Đám cưới anh diễn ra khá hoàn hảo, vui vẻ nhưng em đã vội vàng bước chân ngay sau khi cô dâu được đưa về nhà chồng...

Lại một vết thương và thử thách đi qua nhưng tôi không hối hận. Khép  lại đôi mắt thấy một nụ cười, tạm biệt nhé cô đơn trong bóng tối. Làm   ơn đừng để mọi thứ xa rời tôi, những vết thương thử thách đã đi qua…

Hàng ngày tôi vẫn bắt gặp đâu đó trong cuộc sống  còn có rất nhiều  tình yêu như chuyện cổ tích mà  biến cái không thể thành có thể và tự an  ủi nỗi buồn, tự ru nó ngủ xa xăm trong trái tim mình mà nó đã ngự trị ở  đó khá lâu rồi.

Có lẽ chính xác nhất là 7 năm em yêu anh, chỉ riêng mình em yêu anh.  Em chưa bao giờ chịu buông tay anh, để cho anh ấy  - người mà cũng đã  yêu em 7 năm có cơ hội được gần em. Anh ấy là bạn thân của anh, anh ấy  biết em yêu anh yêu nhiều lắm anh à… nhưng anh ấy vẫn chờ đợi em, còn em  thì chờ đợi anh… em chưa bao giờ  quan tâm đến anh ấy, dù chỉ là một  chút thôi!

Anh ấy nói với em rằng, chỉ cần có em thôi, anh ấy sẽ chấp nhận hết  kể trái tim em không thể nào quên anh… Anh ấy cũng đã khóc rất nhiều,  cũng giống như em đã khóc vì anh vậy. Đôi lúc em đã nghĩ, nếu như không  có anh thì em sẽ ra sao đây? Thậm chí em còn nghĩ suốt đời này sẽ không  quên anh được!

Em yêu anh nhiều lắm… nhưng em không thể nói ra được những suy ghĩ  của mình. Bình thường, em là con người mạnh mẽ, cứng rắn lắm cơ mà lắm  mà, sao đứng bên cạnh anh, em thấy mình thật nhỏ bé đến vậy?  Vì em sợ  sẽ mất đi một người bạn như anh, em không dám đánh đổi một tình bạn, em  sợ khi nói ra, em sẽ mất anh… Vì thế nên em  chỉ  âm thầm đi bên anh,  nhìn anh hạnh phúc và chỉ cần vậy thôi cũng đã đủ sưởi ấm lòng em rồi!

Nhưng có lẽ, tình yêu của em lớn khiến anh đã cảm nhận được điều đó.  Anh không biết em đã chờ đợi anh suốt 7 năm qua? Nhà anh với nhà em chỉ  cách nhau vài trăm mét… và sau 7 năm chờ đợi mỏi mòn, rồi một ngày định  mệnh, anh cũng đã nói lời yêu em.

Em nhớ chính xác hôm đó là 2 giờ đêm, anh gửi tin nhắn cho em với dòng chữ “I love U! Hãy làm bạn gái của anh nhé?”.  Đấy là điều mà bấy lâu nay em luôn mong ước… em ước gì anh có thể nắm  tay em, dù chỉ một lần thôi! Đôi môi em nao núng chờ đợi bờ môi anh ngọt  ngào hôn lên bờ  môi em nhẹ nhàng, em mơ mỗi ngày có anh và em sẽ yêu  anh, yêu tất cả những gì thuộc về anh… những suy nghĩ mông lung rồi em  choàng tỉnh và em đã không trả lời tin nhắn của anh, thay vào  đó, em tỏ  thái độ lờ nó đi và vờ như không quan tâm đến vì  trái tim của em không  cảm nhận được cái thứ tình cảm thiêng liêng anh dành cho em.

