Rồi cuối cùng em cũng nhận ra hạnh phúc có khi chỉ là ảo tưởng, anh sẽ không bao giờ đến bên em đơn giản chỉ vì anh cần có trách nhiệm với gia đình mình bởi... Em chỉ là cái bóng nấp sau lưng chị ấy!
Ngày ấy, em yêu anh, một tình yêu không thể nói nên lời, chỉ biết nhìn nhau rồi con tim loạn nhịp. Em đã học rất nhiều, cố gắng nhồi nhét kiến thức vào cái đầu bé nhỏ, chỉ mong đỗ vào trường Đại học sư phạm, để tương lai là đồng nghiệp của anh. Nhưng giấc mơ chỉ là giấc mơ. Cầm trên tay tờ giấy báo điểm em đã hụt hẫng, thất vọng về chính bản thân mình. Em đã không đạt được ước nguyện ấy.
Anh còn nhớ không? Ngày anh đội trời mưa tìm đến gặp em là ngày cuối đông giá lạnh, nhìn thấy em nói vài câu rồi đặt vào tay em một chiếc kéo bé nhỏ được tách ra từ chiếc móc khóa xe. Em đã suy nghĩ về nó rất nhiều, thực ra nó có ý nghĩa gì đối với em, với anh?
3 năm gìn giữ nâng niu, em xem đó là kỷ vật vì nó là món quà duy nhất anh tặng em. Em giữ nó cẩn thận, mỗi khi nhớ anh em lại nhìn ngắm nó không biết chán. Anh không hề nhắc đến chuyện tình cảm, em chỉ nghĩ vì mình còn bận học chưa ổn định nghề nghiệp nên anh sẽ đợi, đợi ngày em ra trường... Nhưng em không ngờ được rằng, lúc em biết tin mình trượt đại học cũng là lúc em đánh mất "kỷ vật" ấy. Thời gian đó anh đang...vui bên tình duyên mới, anh xây đắp hạnh phúc gia đình với người con gái khác.
Em đã không thể làm gì, nghĩ gì khi trong lòng em nhớ anh. Em đã dằn vặt mình thật nhiều và muốn tìm đến anh chỉ để hỏi một câu duy nhất " Vì sao?". Nhưng làm sao em làm được điều đó. Dù em có là người đến trước, chị ấy chỉ là người đến sau nhưng người anh chọn là chị ấy không phải em. Em tự đặt ra những lý do ngớ ngẩn, có phải em đã ngộ nhận trong tình yêu không anh?
Giờ anh đã có một gia đình hạnh phúc, một người vợ đảm đang và một bé gái gần tròn một tuổi. Anh hạnh phúc lắm đúng không? Người ta vẫn thường nói: "Yêu một người là chỉ cần người ấy hạnh phúc là đủ". Đối với em cũng không ngoại lệ, em yêu anh và chỉ mong anh hạnh phúc.
Thời gian dần trôi qua, em đã quen với cuộc sống không có anh, không có anh em vẫn tìm được nguồn vui trong cuộc sống. Thi thoảng em vẫn tìm kiếm một bóng hình không quen biết trong dòng người hối hả. Đôi khi em thấy cô đơn lạc lõng giữa chốn đông người, chỉ mong có bàn tay ai nắm chặt, nhưng em biết không còn có anh trong đời.
Rồi bất chợt anh gọi điện cho em,vẫn là số điện thoại ấy. Cầm điện thoại trên tay, em đắn đo có nên nghe hay không? Có thể cuộc gọi ấy chỉ để hỏi thăm bình thường như bao cuộc gọi khác, và cũng có thể... Và dù vì lý do gì đi nữa em cũng sẽ nghe.
- Em khỏe không?
- Em khoẻ.
- .... Anh xin lỗi em... Xin lỗi vì ngày ấy anh đã đánh mất em.
- Vì sao anh lại nói vậy. Anh không là người có lỗi. Lỗi là ở em.
- ....
- Không phải vì anh đánh mất em. Chỉ vì chưa bao giờ anh có em, không phải đánh mất...
