Anh! Yêu là đồng cảm chứ không phải thương cảm. Những ngày em ốm, em  thèm khát được có anh chỉ để nghe một câu "em đỡ chưa" mà không được. Em  đâu có muốn ốm đau bệnh tật, em mệt lắm, nhưng cũng phải tự đi bệnh  viện.
  


Anh! Có lẽ em chỉ quen gọi anh bằng tiếng gọi khô khan cộc lốc ấy thôi,  anh có giận không? Nhưng mà nó chứa đựng tất cả những gì yêu thương nhất  em dành cho anh.

Anh! Em sợ những ngày không có anh bên cạnh/Mưa bất chợt chỉ mình em  lạnh ướt. Anh biết không, đó là hai câu thơ em thích nhất trong những  câu thơ tình mà em được đọc. Em ghét trời mưa lắm, mưa toàn gợi cho em  những kỷ niệm buồn, mưa cũng buồn như nước mắt của em vậy. Nhưng em lại  yêu mùa thu, yêu tất cả những gì của mùa thu. Em cũng không biết sao  mình lại yêu mùa thu đến vậy? Có lẽ đơn giản chỉ vì em sinh ra vào mùa  thu. Thu đẹp nhưng buồn, buồn đến nao lòng.

Anh! Có phải ai sinh ra vào mùa thu cũng mang trong mình một tâm hồn đa  cảm? Không phải đâu chắc chỉ có mình em thôi anh ạ, cuộc sống với em sao  lại đơn lẻ đến vậy? Em thấy cuộc sống của mình chỉ là những chuỗi ngày  dài phẳng lặng buồn vô cùng, lúc nào em cũng suy nghĩ một mình chẳng bao  giờ tâm sự cùng ai. Chính vì vậy mà cách nghĩ của em lúc nào cũng trái  với mọi người nên ai cũng bảo em khó tính. Em cũng nghĩ vậy bởi mình  biết rõ bản thân mình hơn ai hết mà anh.

Anh! Chẳng bao giờ chịu nghe và hiểu em cả. Từ trước đến nay anh chưa  bao giờ hiểu em nghĩ gì. Em tâm sự gì với anh thì anh lại mắng em là  linh tinh, nhưng đó là những gì em muốn san sẻ cùng anh, muốn anh nghe  và hiểu em hơn. Trước kia có một mình em chỉ biết gửi tâm sự vào những  trang nhật ký và khóc một mình.

Từ năm học lớp 8, đêm nào em cũng viết nhật ký bởi em nghĩ đó là lúc  mình thấy thanh thản hơn, mình sống thật với lương tâm mình nhất. Nhưng  em nghĩ mình sẽ bỏ thói quen ấy, em muốn sống mạnh mẽ hơn, em sẽ không  buồn và khóc nữa vì em đã có anh bên cạnh rồi.

Anh! Em không làm được điều em nghĩ, em vẫn viết, vẫn buồn, những nỗi  buồn vô cớ không tên, những giọt nước mắt vẫn thấm lăn dài trên má mỗi  đêm. Và em sẽ vẫn viết, cho anh, cho tình yêu em dành cho anh.

Anh! Yêu anh em nghĩ mình sẽ không còn những chuỗi ngày buồn, không một  mình đạp xe lang thang những khi buồn quá, bởi em đã có anh bên cạnh,  chủ nhật em sẽ không còn phải ở nhà một mình nữa. Nhưng anh không phải  chỉ của riêng mình em, anh còn nặng gánh gia đình, anh là người của công  việc.

Em thương anh nhưng lại chẳng giúp được gì cho anh. Em biết mình không  có khả năng kiếm được tiền, em vô dụng lắm và em cũng chỉ muốn sống một  cuộc sống đơn giản bình thường thôi mà sao khó vậy anh? Với anh cuộc  sống lúc nào cũng bận rộn, cuối tuần nếu không về quê thì anh lại đi  làm, tuần nào anh cũng để em một mình nhớ, chờ, mong anh. Anh không thấy  tội nghiệp sao? Buồn và nhớ anh lắm, nhớ đến cồn cào quặn thắt anh có  biết không?

