mấy đứa coi,  hôm nay ít khách, anh chở em đi mua ít đồ nhé. - Cô nói, hết sức bình  tĩnh, cô biết anh đã nhận ra giọng nói của mình và đang quay sang nhìn  mình, cô vui vì điều đó.

Cô cố gắng cười thật tươi, cô đã chờ  đợi anh gọi tên cô, nhưng anh lại làm cô thất vọng… Cô quay ra khỏi quán  thật nhanh chờ Quân, lòng buồn vô hạn, nước mắt đã suýt trào ra khỏi  đôi mắt buồn sâu thẳm đó…


*****

Quân đã nhận ra Nam - người mà Linh  đã từng nhắc đến ngay khi anh ta vừa bước vào, cô cho anh xem rất nhiều  hình của người này mà cô vẫn còn giữ, cô kể rất nhiều, đã khóc rất  nhiều, anh thương cô rất nhiều.

Anh nhìn thấy cô, đoán được cô đã  biết có sự hiện diện của “người quen”, đoán được cô đang nuốt nước mắt  vào lòng, đoán được cô đang rất hoang mang, dáng vẻ cô chạy ra vội vàng  làm anh rất buồn, anh không muốn cô phải đau khổ như thế.

Rút một tấm card ra và dặn dò một  nhân viên của mình gì đó, anh chạy vụt theo người con gái đang sắp khóc ở  ngoài kia….lòng chất chứa nỗi niềm…

Cô đã từng nói với anh :”Ai  cũng có một nửa của mình chờ đợi ở đâu đó, đừng bao giờ vội vàng để rồi  phải đánh mất những điều quen thuộc”


Tôi về lại Sài Gòn ngày hôm sau, mẹ tôi  đã rất ngạc nhiên, tôi lại viện lý do công việc đột xuất…

Mở cửa ra, tôi bước vào nhà, uể oải,  Kiều vẫn chưa về, chắc em cũng đang bận lắm, em quên cả điện thoại trên  giường, tôi nắm lấy, tò mò, giữa tôi và em không có gì bí mật, kể cả  chuyện tôi và Linh, em chỉ cười qua quýt rồi cũng quên béng đi, nhưng  tôi chưa bao giờ xâm phạm đời tư của em, em đi với ai, làm việc với ai  nếu muốn thì em sẽ nói với tôi, tôi mở khóa, rồi quán tính, nỗi tò mò  mỗi khi bạn cầm máy một ai khác sẽ khiến bạn vào một nơi – Tin nhắn.

Một vài tin nhắn của một người tên là  “sep bu”

- Thang Nam xin nghi phep ve que roi  phai khong, o nha mot minh buon khong cung? qua nha anh nhe, lau roi  khong gap em.
- Di an trua nhe
- Nho cung qua di.
- …..

Mắt tôi như hoa lên, tai ù đi, nhìn kỹ  thì đây là số của sếp tôi, người mà em đã giới thiệu với tôi là “một  người bạn thân của em, anh ấy sẽ giúp đỡ anh làm quen với công việc ở  đây, tụi em thân nhau lắm.”

Chẳng nhẽ em đã lừa dối tôi, không tin  vào mắt mình nữa, tôi và em, quấn quýt lắm cơ mà. Lồng ngực tôi như muốn  vỡ tung ra, tôi đã ảo tưởng, rằng em là của riêng tôi, chỉ mình tôi  thôi, rằng em bôn ba ngần ấy thời gian và đã nhận ra chỉ có tôi là yêu  em nhiều nhất, rằng……Ôi, cuộc đời này, trớ trêu quá. Đợi chờ một  người đã lạc lối…

Có tiếng xe dừng ngoài kia, tôi chạy ra  cửa sổ hé nhìn ra, xe của “sếp” tôi, xe của “bạn thân” em…Em bước ra,  tươi cười vẫy chào “người bạn thân”, em vẫn chưa biết tôi đã về, tôi đặt  máy của em trên kệ tủ, nằm lên giường, mệt mỏi. Em ngạc nhiên khi thấy  tôi đã về, hơi bối rối nhưng rồi em cười thật tươi, nụ cười khiến tôi  say đắm đến mù quáng, giờ đây sao trở nên gượng gạo đến thế, tôi lại nhớ  đến nụ cười nhẹ nhàng của Linh…

- Anh về sao không gọi trước cho em  vậy anh yêu? Sao về sớm vậy?- em ôm lấy tôi nũng nịu – Anh có mệt không,  em pha nước chanh nhé?
- Anh hơi mệt, để anh nằm nghỉ một lát!
-  Uh! Vậy anh nghỉ nhé, tối nay em có hẹn với mấy con bạn, nhớ anh quá cơ !
-  Uh! Anh cũng nhớ em!

Tôi thức dậy khoảng 9h tối, em đã đi,  trên bàn còn cốc nước chanh em pha sẵn, đầu óc tôi trống rỗng cực độ.  Tôi ra khỏi nhà và đi lang thang, phố đã lên đèn, nước mắt đã ngân ngấn,  tôi buồn, rất buồn, vậy là tôi đã mất, mất quá nhiều, bấy lâu nay là  một sống hoàn hảo em vẽ nên cho tôi bằng thứ chất liệu xa hoa đẹp đẽ của  riêng em ... Tôi nhớ Linh, nhớ những điều mộc mạc, nhớ làn da mịn màng,  mái tóc dài đen nhánh, ánh mắt buồn sâu thẳm, nhớ sự im lặng quan tâm  rất riêng của Linh…

Đời mà! Thấy vậy nhưng chưa hẳn  đã vậy đâu” - tiếng một gã say phát lên trong một đám đông đang  nhậu trong một quán nhậu gần đó làm tôi chú ý, một tràng cười lớn cất  lên kèm theo những tiếng cụng ly làm tôi ngẩn ngơ giây lát.

Tôi lôi tấm card từ trong ví ra, trên đó  có in số máy của em và của anh chàng đó, đằng sau tấm card còn một dòng  chữ. “Hãy gọi cho Linh, nếu anh chưa tìm thấy một nửa thật sự của  mình.”


Tôi ngạc nhiên, hồi hộp mở máy lên và  bấm số em…

Hình ảnh những ngọn đèn đường vàng vọt  hắt lên những nhành hoa tím trong đêm hiện lên trong tôi, dường như có  gì đó đang nhen nhóm lên trong tôi, một điều gì đó, đang chờ đợi tôi ở  đâu đó, và một điều gì đó đã vừa lụi tàn trong niềm tin mãnh liệt của  tôi…

Tim tôi, lại lỡ một nhịp…

*****
Cũng lúc này, cách đó hơn  1000 cây số, cô gái đang vẫy nhẹ những giọt nước trong vắt lên những cây  xương rồng trên ban công, mắt bỗng hướng về phía những ánh đèn đường  đang rọi lên những cành Bằng Lăng sắp rụng, rồi sẽ đến mùa mới, cô nghĩ  vậy và mỉm cười…

Tags: , , , , , , , , , , , ,
• PHÁT THANH NHỮNG XÚC CẢM CỦA BẠN | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(88)
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]
               

Mã kiểm tra Không phân biệt font chữ