-Chủ nhật này đy họp lớp kô mày? -Cái Giang vừa hỏi vừa mở tách lon coca  đưa cho  tôi.
Thản nhiên, uống 1 hơi hết 1/3 lon, tôi bảo nó:
-Kô! Mày biết lý do  mà.
-Ừk, thế thôi. Giang trả lời với giọng chẳng mấy ngạc nhiên nhưng có vẻ   hơi chùng xuống.

***
Giang là đứa bạn thân nhất và gần như duy nhất  của tôi từ cấp 3 đến  giờ.Với 1 đứa mồ côi bố từ lúc 2 tuổi như tôi, rồi sự mặc  cảm và xấu hổ  khi lớn lên trong cái nhìn kô mấy thiện cảm của mọi ng` dành cho  mẹ  con tôi.Vì đôi lúc, mẹ lại dẫn 1 người đàn ông lạ về nhà, qua đêm ở  đó.
Tôi luôn cho rằng có lẽ đó là cách mà mẹ nuôi lớn tôi.Thêm nữa, 1 tai  nạn  bất ngờ năm lớp 10 đã cướp đi 1 bên tai và tất cả chút tự tin còn  lại của  tôi.Tai phải điếc hẳn và tai trái gần như ko sử dụng đc.Việc  nghe quá nhiều sẽ  ảnh hưởng đến não nên cả ngày tôi đều dùng nút tai,  chỉ bỏ ra khi nói ch với  Giang.
Nhưng sau tất cả những biến cố đó, chưa bao giờ tôi khóc.Vì đã quá  quen  với nỗi bất hạnh chăng? Ba năm học phổ thông, gần như tất cả mọi người  đều  rụt rè khi tiếp xúc với tôi, ngay cả thầy cô giáo.Nhiều khi, lọt  vào tai những  câu nhận xét, chọc ngoáy ác ý về tính cách lầm lì, nhưng  tôi chẳng mấy quan  tâm.Tôi thu mình vào vỏ ốc cô độc, luôn xõa tóc che  kín đôi tai và chỉ quan hệ  với Giang.

***
Mỗi tuần, mẹ chỉ ở nhà vào thứ 2, chủ yếu đưa tiền cho  tôi, xem tôi  sống thế nào rồi đi ngay.Tôi hiểu, bà đã có 1 gia đình mới.Chẳng  vui  cũng chẳng buồn, kô vui mừng cũng kô trách móc.Tôi cứ lặng lẽ sống như   thế.Gom góp suốt hơn 1 năm, tôi cũng mua ddc dàn máy vi tính mơ ước,  phục vụ cho  sở thích lướt net của mình.

***
Một giờ đêm, đang mải miết chuyển  những entry sang Yahoo!Plus trước  ngày 360 đóng cửa, tôi tình cờ thấy 1 cm trong  blog của Giang với cái  tên rất lạ. Click vào tên bog chỉ có đúng 1 chữ M, tôi  nhận ra chủ nhân  của nó đang viết 1 cuốn tiểu thuyết thay vì nhật kí.Tên tiểu  thuyết là  "Bản tình ca cho em", khá dài, viết gần 1 năm mà vẫn chưa kết thúc.Tôi   nghĩ nên đặt tên là "Nonstop" thỳ phù hợp hơn.
Tôi mải mê đọc, vì nói thật dù  dài nhưng viết khá cuốn hút, kô quá  nhiều tình tiết, phần lớn là suy nghĩ của  người viết nhưng chắc chắn  tác giả của nó phải có tâm hồn rất sâu sắc.Cảm giác  như đang tận hưởng  một điệu valse êm ái, trong đó có đoạn:
"Em đứng giữa khu  vườn chỉ có 1 màu xanh, đẹp dịu dàng như đôi mắt của  em.Tôi, dù ở rất xa vẫn  nhìn thấy, em đang khóc.Đấm mạnh vào ngực mình  để tim kô nhói lên.Tình yêu, rốt  cuộc là cái gì vậy?"
Một sự trùng hợp lạ lùng, sau vườn trường tôi cũng có 1  vườn cẩm tú  cầu.Trước kia, khi phát hiện ra khoảng đất trống ây, tôi đã rụt rè  đề  nghị với bác bảo vệ cho tôi trồng hoa.Bác cười hiền và gật đầu.Tôi chọn  ngay  cẩm tú cầu vì yêu màu xanh mát khác lạ mà cuốn hút của nó...

