Là yêu, hay là...?

[不指定 23/08/2011 14:35 | by xuka ]
1. Mơ mộng, nhưng cũng rất thực tế. Lạc quan, nhưng đôi khi lại rất bi  quan. Cởi mở, nhưng lắm lúc rất khép kín. Đáng yêu, nhưng nhiều khi rất  đáng ghét. Và còn vô số cái nhưng khác nữa. Thế nên chẳng ai hiểu được  con người thật của nó là như thế nào. Nó cứ lúc này, lúc khác thế đấy.  Nó nhiều rắc rối, nhiều suy tư. Nó kể hết mọi chuyện vui buồn cho bạn nó  nghe, nhưng lại giấu kĩ phần quan trọng nhất của câu chuyện, và thường  thì đó là nỗi buồn, nỗi buồn trong niềm vui, cái buồn nhất trong câu  chuyện buồn. Nó có thể đưa ra những lời khuyên thật hay cho người khác,  nhưng nó biết chắc chính nó cũng chẳng làm được. Nó ghét mấy tên chuyên  gia tư vấn trên TV, chỉ toàn vẽ ra những viễn cảnh thật đẹp, bảo người  ta hãy làm thế này, thế kia, rồi chắc chắn sẽ đạt được kết quả tốt,  nhưng chính nó lại thích xem mấy cái chương trình tư vấn đó. Nó sống  theo tình cảm, tin vào những giấc mơ thật đẹp, hy vọng vào tình yêu vĩnh  cửu, nhưng nó lại cực "mê" tiền. Nó bảo con người của nó rất thực tế,  tuy tiền không phải là tất cả, nhưng có thì vẫn hơn không. Lí lẽ của nó  lúc nào cũng ngang tàng, nếu không được người khác chấp nhận, nó cũng  chẳng quan tâm, chỉ cần mình nó hiểu, thế là đủ.


Nó đang thích một anh chàng, anh này không đẹp trai lắm, nhưng tính tình  rất tốt, lại có Everest riêng nữa. "Không phải con nhà giàu, lại còn  trẻ, mà thành đạt như thế, chắc phải giỏi ghê lắm"- nó nghĩ. Ok. Tuy mẫu  người lí tưởng của nó cũng phải đẹp trai, nhưng lần này nó chấp nhận bỏ  qua yếu tố đó. Nhưng thích là chuyện của nó, còn anh chàng kia, nó phải  suy tính tìm cách tiếp cận "đối tượng". Tính tới, tính lui, tính trái,  tính phải, tính xuôi, tính ngược, cuối cùng thì nó cũng nghĩ ra được một  cách gọi là tạm ổn. Nó tự thưởng cho sự thông minh của mình bằng một li  sữa trước khi đi ngủ.

2. "Anh 2 mày làm ở công ty X, phòng Y phải không?"- Nó hỏi Hoa – con bé  bạn thân nhất của nó.

"Uhm. Có gì không cô nương?"- Hoa nhìn nó, dò xét.

"Thì… thì…"

"Có gì thì cứ nói ra đi, sao mà ấp úng thế. Mày có chuyện gì với ổng  hả?"

"Vậy… ổng có quen một người con trai… - nó suy nghĩ một lát- không gầy,  không mập, cũng không đẹp trai lắm…"

"Sao mày không bảo có 2 mắt, 1 miệng, 1 mũi, 2 tai… luôn đi?"

"Mệt mày quá. Tao hỏi đàng hoàng mà mày cứ đùa!"

"Mày nói thế có ma mới biết mày nói về ai!"

"Tao thấy anh mày hay đi với anh đó, mà tao cũng chưa biết tên nữa."

"Hay đi với anh tao hả? Để nghĩ xem… có phải là anh Tí không?

"Tí ah? Tên gì lạ vậy?"

"Tí là tên trong của ổng thôi, tên thật là Thiên Anh."

"Thiên Anh, tên nghe dễ thương ghê. Chắc đúng rồi đó. Xin số phone cho  tao nghe!"

"Một chầu xem phim nhé!"- Con bạn nhìn nó với ánh mắt tinh quái.

"Tao dắt mày đến nhà tao xem."

"Xì. Ai mà thèm. Tao muốn xem phim ở Theatre kia."

