Hạnh phúc tuổi thơ

[不指定 26/09/2011 22:18 | by ]
- Mẹ ơi, cho con tiền đóng học phí, cả lớp chỉ còn mình con chưa đóng, cô giáo bảo là...

- Hả, lại tiền! Mẹ mày đào đâu ra lắm tiền thế? Đi mà hỏi thằng bố mày ấy. Có bao hiêu tiền chỉ bia rượu, bao gái, ăn chơi cho sướng miệng, chẳng thèm dòm ngó gì đến con… Thật là đồ vô trách nhiệm, đồ vô liêm sỉ, đồ…, đồ…

            Cứ mỗi lần cu Tuấn hỏi xin tiền học phí, tiền mua sách vở là mẹ nó lại tuôn ra hàng tràng những lời xỉ vả, nhiếc móc, nguyền rủa như để trút hờn giận, căm thù lên kẻ bạc tình. Nhưng kẻ bạc tình không có mặt ở đó mà nghe, thành thử cu Tuấn là “cái túi” hứng chịu tất cả. Mới mười tuổi, mẹ nó đã nhồi nhét vào cái đầu thơ dại ấy đủ mọi điều tồi tệ, xấu xa nhất về cha. Sau khi ly hôn, mới  35 tuổi, lại là dân lái xe, Tiến lao vào cuộc sống buông thả, yêu đương nhăng nhít với đủ loại đàn bà, mải vui đến quên cả trách nhiệm làm cha đối với con. Và Thu vốn lắm điều, ngoa ngôn, trước đây quen sống dựa vào chồng, nay phải tự kiếm sống, kinh tế gặp nhiều khó khăn, thì sẵn sàng nói xấu bố trước mặt con, thậm chí còn sỉ nhục thằng bé:

-Cái nòi mắt trắng môi thâm, bạc bẽo như vôi nhà mày rồi cũng chẳng nên cơm cháo gì đâu, học hành làm gì, chỉ toi cơm của tao thôi!

Hàng ngày mẹ nó đi chợ, cu Tuấn đi học về lại thui thủi một mình. Nó thường đeo chùm chìa khoá vào cổ, ngồi vắt vẻo trên khung cửa sổ, hai chân thõng ra ngoài, nhìn lũ bạn nô đùa ngoài sân một cách thèm thuồng chỉ vì sợ mẹ… Nếu đi chơi, quần áo bị bẩn, mẹ về đánh đòn ngay và tiếp tục bài ca chửi bố triền miên… Đối với cu Tuấn, nó không sợ đau, nhưng mà sợ nghe mẹ kể tội bố…

Cu Tuấn lành, ngoan nên hàng xóm rất thương. Có bát chè, hay quả chuối, cái kẹo thường để phần cho nó. Mỗi khi bị mẹ đánh, cu Tuấn lại lủi cửa sau, mò sang bất kể nhà nào, thút thít để được an ủi, vỗ về… Một lần, nó cứ hỏi đi hỏi lại một bà cụ hàng xóm:

- Bà ơi, cháu giống bố cháu lắm hở bà?

- Ừ, nhất là đôi mắt với cái miệng, không lẫn với ai được… Nhưng sao tự nhiên cháu lại hỏi vậy?

- Bà biết không, mỗi lần đánh cháu, mẹ lại gào lên: Cứ nhìn thấy mặt mày là tao lại điên lên, tao lại không thể quên được cái thằng khốn nạn ấy…Bà ơi! Cháu chỉ muốn 2 mắt cháu mù đi, không giống bố nữa, để mẹ cháu đừng đánh cháu mỗi khi tức giận bố.

-Sao cháu lại nghĩ dại thế… Mẹ cháu sẽ không đánh cháu nữa nếu cháu chịu khó học hành chăm chỉ, học giỏi và ngoan. Cháu có dám hứa thế không?

- Cháu hứa bà ạ!...

Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới
(Ảnh chỉ mang tính minh họa)



Hàng xóm đã xúm vào nghĩ cách giúp cu Tuấn. Người lấy tư cách bạn học cũ của Tiến tìm đến nói với Tiến tình hình của thằng bé và nhắc nhở anh ta trách nhiệm đóng góp nuôi con cho đàng hoàng tử tế. Người thì lấy tình nghĩa láng giềng, lựa lời góp ý với Thu đừng “giận cá chém thớt”… Bây giờ, hàng tháng bố cu Tuấn đều dành thời gian đến thăm con, đi họp phụ huynh, cho con đi chơi công viên và chu cấp tiền nuôi con đầy đủ. Mẹ cu Tuấn bớt hẳn phần ngoa ngoắt, nói năng hàm hồ thô tục, âu yếm dịu dàng với con hơn. Cu Tuấn đã có những giây phút sung sướng khoe hàng xóm cả một đoàn tầu hoả chạy bằng pin, sắp được đi tắm biển Sầm Sơn cùng bố, bộ quần áo lính thuỷ với cả đôi giầy thể thao... Nhưng nó sướng nhất là mẹ không còn đánh chửi nó, không nói xấu bố nữa… Hạnh phúc tuổi thơ giản dị thế mà có phải lúc nào người lớn cũng để ý nhận thấy đâu…
• TRUYỆN NGẮN | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(35)
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]
               

Mã kiểm tra Không phân biệt font chữ