Khóc

[不指定 23/08/2011 14:36 | by xuka ]

            Khi bạn nghe 1 bài hát hay thì tâm trạng bạn như thế nào? Đôi  với 1 con nhóc như tôi thì khó mà có thể làm tôi nghiêng hay hát theo 1  bài hát “vớ vẩn” nào đó, vì tôi là nhóc con gái trong đó có 50 phần  trăm con trai. Đó là sự thật. tôi chỉ chơi những trò của con trai, từ đá  banh, đánh Wacraf đến những cái không thể tưởng như bida…. Nhiêu đó  thôi đủ có thể tưởng tượng được tôi là 1 cô nhóc như thế nào phải không?
Trên lớp bạn bè nể trọng tôi lắm! nhưng bản chất vẫn không thể đổi được.  tôi vẫn thường hay giận hờn, vẫn hay khóc.. và những điều như vậy tôi  đã cố gắng sửa nhưng không được. Đó gọi là bản chất.
Nhưng cái gọi là khóc trước 1 bài hát thì thật là ngớ ngẩn……thật không  thể ngờ nó đã xảy đến với tôi. Ngày hôm đó trái tim thật sự là trái tim  của tôi….

-  Này!Tiếng gọi của Thành làm tôi cắt ngang câu chuyện với mấy thằng bạn  tổ 2.
-  Có chuyện gì dzậy! nhóc!
-  Có chuyện cần nói! Ra đây !
-  Bỏ ra! Không phải tự nhiên mà tôi nói câu mà chẳng ăn nhập gì với nội  dung câu chuyện . Thành cầm tay tôi mà kéo tôi đi. Không thể thế được,  điều đó như là xúc phạm đến tôi vậy.chúng tôi đi trong sự ngạc nhiên của  mấy đứa khác.
-  Bỏ ra! Tui có thể tự đi được! con trai cầm tay con gái_50 chẳng ra thể  thống gì nửa. nhưng tôi vẫn thích như vậy, vì đi ngang qua lớp C có  thằng kia đáng ghét kinh khủng luôn, như vậy sẻ làm nó tức chơi! Hehe.
Không biết đến nơi chưa, nhưng tôi đóa đây là chổ mà Thành đã xác địng  trước. khoang đã nào…
-  sao lại đến chỗ này?đó là phòng tập nhảy của tụi con gái.
-  Tui muốn nói với bà 1 chuyện. giọng .Thành nghiêm, làm tui cũng thấy  lạnh xương sống.
-  Này! Có chuyện gì thì nói đi . đừng dài dòng như vậy chứ.
-  …….
Những phút yên lặng luôn làm tim con người ta muốn ngừng đập
-  định cầu hôn tui hả? hihi.nói đi đừng ra vẻ nghiêm trọng như vậy chứ!
-  …..
-  Không nói gì tui về lớp đây.
Thành đang cậm cụi lắp 1 thứ gì đó tôi cũng không thể nhìn thấy được vì  tấm lưng của Thành đã che hết. Tấm lưng mà tôi đã từng dựa vào đó khóc  vì con điểm kém của mình  
-  Tui về đây!Thật là phí thới gian với ông quá đi!
….đó là bài “ only love” không thể nhầm lẫn vào đâu được vì bài này được  nhận giải vàng MTV mà.nhưng sao Thành lại mở bài này.
-  Phương!........Tui….
-  Này đừng có nói là ông ….
-  Đúng !...
-  Tặng bài này cho Phương đó! Phương đã từng nói rất nhiều về bài hát  này cho Thành nghe còn gì.Thành đi tìm trên mạng rồi tải về đây này.
-  Nhưng ….mà ông có thể đưa USB cho tui cũng được mà.làm như vậy dễ bị  hiểu lầm lắm!
-  Hiểu lầm gì cơ. Đó là sự thật mà
-  Tui không hiểu ông nói gì cả !Tui về lớp trước đây.
-  Thành biết Phương hiểu Thành muốn nói gì phải không?
-  …
-  Thành thật sự…
-  Đừng nói nửa. Chúng ta làm bạn không tốt hơn mà. Sao phải như thế này.  Điều đó làm xáo trộn mọi thứ ông biết không ?
-  Bạn….
-  Đúng !Bạn !Lên lớp thôi! Cảm ơn ông đã tặng tôi bài hát nhé .tối nay  tui sang nhà ông copy qua đĩa cho tui nhen. Lên lớp thôi
-  Còn chuyện này …Phương vẫn chưa trả lời mà?
-  Chuyện gì cơ? Lên lớp nhanh! Sự vắng mặt của tui và ông làm cả lớp  nghi ngờ đó.Tui giúp ông  dọn nhé.
Rối 2 đứa nhóc thu dọn những thứ mà tôi nghỉ rằng Thành đã cất công mang  đến đây chỉ để hỏi tôi 1 câu hỏi nghó ngẫn nhất từ trước đến giờ…..  chúng tôi là bạn từ nắm lớp 7, nhiêu đó thời gian chua đủ đề chúng tôi  hiểu nhau hay sao mà Thành lại làm như vậy chứ… mà thôi kệ chắc đó là  những suy nghỉ nhất thới thôi nhỉ… cứ cho là vậy đi …