"Mày…"

"Sao?"

"Ok"

3. Anh đang ngồi cặm cụi bên máy vi tính, say sưa viết blog- thói quen  thường nhật của anh. Tiếng chuông điện thoại reo lên. Anh ngừng viết,  tháo chiếc mắt kính dày 1 đi-ốp, bấm nút nghe, mà không nhìn số. Anh  luôn thích sự bất ngờ, để xem ai quan tâm đến anh.

"Alo"

"Anh Khoa, sao không phone cho em, làm cái gì mà suốt cả tuần biến đâu  thế?" – Đầu dây bên kia nói nguyên một lèo, còn nói nhanh nữa, nhưng anh  vẫn kịp nghe hết.

"Nhóc là ai thế? Bấm số mà không nhìn ah?" – Anh nói bằng một giọng hơi  khó chịu.

"Ôi, em xin lỗi, nhầm địa chỉ." – Con bé xin lỗi với giọng hết sức thành  khẩn.

Cụp, anh ngắt máy ngay sau khi nghe hết những từ cuối cùng.


"Cha này chảnh quá!"- Nó bực mình nói với con bé bạn thân.

"Đâu có. Anh Tí vui vẻ, hoà đồng lắm mà!" – Hoa lên giọng bào chữa cho  anh.

"Cũng chẳng sao, càng chảnh càng dễ thương."- Nó nhướn cặp lông mày tinh  quái.

"Let’s go to the theatre!"- Hoa nói vui sướng

"Ok."- Nó tiu ngỉu.


Tèn ten ten ten, tèn tén tèn ten… tiếng chuông báo tin nhắn đến. Anh lại  gần, lướt qua một lượt, rồi đọc lại từng chữ: "Em nhớ anh". Vỏn vẹn chỉ  có 3 chữ, 8 kí tự. Anh nhíu mày, xem đây là trò đùa tinh quái của ai,  hay của chính cô bạn gái. Nhưng không phải, số lạ. Anh bấm nhắn lại:  "Who are u?". 5 giây sau, có tin trả lời: "Em xin lỗi, nhầm òi".

"Lại nhầm, nếu không phải lẩm cẩm, cũng là một người ngốc mới nhầm lẫn  đến 2 lần với cùng một địa chỉ, hoặc giả là cố tình"- anh thầm nghĩ, rồi  bấm nút gọi đến số đó.

"Em đã bảo nhầm mà! Em sorry"

"Nhầm gì mà nhầm hoài vậy? Nói thật đi, muốn làm quen với anh phải không  cô bé?"- giọng anh nửa đùa, nửa giễu cợt.

Bên kia ngập ngừng một lát:

"Uh, đúng thế đấy, anh nghĩ sao?"

Anh hơi bất ngờ với câu trả lời thẳng tuột như thế, rồi tiếp:

"Ok, nhưng nói trước, anh có bạn gái rồi."

"Không sao, làm em gái anh thôi, được không, anh 2?"- nó cố gắng nói  từng chữ, rất rõ ràng

"Được thôi!"

"Sao anh đồng ý nhanh vậy?"- nó ngạc nhiên

"Anh thấy em rất thú vị!"

"Thú vị á?"

"Uh, anh chưa thấy ai có cách làm quen với người khác giống như em cả."

"Hì, em nghĩ đó là ngốc thì đúng hơn!"

"Cũng hơi ngốc thiệt, haha"- tiếng anh cười nghe thật sảng khoái.

"Mà sao lần trước em gọi, nghe giọng anh khó chịu vậy?"

"Hôm đó anh đang tức."

"Tức? Cãi nhau với bồ ah?"

"Cũng gần như vậy. Cô ấy ngang ngạnh quá!"

"Con gái mà, chịu khó chiều người ta một chút là ổn thôi."

"Uh, cám ơn em. Mà anh vẫn chưa biết em tên gì nhỉ!"

"Em tên Ngọc, Bảo Ngọc."

"Anh là Thiên Anh, nhưng em gọi là Tí cũng được. Mọi người đều gọi anh  như thế."

"Em thích gọi là anh 2 hơn."

"Tuỳ em. Anh gọi cho em sau nha, anh bận rồi"

"Ok."