- Tha thứ cho anh!
Im lặng rồi tắt máy. Em ngồi im, suy nghĩ. Không hiểu vì sao lúc đó em lại nói với anh như vậy. Đã lâu lắm rồi anh với em không còn liên lạc gì với nhau nữa, giờ bỗng dưng anh gọi điện điều đó khiến em phải suy nghĩ nhiều hơn. Em quyết định gọi lại cho anh nhưng chỉ là những hồi chuông vô hồn. Anh không nhấc máy. Có khi nào xảy ra chuyện buồn trong cuộc sống gia đình anh. Em tự trấn an mình, không sẽ không có chuyện ấy đâu.
Đúng một tuần sau đó anh gọi điện cho em. Em nhấc máy mà không cần suy nghĩ sẽ nói những gì với anh. Cuộc nói chuyện kéo dài mươi lăm phút, cũng chỉ hỏi thăm bình thường mà tim em đập loạn nhịp. Khoảng im lặng tỉ lệ nghịch với những lời anh nói. Vẫn giọng nói ấm áp ấy, anh vẫn trầm tư và lạnh lùng...chỉ có khác một điều, anh giờ đây già dặn hơn 2 năm về trước. Đó là một lẽ tự nhiên phải không anh? Con người ta luôn trưởng thành và suy nghĩ cũng phải chín chắn hơn.
Tiếp [1] [2]
Ngày ấy, em yêu anh, một tình yêu không thể nói nên lời, chỉ biết nhìn nhau rồi con tim loạn nhịp. Em đã học rất nhiều, cố gắng nhồi nhét kiến thức vào cái đầu bé nhỏ, chỉ mong đỗ vào trường Đại học sư phạm, để tương lai là đồng nghiệp của anh. Nhưng giấc mơ chỉ là giấc mơ. Cầm trên tay tờ giấy báo điểm em đã hụt hẫng, thất vọng về chính bản thân mình. Em đã không đạt được ước nguyện ấy.
Anh còn nhớ không? Ngày anh đội trời mưa tìm đến gặp em là ngày cuối đông giá lạnh, nhìn thấy em nói vài câu rồi đặt vào tay em một chiếc kéo bé nhỏ được tách ra từ chiếc móc khóa xe. Em đã suy nghĩ về nó rất nhiều, thực ra nó có ý nghĩa gì đối với em, với anh?
3 năm gìn giữ nâng niu, em xem đó là kỷ vật vì nó là món quà duy nhất anh tặng em. Em giữ nó cẩn thận, mỗi khi nhớ anh em lại nhìn ngắm nó không biết chán. Anh không hề nhắc đến chuyện tình cảm, em chỉ nghĩ vì mình còn bận học chưa ổn định nghề nghiệp nên anh sẽ đợi, đợi ngày em ra trường... Nhưng em không ngờ được rằng, lúc em biết tin mình trượt đại học cũng là lúc em đánh mất "kỷ vật" ấy. Thời gian đó anh đang...vui bên tình duyên mới, anh xây đắp hạnh phúc gia đình với người con gái khác.
Em đã không thể làm gì, nghĩ gì khi trong lòng em nhớ anh. Em đã dằn vặt mình thật nhiều và muốn tìm đến anh chỉ để hỏi một câu duy nhất " Vì sao?". Nhưng làm sao em làm được điều đó. Dù em có là người đến trước, chị ấy chỉ là người đến sau nhưng người anh chọn là chị ấy không phải em. Em tự đặt ra những lý do ngớ ngẩn, có phải em đã ngộ nhận trong tình yêu không anh?
Giờ anh đã có một gia đình hạnh phúc, một người vợ đảm đang và một bé gái gần tròn một tuổi. Anh hạnh phúc lắm đúng không? Người ta vẫn thường nói: "Yêu một người là chỉ cần người ấy hạnh phúc là đủ". Đối với em cũng không ngoại lệ, em yêu anh và chỉ mong anh hạnh phúc.