-  alo!
-  ……….
-  Alo!Ai dzậy ?
-  …….
-  Này!alo!alo…
-  Thành …Thành đây …..Phương……phuongggggggggg…….
-  Alo ! alo !ông đang ở đâu đấy? Trả lời tui đi .Thành …
Tôi lất đật thay đồ phóng xe thật nhanh có thể đến nhà Thành.
-  Thành ơi! Thành ..không ai trả lới cả.bước vào nhà không khí nặng nề  đến kinh khủng. nhà Thành thì không còn lạ gì với tôi nữa.bước lên cấu  thang nhanh nhưng tôi vẫn không lúc nào là không nhìn bức tranh treo  trên tường được. cảnh hoàng hôn với 2 bóng đen ngồi gấn nhau. Lúc đầu  vào nhà Thành thì điều đó là sự thú vị nhất đối với tôi.Thành đã từng  hỏi :”Phương thích nó hả? Thành cũng vậy !Phương thích nó ở điểm nào?” .  Ôi cũng không nhớ lúc đó tôi đã trả lới thế nào thì đã đến trước cánh  cửa quen thuộc kia với bức tranh 2 chúng tôi cùng vẻ với bàn tay của 2  đứa.
-  Thành ơi!..Tôi đẩy nhẹ cửa, dường như cửa không hề đóng .Chưa bước vào  thì bài nhạc mà cả 2 chúng tôi đều thích chợt vang lên. Dường như đó là  sự chuẩn bị trước của Thành….Thành nằm bất đông trên giường. tim tôi  đập như chưa bao giờ được đập.
-  Ông sao vậy ?bệnh lại rùi hả? mẹ đâu ? Thành bị đau tim từ nhỏ, căn  bệnh truyền từ bố Thành. Ông ấy đã đi.chuyện đó làm tôi chảy không ít  nước mắt vì ông ấy là người bố thứ 2 của tôi. Bố tôi và bố Thành là 2  chiến sĩ ngày xưa.mẹ Thành đã theo người khác. Thành đau khổ lắm nhưng  là con trai thành không thể khóc được , thành đã mượn bờ vai của tôi,  khóc và khóc …
-  Phương , Thành cần câu trả lời ngay bây giờ.
-  Thành!...Thành không còn sống được bao lâu nửa đâu. Bác sĩ nói bệnh  của Thành không thể chửa được .Như ba Thành thôi.
-  Đừng nói như vậy chứ.Khóe mắt của tôi hơi cay, sống mũi lành lạnh.
-  Thành xin lỗi nha! Đã làm cho phương khó xử rối….. chúng ta làm ban  nhé…khụ khụ khụ
-  Thành ………………..
-  Phương có nhớ ngày xưa Phương nói vì sao Phương thích bức tranh kia  chứ !Chưa kịp để tôi nói thì Thành đã nhanh nói trước .
-  Phương đã từng nói “nếu có 1 ngày như những người trong bức tranh ấy  thì người     đó phải là người mà Phương tin tưởng nhất”.Phương còn  nhớ  không?
-  Này! Ông đang trêu tôi hả?
-  Cho Phương tấm hình ấy đấy! Hồi nhỏ Phương đã từng xin Thành còn gì ?
-  Nhưng đó chỉ là những suy nghỉ con nít thôi mà. Hồi đó chúng mình thật  là buồn cười.
Tôi đưa mắt nhìn ra ngoài bầu trời đêm. Thật tuyệt vời. chúng như muốn  đưa chúng ta bay thật xa vậy.Rồi không ai bảo ai , chúng tôi cùng nhìn  ra nơi ấy và mỗi đứa thì nghỉ về 1 điều riêng tư của mình. Nhưng cái  giây phút tuyệt vời chưa đầy thì tôi cảm nhân được hơi lạnh lan ra từ cơ  thể Thành.
-  Thành! Nghe tui đi!Đừng giỡn nhen, tui sợ lắm!thành!


-  Phương!Phương!...
-  Phương thầy gọi kìa. Nhỏ Nhi lay tôi....
-  Hả? Có chuyện gì vậy?
-  Thầy gọi mày !Giọng nhỏ Nhi nhẹ bảo.
-  Dạ! thầy gọi em!
-  Em ra đây với thầy 1 tí!Lớp trưởng coi lớp giùm thầy nhen.
       Tôi chẳng hiểu gì cả. Tôi bước sau thẩy như 1 đứa nhỏ lạc mẹ. Tôi  đã mất phương hướng, thật sự tôi đang chiềm trong sự tuyệt vọng, tôi chỉ  muốn như Thành. Thầy dẫn tôi đến gốc cây bàng nơi cuối từng trường.
       -     Không !Nơi này …nơi này ..
-  Phương thầy biết!Nơi này là kỉ niệm của 3 chúng ta!Thầy đã cùng ôn bài  cho em và Thành, thầy đã cùng chơi bài lúc cắm trại ở trường với 2 em,  thầy đã cùng tâm sự với 2 em…. Thầy cũng như em thôi Phương à! Sự ra đi  của Thành là nỗi đau của  cả lớp và của 2 chúng ta.
-  Thầy!... nước mắt tôi tự nhiên tuôn trào. Một nhóc con gái_50 đã khóc  và khóc như chưa từng được khóc.Thế là 2 chúng tôi ngồi khóc ở cái nơi  đáng lẽ ra là của 3 người , nhưng giờ đây 1 người đã không bao giờ quay  về với chúng tôi, người mà chúng tôi không thể quên….Thành.
Tags: , , , , , , , , , ,
• TRUYỆN NGẮN | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(37)
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]
               

Mã kiểm tra Không phân biệt font chữ