Hura, con bé nhảy lên vui sướng như chưa từng được vui đến thế. Nó cười  suốt cả buổi, tíu tít kể lại cuộc trò chuyện cho Hoa nghe. Hoa hỏi:

"Bộ mày kết ổng thiệt ah?".

"No, muốn thử cảm giác đi chinh phục thôi."- nó nói mà miệng vẫn chưa  hết cười.

"Ổng có bạn gái rồi, trông cũng xinh lắm, con gái cưng ông Chủ tịch đó,  mà nghe đâu hai người quen nhau từ khi còn tiểu học."- Hoa nói cho nó  nghe bằng giọng thận trọng.

"No way, mới chỉ là bạn gái, tao vẫn còn cơ hội, trông bổn cô nương xinh  xắn thế này cơ mà!"- nó nói mà cái đầu ngúng nguẩy như một đứa con nít.  

4. Bận rộn suốt một ngày trên trường Đại Học, về nhà, nó nằm thở, có vẻ  mệt nhọc lắm. Hôm nay, nó lại nhìn thấy anh. Nói chính xác hơn thì đó  chỉ là chuyện thường nhật. Công ty anh và trường nó nằm sát nhau. Anh  thật phong độ, thật đáng yêu, nhất là "con" Everest. Nhưng anh chưa biết  mặt nó, nhìn thấy nó cũng chẳng biết là ai. "Phải tìm cách gặp anh mới  được"- nó tự bảo. Với lấy cái điện thoại, nó nhắn cho anh:

"Còn nhớ em không?".

Rồi nó hồi hộp mở tin trả lời:

"Bảo Ngọc, phải hok nè, em gái anh, làm sao anh quên!".

Nó vui quá, nhắn lại cho anh:

"Nói cho anh biết nè, em là bạn thân của Hoa, em gái anh Trung đó!".

"Mượn danh Hoa để nói chuyện với anh chút, chắc nó không trách mình  đâu!"- nó thầm nghĩ.

"Ô, vậy sao? Em là cô bé tóc xoăn hay đi với Hoa ah?".

"Uh, đúng rồi đó. Bữa nào em, Hoa, anh Trung và anh đi café nhé!".

"Chủ Nhật này ha, anh sẽ nói với Trung, em báo với Hoa, Ok?".

"Ok. Chúc anh ngủ ngon."


Ngồi bóc lịch từng ngày, mong đến Chủ Nhật. Tối thứ 7, nó ở trong phòng  với Hoa, cái miệng thì không ngừng nghỉ, nó đang lựa quần áo để ngày mai  mặc đi "hẹn hò". Cả tiếng đồng hồ, bộ nào nó cũng không vừa ý, sau  cùng, nó lại ok một bộ đầm màu xanh trông giản dị, nhưng cực duyên lôi  từ sâu trong tủ. Nó dặn Hoa ngày mai cũng phải mặc thật đẹp để làm "nở  mày nở mặt" nó.


Chiều Chủ Nhật, một mình nó phải đi "chiến đấu". Hai anh em nhà kia chơi  ác, cả nhà bỏ về quê ăn đám cưới mà không thèm cho nó biết trước. Đến  phút cuối, Hoa mới phone cho nó, giọng tiếc nuối: "Sorry mày nhiều lắm,  tao già cả, lẩm cẩm rồi, sao tao lại quên béng mất chuyện này nhỉ. Công  chúa đi một mình hén, đỡ có 2 con kì đà cản mũi". Nó tức đến không biết  nói gì, nhưng rồi lại nghĩ: "Cũng được, biết đâu thế lại hay."

Đến nơi, nó hít một hơi thật sâu, nhìn thấy anh, tim nó đập loạn lên,  mặt nóng bừng. Bước tới chỗ anh ngồi, nó đưa tay ra:

"Chào anh, em là Bảo Ngọc."

Anh bắt tay nó, rồi nói:

"Em ngồi đi, nhìn gần trông em dễ thương thật đấy!"- anh nói và nở một  nụ cười thật tươi với nó.