Em đã suy nghĩ và nghi ngờ tình yêu đó, em đã tự hỏi rằng, lẽ nào anh  nói vậy chỉ để thương hại em, an ủi em trong bao nhiêu năm chờ đợi? em  không muốn, thật sự em không muốn làm cho lòng mình buồn nữa… Em muốn  quên anh và cách tốt nhất em có thể làm là chạy trốn.

Ngày hôm sau em biến mất, em đã thay đổi số điện thoại và anh cũng đã  không hỏi ai về em sau khi em biến mất. Hàng ngày, em tự nhủ hãy quên  anh vì em biết, dù có thế nào anh cũng mãi không thuộc về em. Em là  người luôn mạnh mẽ, biết bằng lòng với những gì mình đang có nhưng quá  khứ và hiện tại cứ tác động đan cài với nhau khiến em cảm thấy day dứt.

Em luôn tin vào trực giác của mình, trực giác mách bảo em làm điều em  làm là đúng. Rồi thời gian cũng đã qua đi nhanh chóng, dần dần tình cảm  trong em cũng nguôi ngoai đi nhiều nhưng em vẫn chưa thể quên… Đúng  vậ,y sao có thể quên dễ dàng được chứ? 7 năm không quá dài nhưng đối với  em nó thậm chí còn dài hơn đoạn đường mà em đã đi vì em chỉ có tình yêu  và nỗi buồn mang theo… nhưng cái gì đến sẽ đến đúng không anh?

Người đàn ông em sẽ yêu, Tình yêu - Giới tính, Bạn trẻ - Cuộc sống, Tinh yeu, tinh yeu nu gioi, chuyen tinh yeu, hanh phuc, yeu thuong, tinh yeu gioi tre

Trái tim em giờ đã hoàn toàn thuộc về em... (Ảnh minh họa)

Em nghe loáng thoáng bạn bè em nói rằng anh đang yêu một người con  gái nào đó, cô ấy là giáo viên. Em cũng tin vào những điều mọi người nói  để an ủi lòng mình mà không thắc mắc điều gì? Sau 7 tháng không hồi âm  giữa anh và em, rồi một ngày định mệnh em đã nhận được tin anh kết hôn.  Em đã không dám tin vào những gì đang diễn ra…

Ngày em nhận tấm thiệp hồng trên ta,y cảm giác không vui, không buồn  nhưng lúc đó thật sự em muốn khóc…nhưng em không thể khóc và em cũng  không hiểu được mình nữa.

Hôm cưới anh, em đã cười rất nhiều. Lúc đó nhìn anh thật hạnh phúc  bên cô ấy, em thấy ánh mắt anh trìu mến khi nhìn cô ấy, ánh mắt ấy chưa  bao giờ em nhìn thấy ở nơi anh và em cũng mỉm cười cầu chúc cho anh hạnh  phúc. Đám cưới anh diễn ra khá hoàn hảo, vui vẻ nhưng em đã vội vàng  bước chân ngay sau khi cô dâu được đưa về nhà chồng. Em vội vàng ra về  vì thật sự em không có đủ can đảm để chứng kiến và chụp ảnh cùng cô dâu  chú rể, em đã ra về khi tiệc cưới chưa tàn với nhiều suy nghĩ khó tả  thành lời.

Nhưng hôm nay khi ngồi đây viết những dòng chữ này, em có thể khẳng  định với bản thân mình rằng, em đã quên anh. Trái tim em giờ đã hoàn  toàn thuộc về em, tất nhiên em rất vui vì mình đã làm được điều đó. Em  đã tiêu khiển được cảm xúc của mình. Giờ đây em cần lắm một bờ vai đủ  rộng lớn giang vòng tay để yêu em và tất cả nỗi buồn của em. Anh, người  mà em muốn gặp hãy đến bên em, nắm tay em, sưởi ấm trái tim em vì em cần  anh trong cuộc sống này!

Anh hãy cho em gặp anh để em có động lực bước tiếp con đường phía trước đầy chông gai của mình!

• TRUYỆN NGẮN | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(40)
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]
               

Mã kiểm tra Không phân biệt font chữ