Anh! Em tự hào vì có anh, anh tốt với mọi người vậy, nhưng với em hình  như anh chỉ thương cảm em thôi. "Em hết tiền chưa thì anh cho?", đấy đâu  phải là thứ em cần, cái em cần là một bờ vai và một trái tim cơ.

Anh! Yêu là đồng cảm chứ không phải thương cảm. Những ngày em ốm, em  thèm khát được có anh chỉ để được nghe một câu "em đỡ chưa "mà cũng  không được, tại sao vậy anh? Em đâu có muốn ốm đau bệnh tật, em mệt lắm  nhưng cũng phải tự mình đi bệnh viện. Tủi thân lắm anh ạ, người ta thì  người đưa đón còn em thì... mệt quá ngồi nghỉ đỡ lại đi tiếp. Nằm cả  ngày ở nhà mỗi lần có tiếng xe ngoài cổng lại mong đó là anh, nhưng càng  mong càng không thấy.

Em lại hy vọng trong vô vọng rồi, chờ mãi đến 10h anh mới ghé qua thăm  cho "phải đạo" mấy phút rồi anh lại phải về. Em biết anh bận, em không  trách cũng chẳng giận được anh bởi anh khéo lắm, lý do nào anh đưa ra  cũng chính đáng rồi thì còn giận hờn làm sao được nữa. Em không dám nghi  ngờ anh và thật sự chưa bao giờ em có ý nghĩ đó. Yêu mà không tin tưởng  nhau thì thật khó phải không anh? Mệt mỏi, căng thẳng cả ngày, thời  gian ở bên nhau chẳng được là bao nhiêu mà còn giận dỗi thì thật lãng  phí.

Anh! Tối nay nghe điện của anh xong em suýt bật khóc trên lớp, ngồi học  mà chẳng biết mình nghe và ghi gì nữa. Tan giờ về mà đi như vô cảm, sống  mũi lại cay cay, có phải em lại khóc không anh? Em không muốn khóc nữa  đâu, em khóc nhiều rồi, em sinh ra đâu phải chỉ để khóc? Cả tuần đi làm  tối về lại đi học đến 9h, chẳng có thời gian quan tâm đến anh, em cũng  đáng trách lắm mà.

Anh nhớ anh hứa gì với em không? Anh hứa tối thứ 7 anh sẽ đón em, nhưng  có lẽ nhiều việc quá anh quên mất rồi, và chắc chẳng bao giờ anh đón em  đâu, em tự đi rồi tự về như những mọi ngày. Buồn lắm anh ạ, nhưng cuộc  sống với em quen một mình rồi, có anh mà lại phải tập cho mình quen với  không có anh. Anh đã dạy em là cuộc sống phải biết tự cân bằng, nhưng em  vẫn muốn được làm kiêu, làm nũng như bao cô gái khác.

Và hơn hết em muốn được có anh bên cạnh, được dựa vào bờ vai đầy tin cậy  của anh, được gục đầu vào ngực anh nhõng nhẽo, được ngắm nhìn khuôn mặt  anh và thuộc từng vết nhỏ trên mặt.

Anh! Yêu em sao anh lại để em khóc nhiều vậy? Anh không thấy như vậy là  có tội với tình yêu sao? Sao anh để em nhớ, chờ, mong anh nhiều vậy? Sao  anh để em một mình kể cả những lúc em cần anh nhất?

Anh! Hạnh phúc là gì hả anh? Thế nào là "nụ cười hạnh phúc" hả anh?

Anh! Khi nào tim anh mới còn chỗ trống cho em? Em chỉ xin một ngăn nhỏ  trong tim anh thôi mà, như vậy có khó quá không anh? Vì em biết anh còn  gia đình còn công việc.

Anh! Khi nào nụ cười hạnh phúc mới thực sự nở trên môi em? Lúc đó anh có  ở bên cạnh em không anh?
Tags: , , , , , , , , , , , , , , , , , , ,
• TRUYỆN NGẮN | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(41)
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]
               

Mã kiểm tra Không phân biệt font chữ