Ban đầu, cả 2 người còn e ngại, lúng túng không biết nói gì, nhưng chỉ  một lúc sau, cứ như là đã quen biết từ lâu vậy, anh và nó trò chuyện rất  hợp gu, nó ăn nói có duyên, còn anh thì rất dễ gần. Cuối buổi hẹn, anh  đưa nó về tận nhà, nó mới e dè nói một câu:

"Anh đi chơi với em, bạn gái anh có sao không?".

"Em là em gái anh, khi nào buồn cứ phone cho anh, sẽ không có gì đâu!".

Nhờ câu nói của anh, nó mới thấy an tâm. Buổi "hẹn hò" đầu tiên xem như  thành công mĩ mãn.

5. "Biết gì chưa?"- Hoa vừa thở gấp vừa nói sau khi xông thẳng vào phòng  nó.

"Biết là biết cái gì? Mày có bồ mới phải không? Hay mày đang để ý anh  nào?"

"Mày thôi cái giọng đùa dai ấy đi, không nói cho mày biết nữa."- Hoa ra  vẻ giận dỗi lắc đầu nguầy nguậy.

"Không nói thì thôi, mắc công năn nỉ mày lại phải mất một chầu."

"Ôi, thực sự thì anh Tí…."- Đang nói bỗng dưng Hoa ngừng lại

"Sao, anh 2 sao?"- nó nhảy chồm tới.

"Haha, một chầu sườn sốt cà chua, cua rang me, ghẹ nướng, lẩu Thái, heo  nái chiên xù nha!"- Hoa tự đắc

"Mày… chỉ có tâm hồn ăn uống".

"Sống để ăn, và ăn để sống".

"Được rồi, nói đi, anh 2 sao?"

"Chính xác hơn là công ty anh Tí sắp tổ chức cho nhân viên một chuyến đi  Đà Lạt, một tuần luôn. Đáng lẽ cũng chẳng liên quan đến bọn mình. Nhưng  mà ông Chủ tịch và cô con gái có chuyến bay đột xuất sang Sin, thế là  dư 2 chỗ, anh Tí và anh Trung bảo cho tao với mày đi. Chắc lát nữa ổng  nhắn cho mày đấy!".

"Thật sao?! Nhưng mà còn học?"

"Mày lo gì, một tuần nữa là nghỉ hè rồi, xin thầy chủ nhiệm cho nghỉ  trước 2 ngày thôi, nhằm nhò gì!"

"Được đó. Cám ơn nha. Tao đãi mày 2 chầu luôn!"

"Yahoo!"- tiếng con Hoa reo lên vui sướng.

Tít tít tít…tít tít…tít tít tít… có tin nhắn tới.

"Chắc anh 2 mày nhắn đó. Tao về đây, không cản trở hai người tâm sự.  Hihihi"- Hoa nháy nháy con mắt nghịch ngợm.

"Mày… thiệt là"- nó nói mà đỏ cả mặt.

Đúng là anh 2 nhắn cho nó về chuyến đi Đà Lạt thật. Nó vui mừng, cám ơn  anh 2 thật nhiều.

6. Khung cảnh Đà Lạt thật nên thơ, không khí se lạnh không làm khổ người  ta quá. Mọi người đan tay vào nhau cho bớt lạnh. Anh nắm lấy bàn tay  nó, bảo: "Em lạnh quá phải ko?". Mặt nó đột nhiên nóng bừng. Thời tiết,  cộng với tâm trạng của nó, cái nóng, cái lạnh, đánh nhau loạn xạ, khiến  nó run lên cầm cập. Nó nói: "Đâu có, da em dày lắm!". Anh 2 cười hì, vẫn  nắm tay nó mà dắt nó đi. Mấy anh đồng nghiệp của anh 2 trêu:

"Này, mai tớ méc cô con gái rượu của ngài Chủ tịch là cậu đi đời đấy!".

"Nói bậy nè, em gái tớ đấy"- anh chống chữa.

"Cậu có em gái lúc nào mà tớ không hay nhờ, em gái thật ah?"

"Uh, em gái cùng cha khác mẹ của tớ đấy, haha". Nói xong anh kéo nó đi  thật xa khỏi đám bạn quỷ quái.

"Em đừng giận nhé, lũ bạn của anh thích đùa lắm!"

"Nhưng sao anh phải nói thế chứ? Em đâu phải em gái ruột của anh!"