***
Ngay  khi đước giao cho cả khu đất rộng, tôi đã hào hứng khoe ngay với  Duy.Anh cười  hiền và tìm mua cho tôi 1 túi hạt giống cẩm tú cầu.Anh  quan tâm chăm sóc cho khu  vườn ấy hơn cả tôi.Người con trai đầu tiên  làm trái tim tôi cảm thấy ấm áp.Anh  ít nói nhưng mỗi khi anh chia sẻ  điều gì thỳ đều là những điều rất lạ mà anh  nhìn thấy từ cuộc sống, kô  hề trùng lặp với bất kì ai, hài hước đúng lúc.Và anh  cho tôi - 1 đứa  vốn đã quen tự lập, biết cảm giác ddc che chở và bảo vệ.
Tôi  đã tưởng cuối cùng hạnh phúc cũng mỉm cười với mình.Thế nhưng, 2  năm sau, khi  tôi đang học ĐH năm thứ 3, Duy chính là người nói chia  tay.Anh chỉ nói đúng một  câu:"Xin lỗi, nhưng chúng ta dừng lại nhé",  rồi quay người bỏ đi, để mặc tôi  đứng chết trân ở đo, kô nói thêm câu  nào, cũng kô hề ngoái lại, dù chỉ 1  lần...

***
Đến bây giờ, khi còn hơn 2 tháng nữa là tròn 1 năm ngày  chúng tôi chia  tay, tôi vẫn kô hiểu lí do là gì.Nhưng cũng còn ý nghĩa gì nữa  kô?  Chính Duy đã muốn thế, và tôi dù muốn hay kô, đều phải chấp nhận.
Sao  người ta có thể nói chia tay đơn giản đến vậy? Y như một lưỡi dao  lia cực  nhanh.Và dù có nhanh hơn nữa thỳ vết dao nào cũng sẽ để lại vết  thương.
Ngày  anh nói chia tay, tôi đã đứng giứa vườn cẩm tú cầu, nước mắt tuôn  như mưa.Tôi  cảm thấy dường như thế giới đang sụp đổ trước mắt mình, đau  đến mức tưởng có thế  chết đi.
Sau đó, nhờ Giang tôi cũng đứng lên đc, nhưng tôi càng trở nên lặng  lẽ  hơn.Mỗi lần vô tình chạm mặt Duy, tôi và anh đều ngại ngùng quay đi.Tôi  đã kô  bao giờ khóc nữa nhưng trái tim như đang bị ai đó bóp nghẹn, khó  thở.Và tôi biết  mình sẽ chẳng thể nào quên đc.Bởi như 1 ai đó từng nói:  Tuần đầu tiên khi chia  tay, người đó là tất cả.Tuần thứ hai, họ chỉ  còn một nửa như cũ.Tuần thứ 3, chỉ  còn là 1/4...Nhưng theo định luật  của toán học, dù có chia mãi đến vô cùng thỳ  cũng kô bao giờ hết...

***
Đánh dấu blog của M, tôi đều ghé qua đều  đặn mỗi ngày.Sự tò mò về con  người bí ẩn và cảm giác mơ hồ về cái gì đó quen  thuộc khiến tôi bị cuốn  vào từng trang viết.Hôm nay, có một entry mới:
"Ngày  tốt nghiệp cử nhân đang đến, với tấm bằng ĐH trong tay và công  việc đã được kí  sắn với 1 công ty danh tiếng, tôi càng thấy hồi hộp,  hoặc là sung sướng.Khi tự  mình đứng giữa cuộc đời mà kô có 1 hậu thuẫn  nào, tôi mới dám nghĩ đến em, nghĩ  tới tương lai, 1 ngày nào đó tôi sẽ  lại đc có em.Nhưng em liệu còn chấp nhận 1  kẻ hèn nhát, chỉ biết chạy  trốn hiện thực như tôi, kẻ đã bỏ mặc em với biết bao  nỗi đau và bất  hạnh.
Tôi sợ sẽ chẳng còn cơ hội cùng em mơ tiếp giấc mơ mà  chính tôi đã bỏ  lỡ.Tôi sỡ sẽ chẳng thể nhặt lại tình yêu đã đánh rơi ở ngay  chính nơi  tôi làm rơi nó.Và lớn hơn cả, tôi sợ đã quá muộn để được tha thứ, sợ   mất em - người con gái tôi yêu hơn chính bản thân mình.Mỗi ngày qua đi,  lại thấy  nhớ em như chưa từng đc nhớ..."