Thời gian dần trôi qua, em đã quen với cuộc sống không có anh, không có anh em vẫn tìm được nguồn vui trong cuộc sống. Thi thoảng em vẫn tìm kiếm một bóng hình không quen biết trong dòng người hối hả. Đôi khi em thấy cô đơn lạc lõng giữa chốn đông người, chỉ mong có bàn tay ai nắm chặt, nhưng em biết không còn có anh trong đời.
Rồi bất chợt anh gọi điện cho em,vẫn là số điện thoại ấy. Cầm điện thoại trên tay, em đắn đo có nên nghe hay không? Có thể cuộc gọi ấy chỉ để hỏi thăm bình thường như bao cuộc gọi khác, và cũng có thể... Và dù vì lý do gì đi nữa em cũng sẽ nghe.
- Em khỏe không?
- Em khoẻ.
- .... Anh xin lỗi em... Xin lỗi vì ngày ấy anh đã đánh mất em.
- Vì sao anh lại nói vậy. Anh không là người có lỗi. Lỗi là ở em.
- ....
- Không phải vì anh đánh mất em. Chỉ vì chưa bao giờ anh có em, không phải đánh mất...
- Tha thứ cho anh!
Im lặng rồi tắt máy. Em ngồi im, suy nghĩ. Không hiểu vì sao lúc đó em lại nói với anh như vậy. Đã lâu lắm rồi anh với em không còn liên lạc gì với nhau nữa, giờ bỗng dưng anh gọi điện điều đó khiến em phải suy nghĩ nhiều hơn. Em quyết định gọi lại cho anh nhưng chỉ là những hồi chuông vô hồn. Anh không nhấc máy. Có khi nào xảy ra chuyện buồn trong cuộc sống gia đình anh. Em tự trấn an mình, không sẽ không có chuyện ấy đâu.
Đúng một tuần sau đó anh gọi điện cho em. Em nhấc máy mà không cần suy nghĩ sẽ nói những gì với anh. Cuộc nói chuyện kéo dài mươi lăm phút, cũng chỉ hỏi thăm bình thường mà tim em đập loạn nhịp. Khoảng im lặng tỉ lệ nghịch với những lời anh nói. Vẫn giọng nói ấm áp ấy, anh vẫn trầm tư và lạnh lùng...chỉ có khác một điều, anh giờ đây già dặn hơn 2 năm về trước. Đó là một lẽ tự nhiên phải không anh? Con người ta luôn trưởng thành và suy nghĩ cũng phải chín chắn hơn.
Tiếp [1] [2]
Bài viết cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
| [13] Trăng trên biển | 11/5/2012 |
| [26] Bốn Cái Ngu | 9/5/2012 |
| [36] Anh không dành cho em | 5/5/2012 |
| [66] Entry cho người không còn ở bên em nữa | 26/3/2012 |
| [76] Nếu như anh hiểu | 22/3/2012 |
| [53] Hoa hướng dương | 22/3/2012 |
| [52] "Yêu"... trên từng ngón tay | 16/3/2012 |
| [32] Sao có thể chạm đến bình yên | 16/3/2012 |
| [22] Cái thùng con | 3/3/2012 |
| [45] Nhật kí phải sống | 3/3/2012 |
Bài viết ngẫu nhiên
| [28] Định mệnh cay đắng | 14/4/2012 |
| [29] Em hạnh phúc | 23/9/2011 |
| [37] Phút Sau Cuối - Lý Hải | 17/10/2011 |
| [42] Dai Hơn | 6/8/2011 |
| [101] Clip Top 5 thằng ngu nhất thế giới :D hài | 2/8/2011 |
| [67] 101 kểu ngủ của em bé | 7/8/2011 |
| [42] Sự khác nhau giữa luật sư và vợ | 29/8/2011 |
| [42] Đúng hướng | 3/8/2011 |
| [5120] TOP VIET Advertising - xuka.biz | 7/10/2011 |
| [70] Án tử thần cho cô dâu bất hạnh | 26/10/2011 |
Hễ Đi Là Đến
Nước Mắt Cũn


08/08/2011 21:42 | by