"Trong lòng anh xem em như em gái rồi, đâu còn phân biệt gì nữa chứ!"

Nó khẽ ừ, tuy lúc đó nó cũng không nghĩ gì nhiều lắm, nhưng trong lòng  có một cảm giác rất lạ.


Buổi tối, mọi người cùng ngồi ăn tại Đại sảnh. Nó ngồi gần anh, lúc nào  chả thế, con Hoa nhìn nó, nháy mắt và nở một nụ cười tinh quái. Có mấy  anh đồng nghiệp khen nó xinh, hỏi nó có bạn trai chưa, mẫu người yêu lí  tưởng của nó là thế nào… Nó còn chưa biết trả lời sao thì anh lên tiếng:  

"Đừng có mà nhăm nhe em gái tớ đấy, bé còn nhỏ lắm, chưa biết gì đâu!".  Nói rồi, anh cùng cạn li với mọi người.

Anh Trung cũng nói nhỏ với nó:

"Coi bộ 2 người hợp gu ghê hén! Em cũng ghê gớm lắm, làm sao mà em nghĩ  ra được cách làm quen với Tí như thế vậy?".

"Anh cứ chọc em, anh tự lo cho mình đi, chị Tiên đang nhìn kìa, tưởng  anh có gì với em là khổ lắm!"- con bé tinh ranh dám doạ cả anh Trung.

Anh Trung quay qua, thấy chị Tiên đang nhìn thật, anh chạy đến, nói nhỏ  vào tai chị điều gì đó, chị đỏ mặt, khẽ gật đầu.

"Chắc lại hẹn hò gì đây!"- nó nghĩ.


Mấy ngày đầu, do chưa quen với thời tiết ở đây, cộng với cơ thể ốm yếu  từ nhỏ, nó nằm liệt giường, bị sốt, mặt nóng ran, run cầm cập. Hoa đòi ở  lại chăm sóc cho nó, nhưng anh bảo tính Hoa vụng về, vả lại lần đầu  tiên đi Đà Lạt, cứ đi chơi thoả thích, để anh lo, anh cũng đã từng học  sơ về dược. Hoa đồng ý, chạy ra ngoài đi chơi cùng mấy anh bạn đang gọi.  Anh ở lại, lấy khăn nóng chườm lên trán nó, nấu cháo cho nó ăn, mua  thuốc cho nó uống… Anh chăm sóc nó rất tận tuỵ. Nhiều lúc, trong cơn mê  man, nó nắm chặt lấy tay anh, anh khẽ vỗ về nó. Mất trắng ba ngày, đến  ngày thứ 4, nó mới hoàn toàn bình phục.


Như con chim được thả tự do, nó vừa nhảy, vừa huýt sáo, chạy bay đi khắp  nơi. Anh dắt nó đi, đến đâu là lại kể cho nó nghe những câu chuyện kì  lạ đã từng xảy ra ở đó. Như ở Đồi Thông Hai Mộ, có một câu chuyện về một  cặp tình nhân đã cùng nhau chết ở đây. Nó thấy cảnh đẹp, đòi chụp hình.  Anh hù:

"Em mà chụp hình, khi hình lên, sẽ thấy con ma sau lưng đấy!"

Nó từ từ quay lưng lại.

"AAAAA"- nó hét thật lớn rồi chạy mất.

Anh cười và chạy theo, lắc đầu:

"Con bé thật ngốc!"

Rồi ở Thung Lũng Tình Yêu, Đồi Mộng Mơ, và còn rất nhiều nơi khác nữa.  Chỉ trừ Đồi Thông Hai Mộ ra, đi đến đâu nó cũng nhờ người ta chụp hình  cho nó và anh.

Anh Trung đùa bảo:

"Hai người chụp hình trông giống một cặp tình nhân thứ thiệt!"

Nó đỏ cả mặt, nhưng vẫn bĩu môi: "Giống đâu mà giống, nhìn em dễ thương  hơn", rồi quay sang anh 2 nheo nheo đôi mắt. Anh cười và xoa đầu nó.


Thoắt đã hết một tuần, nó buồn bã nhìn Đà Lạt – nơi đã có những kỉ niệm  thật đẹp với nó-lần cuối, rồi cùng mọi người trở về, trở về với cuộc  sống thường ngày.