***
Tôi đem sự tò mò của mình đi hỏi  Giang.Nó tròn mắt nhìn tôi:
-Blog nào? Tiểu thuyeets nào? Mày đang nói gì  thế?
-Tao thấy ở phần comment trong top page của mày mà.
-Làm gì có? Sao  tao kô nhớ gì cả?
Tôi mở máy tính và lục tìm, chẳng thấy dòng cm nào tương tự  như thế  trong blog của Giang.Nhưng địa chỉ blog thì tôi nhớ rất rõ, chỉ cho   Giang xem.Nó nhìn tôi lắc đầu kiểu "biết chết liền", nhưng tôi đọc đc  trong mắt  nó sự lay động rất nhẹ khi nhìn thấy trang blog, bởi tôi rất  nhạy  cảm...

***
Tối, Giang gọi điện cho tôi, giọng vui vẻ:
-Mày ơi. qua  nhà tao đy.Pa-ma tao hôm nay đy vắng.Tao trổ tài bếp núc  cho mày coi.Nhớ mua mấy  lon coca nhá.
May sao ở gần nhà Giang có cái siêu thị nhỏ, lựa nhanh mấy lon  coca,  tôi tung tẩy đến nhà Giang.
Cửa chỉ khép hờ, có lẽ mở sẵn để đợi  tôi.Nhẹ nhàng đưa tay đẩy cánh  cổng sắt, định bước vào thì tôi nghe thấy tiếng  nói.Khựng lại, tôi im  lặng một hồi cố lắng nghe thật kĩ vì sợ mình nhầm, quá  quen thuộc với  tôi, Duy...
Lặng lẽ đặt túi nilong trước cửa nhà Giang, tôi bỏ  đi.Cảm thấy cơ thể  như bị rút kiệt đến trống rỗng, kô còn đủ sức lực để tức giận  nữa.Giang  - đứa bạn thân gần như duy nhất của tôi.và Duy - người tôi yêu...Thật   cay đắng!

***
Giang tìm thấy tôi ngồi thu lu sau vườn trường, nơi  những màu xanh của  cẩm tú cầu đem lại chút yên bình ít ỏi cho tôi.Nó nhẹ nhàng  ngồi xuống  bên cạnh tôi.Im lặng.Tôi chẳng nói gì, kô nghĩ mình phải là người mở   lời trước.Một lát, Giang cất tiếng, ngập ngừng:
-Tao xin lỗi!
-Đơn giản  thế thôi à? Các người đều giỏi đơn giản hóa mọi việc nhỉ? -  Tôi chua  chát.
-Mày nói thế là có ý gì? Hóa ra mày nghĩ tao và Duy...Mày điên  à?
-Thế mày xin lỗi vì chuyện gì?
-Tao đã giấu mày 1 số  chuyện...
...
-Chỉ vì tao đã trót hứa với Duy.Anh ấy vẫn liên lạc với tao  để hỏi thăm  tin tức của mày.
-Duy là M
-Ừh, memories
-Kí ức?
-Về  mày!
-Mày biết lí do Duy bỏ tao?
-Ừh!
-Là?
Giang kô nói gì.Nó chỉ  nhẹ nhàng ôm lấy tôi, ghé cằm vào đôi vai  tôi.Tôi biết, nó làm thế chỉ khi muốn  khóc.
-Mày biết là tao coi mày như chị em.Mày đau, tao cũng đau...
-Vậy  tại sao?
-Là mẹ Duy...- Giọng Giang nhỏ xíu và trở nên khàn đục - Nhưng Duy  kô  quên đc mày...

***
Tối khuya, tôi mới về đến nhà.Duy đứng chờ tôi  trước cửa, có lẽ đã rất  lâu.Nhìn thấy tôi, anh cười hiền.Hệt như một đứa trẻ,  tôi chạy đến ôm  anh thật chặt, khóc òa...
-Nín đi em, tháng sau anh tốt  nghiệp rồi, anh xin lỗi...-Giọng Duy  nghẹn lại...
Trong giờ phút ấy, tôi nhớ  đến lời Giang lúc nó còn ôm tôi ở vưởn cẩm  tú cầu:
-Mày biết kô? Khi 1 một  người con trai bước đi và kô hề ngoảnh lại.Sẽ  có 2 khả năng...
...
-Một  là, anh ấy thực sự kô muốn gặp lại.
...
-Hai là, anh ấy...đang  khóc...
...
Tags: , , , , , , , , , , , , , , ,
• TRUYỆN NGẮN | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(49)
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]
               

Mã kiểm tra Không phân biệt font chữ