7. Nghỉ hè, chẳng biết làm gì, nó chỉ biết nhắn tin cho anh, nó không  nghĩ gì hết, nó muốn là nó làm, nó cũng chẳng để ý đến tâm trạng của ai,  nó nhắn tin cho anh nhiều đến mức, có một lần, anh đã phải nhắn lại  bằng một câu: "Em thật phiền phức!". Nó tức, nó buồn lắm, nó tự nhủ sẽ  không thèm nhắn cho anh nữa. Một ngày, hai ngày, ba ngày. Nó nhớ anh  kinh khủng. Rồi đột nhiên, nó nhận được tin nhắn của anh: "Em giận anh  ah?". Tự nhiên nó cảm thấy vui, và cũng biết suy nghĩ hơn trước, nó biết  tất cả đều do lỗi của nó. Nó nhắn cho anh: "Không đâu, em mới phải xin  lỗi anh 2".


Thế là xong, tất cả vẫn ổn, cho đến một ngày, anh gọi điện, anh bảo:

"Lan - người yêu anh, cô ấy nói muốn gặp em, chắc cô ấy lại nghe tụi bạn  của anh nói lung tung, em cố gắng giải thích cho cô ấy hiểu giùm anh  ha!".

Nó cười và đáp:

"Được anh ạ, em sẽ cố!"

Nó nói vậy mà trong lòng cảm thấy đau ghê gớm, nó cũng không hiểu vì sao  nữa, đau thì chỉ biết đau thôi. Suốt cả đêm, cơn đau hành hạ nó đến mất  ngủ.


"Mày với anh Tí sao rồi?"- Hoa nhìn chằm chằm vào khuôn mặt xanh xao của  nó.

"Sao là sao, tao chỉ coi ổng là anh 2 thôi!"- nó làm ra vẻ ngây thơ.

"Nếu vậy thì tốt, đỡ phải tranh giành với bà Lan, coi chừng bị tạt axit  như chơi!"

"Nói gì ghê quá, tao đâu dám!".

"Bả muốn gặp tao, mày ơi!"- nó nói

"Gặp? Để làm gì?"- Hoa trợn tròn mắt

"Ai biết! Nghe anh 2 nói chắc bả đang hiểu lầm gì đó, anh 2 muốn tao  giải thích giùm"

"Nhớ phải rủ cả anh Tí đi, đừng có gặp bả một mình!"

"Uh, biết rồi!"


Buổi tối thứ 5, nó đến chỗ hẹn với anh và chị Lan. Nó chào anh, chào  chị. Nó thấy chị rất dễ thương, cười nói với nó rất bình thường, chứ  không phải như lời Hoa nói. "Chắc con bé chỉ lo xa"- nó thầm nghĩ.

Nó cố gắng giải thích giữa nó và anh chỉ có tình cảm anh em. Chị bảo chị  hiểu rồi, chị cám ơn nó. Nhưng sao nó có cảm giác chị không tin lắm,  đôi mắt của chị khi nhìn nó ánh lên một vẻ đáng sợ kì lạ. Nó khẽ rùng  mình.

Giải thích cho chị nghe xong, coi như hoàn thành nhiệm vụ. Tự nhiên nó  cảm thấy mình thừa thãi, nó chẳng còn biết nói gì. Nhìn cảnh anh và chị  thân mật với nhau, nó không chịu được, nó xin phép anh chị ra về, anh  bảo để anh đưa về, nhưng nó không chịu.


Nó lang thang khắp nơi, cuối cùng thì dừng chân lại tại một công viên.  Nó buồn, nó nhớ, nó đau khổ, không ai có thể hiểu cho nó. Có lẽ nó đã  yêu. Không, không phải "có lẽ", mà chắc chắn nó đã yêu. Nó biết điều đó,  nó càng đau hơn, người mà nó yêu sẽ không bao giờ yêu nó. Nó cảm thấy,  ngay từ đầu, chuyện nó làm quen với anh, những hành động của nó, những  giây phút hạnh phúc chỉ của riêng mình nó,… tất cả đều là sai lầm. Nó  không biết phải làm sao, nói với Hoa ư, không thể, nó sẽ chỉ chịu đựng  nỗi đau này một mình thôi. Nhưng nó nghĩ lại, biết đâu anh có yêu nó,  anh chăm sóc, quan tâm nó nhiều thế, không thể chỉ vì xem nó là em gái.  Nó quyết định, sẽ nói cho anh biết tình cảm thực của mình, nhưng nó  không biết phải nói như thế nào. Nó lắc lắc cái đầu, như để mọi ưu phiền  rơi hết ra, rồi đi về nhà.


Cầm điện thoại trên tay, nó phân vân mấy lần, tay run run, nó nhắn cho  anh: "Em nhớ anh". Nó suy nghĩ, dự tính cách sẽ ứng phó khi nhận được  tin trả lời, nó sợ, sợ tất cả câu trả lời của anh, dù tốt, dù xấu, nó  vẫn sợ. Tít tít… nó bấm ngay nút đọc tin: "Anh cũng nhớ em". Câu trả lời  này thật quá bất ngờ, nó vui, nhưng nó nghĩ, biết đâu anh trêu chọc nó,  với tính cách thích đùa, nó nhắn ngay rằng: "Oh! Em xin lỗi anh 2. Nhầm  địa chỉ." Nó cười. Anh không gửi thêm một tin nhắn nào nữa. Nó thấy khó  hiểu.

8. Anh đọc tin nhắn của nó mà có một cảm giác rất lạ. Anh như vô thức  khi nhắn tin trả lời, để rồi khi nhận được tin thứ 2, anh thấy hụt hẫng,  anh thấy ghét nó, ghét cái trò đùa tinh nghịch của nó. Anh quăng cái  điện thoại lên giường, ngồi trước máy vi tính, say sưa viết blog. Anh  viết về nó, về nhiều chuyện xảy ra giữa anh và nó trong suốt thời gian  qua, về chuyến đi Đà Lạt… Những bài viết gần đây của anh đa số là viết  về nó. Blog anh tràn ngập hình Đà Lạt, hình anh chụp với nó, nhưng lại  để ở chế độ "Just me (private)", anh không muốn người khác biết, biết  anh đã có thời gian vui vẻ, thoải mái đến dường nào. Nhưng bây giờ, anh  không còn hiểu rõ được chính bản thân mình nữa. Anh đã có người yêu, và  theo kế hoạch, cuối năm sau sẽ tổ chức đám cưới. Biết là vậy, nhưng sao  lòng anh nặng trĩu. Anh mong được gặp nó, được nhìn thấy nó cười, được  nghe giọng nói "nhanh như gió" mà mỗi khi nói chuyện với anh, nó cố gắng  "đọc" chậm từng chữ, nghe thật buồn cười….

Có vết máu… trái tim anh đang rỉ máu… đôi bàn tay anh cũng đầy những vết  máu… Những bức tường… xung quanh anh… tất cả đều là một màu đỏ thẫm của  máu tươi…

9. Nó lấy hết can đảm, phone cho anh.

"Anh rảnh không? Em muốn nói chuyện với anh!"- nó hít từng hơi

"Ok. Anh đến đón em."

Nhìn khuôn mặt mang nhiều tâm sự của nó, anh hơi lo, nhưng vẫn cười và  hỏi:

"Em có chuyện gì thế? Yêu đơn phương anh nào ah?"

Nó không nói gì, chỉ lẳng lặng bước lên xe anh.

Khi đã ngồi xuống ghế, nó gọi cho mình tách café đen đắng ngắt - thức  uống mà nó sợ nhất. Nó nhăn mặt, nhấp từng ngụm, im lặng, nó im lặng  thưởng thức hết vị đắng của li café, để lát nữa đây, dù xảy ra bất cứ  chuyện gì, nó cũng sẽ cảm thấy bớt đau hơn.

"Em thực sự có vấn đề gì quan trọng lắm phải không?"- anh hỏi

"Em…"- chỉ nói được một từ, nhưng nước mắt nó tuôn rơi, nó cố ngăn lại,  nhưng không thể. Nó khóc nhiều như để bù cho quãng thời gian đau khổ  qua, nó không khóc được. Khi buồn mà người ta không thể khóc để giải  toả, sẽ cảm thấy rất khó chịu. Và một mình nó đã phải chịu đựng điều đó  trong suốt một thời gian dài.

Anh thấy bối rối, đưa khăn cho nó, anh không hiểu tại sao nó lại như  vậy. Anh chưa bao giờ thấy nó khóc, dù là khi nó bị cơn sốt hành hạ đến  nghẹt thở. Anh thật sự lo lắng. Anh ôm lấy nó, an ủi nó:

"Đã có chuyện gì tồi tệ lắm xảy đến với em phải không, nói cho anh 2  biết đi, anh 2 sẽ giúp em".

"Ai cần anh giúp chứ! Anh 2, anh 2, em không thích gọi anh như thế nữa.  Em ghét lắm, ghét từ ‘anh 2’ nhất"- nó hất tay anh ra, gào thét, trút  giận lên anh một cách vô cớ, như thể một đứa bé đang cố gắng phản kháng  sau khi đã cố gắng hết sức, nhưng vẫn không có được thứ mình muốn.

"Anh đã làm gì để em giận sao? Vậy cho anh xin lỗi nha!"

"Không! Em không muốn nghe anh xin lỗi! Tại sao lúc nào anh cũng như thế  chứ? Em có phải em gái anh đâu, sao anh lại quan tâm đến em nhiều vậy?  Thà anh xem em như người dưng, còn hơn anh cứ quan tâm em kiểu như thế.  Em không chịu được!"- dường như những điều bực tức trong lòng nó bấy lâu  nay đã được tuôn ra hết.

"Anh thật sự không hiểu ý em! Em muốn nói lên điều gì vậy?"

"Anh ngốc thật hay giả bộ ngốc vậy? Thôi được, em sẽ nói, EM YÊU ANH, EM  YÊU ANH NHIỀU LẮM, anh vừa lòng chưa?"- đến bây giờ thì nó đã thu hút  được hết sự chú ý của mọi người trong quán.

Anh kéo nó đi ra khỏi quán. Nó vung tay. Anh ôm nó. Nó đẩy anh ra. Rồi  đột nhiên, anh nhẹ nhàng hôn lên trán nó. Nó hơi ngạc nhiên. Anh buông  nó ra, và nói:

"Anh hiểu, hiểu em nghĩ gì mà. Cô bé ah, em còn quá trẻ, suy nghĩ của em  còn ngây thơ lắm. Em chưa thể hiểu hết về tình yêu đâu. Anh yêu Lan,  anh muốn sống bên cô ấy trọn đời. Đối với em, anh chỉ xem em như em gái  thôi, hoặc giã, có hơn một chút. Nhưng tình yêu là ích kỉ, là duy nhất,  em hiểu không? Anh không thể…"

"Thôi, anh đừng nói thêm gì nữa. Đã quá đủ rồi. Em tỏ tình với anh, để  sau này, em sẽ không phải hối tiếc khi nghĩ đến. Anh đừng lo, em đã  chuẩn bị tâm lí từ trước rồi. Em sẽ không phiền đến cuộc sống của anh  nữa đâu. Em cũng không thể làm em gái anh. Đó chỉ là một cái cớ để em  đến được với anh. Nhưng bây giờ, em không thể tiếp tục sống giả dối với  con tim mình nữa. Với em, là tất cả, hoặc không là gì."


Nước mắt lăn dài trên đôi mi, nhưng nó vẫn cười. Tay quẹt nước mắt, nó  quay lưng đi, bước về phía trước, phía không có anh, nhưng cũng không có  sự đau khổ, sự ngờ vực, không có gì hết. Nó sẽ làm lại từ đầu, nó sẽ  sống thật tốt, thật khoẻ mạnh, nó sẽ lấy một người chồng yêu nó thật  nhiều, sinh ra những đứa con thật đẹp, và sống thật hạnh phúc cho anh  xem…


Anh trở về nhà, nằm vật ra giường, tự dằn vặt mình ghê gớm: "Yêu? Tình  yêu đích thực? Tình yêu duy nhất? Chỉ đơn giản là yêu thôi, hay là…….?"
• TRUYỆN NGẮN | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(33)
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]
               

Mã kiểm tra Không phân biệt font chữ