Nín Đi Khóc Hoài

[不指定 06/08/2011 23:24 | by bống ]
Tôi sợ gặp phải ánh mắt như bà chằn của nó. Đứa con gái duy nhất khiến tôi thấy hãi cho đến tận bây giờ...



Giang cầm tờ giấy ghi số điện thoại, ngập ngừng mãi rồi cũng quyết định  bấm số. Đầu dây bên kia là giọng một đứa con trai, có lẽ là Tú.

- Dạ, cho gặp cô Thủy ạ.

- Mẹ ơi, nghe điện thoại.

...

- Con chào cô. Con là Giang,...

- À, cô chờ điện thoại của con mãi. Con thế nào rồi, đã ổn chưa? Khi nào con lên đây ?

- Nếu cô không phiền thì sáng mai con đón xe lên ạ. Giang nói giọng nhỏ xíu, hồi hộp.

- Rồi rồi. Con đi một mình được chứ. Khi nào tới bến xe thì gọi cho cô  ngay nhé. Mai cô có việc, nên thằng Tú sẽ ra đón con. Con cứ tự nhiên  ha. Đừng ngại gì hết.

- Dạ. Con cảm ơn. Con chào cô.

* * *

Hai tuần trước, kì thi tốt nghiệp vừa kết thúc. Giang làm bài rất tốt  nên vui lắm. Ra khỏi phòng thi là Giang vội đạp xe về để khoe với ba mẹ  ngay. Trước sân, trong ngõ, chật ních người. Nó thấy điều gì đó không  ổn. Không kịp dựng xe, Giang chạy ngay vào nhà. Mọi người thấy Giang,  vội tránh qua hai bên, tạo thành một đường nhỏ, mà từ ngoài nhìn vào,  Giang thấy có hai người nằm bất động trên giường, phủ chiếc khăn trắng  đầy máu. Tiếng khóc thút thít. Những con mắt đỏ hoe. Những bàn tay chạm  vào vai nó. Rồi lặng im.

Từ lúc đấy tới khi làm tang lễ, Giang như một bức tượng với đôi mắt đỏ  hoe, sưng húp. Nó chỉ nghe loáng thoáng rằng ba mẹ nó bị tai nạn nhưng  nó không hỏi gì thêm, bởi lẽ nó chẳng thể nào mở miệng nổi. Mọi thứ như  sụp đổ.

Hàng ngày ngồi bất động trước bàn thờ ba mẹ, Giang đọc kinh, khấn vái,  rồi khóc. Đến khi không còn sức để khóc nữa, Giang lại ngồi thẩn người  ra, vô hồn. Họ hàng thay phiên nhau tới dọn dẹp nhà cửa, rồi như cầu xin  Giang hãy ăn chút gì cho lại sức.

Giang không nhớ mình đã ngồi đó từ bao lâu rồi. Cho đến khi, cô Thủy và  chú Minh, hàng xóm cũ của nó, bước vào nhà và đỡ nó dậy. Giọng cô nhẹ  nhàng, khuyên nó nhiều thứ. Cô đưa cả địa chỉ và số điện thoại của nhà  cô, nhắc nó giữ sức khỏe và ráng bình tâm lại, cố gắng tập trung ôn thi  Đại học, rồi khi nào lên Sài Gòn thì vào nhà cô ở.

Đêm qua Giang nằm mơ, gặp mẹ và ba. Nó thấy cảnh nó cầm tấm bằng Đại học  về và khoe inh ỏi với hai người. Ba mẹ nó cười thật hiền, xoa đầu nó.  Sáng tỉnh dậy, nó thấy ướt đẫm một bên gối.

* * *

Hai đứa bé giành nhau một cây kẹo. Con bé đẩy thằng nhóc một cái. Thằng nhóc té xuống đất, khóc thét lên rồi chạy về phía mẹ.

- Mẹ ơi, nó giành kẹo của con.

Mẹ thằng nhóc dỗ dành

- Con trai mẹ mạnh mẽ lắm mà. Ngoan nào.

Rồi mẹ thằng nhóc quay sang cười với mẹ con bé. Còn con bé lè lưỡi trêu thằng nhóc.

- Con trai mà khóc nhè. Lêu lêu.

Thằng nhóc vẫn thút thít khóc. Con bé bực mình:

- Trả kẹo nè. Nín đi, khóc hoài.

* * *

Kí ức về thằng Tú chỉ có thế. Khi lên lớp một, nhà thằng Tú chuyển lên  Sài Gòn. Tuy vậy, thỉnh thoảng hai nhà vẫn liên lạc với nhau. Khoảng vài  năm, ba mẹ thằng Tú lại về đây thăm bà con, hàng xóm. Duy chỉ có thằng  Tú là không bao giờ xuất hiện. Trong kí ức của Giang, Tú vẫn chỉ là  thằng nhóc yếu ớt, hay khóc nhè.

Giang bước xuống xe. Tìm cổng ra và đứng ở hồ nước giữa sân, Giang cố  hình dung ra thằng Tú bây giờ, có lẽ là một thằng nhóc đeo cặp kính dày  cộp và trông thư sinh vô cùng.

- Này, bạn là Giang?

Giang quay lại, hoảng hốt đến nỗi lùi lại cả mấy bước chân. Trước mặt nó  là một anh cao khoảng 1m8, to lớn, tóc nhuộm vài cọng màu vàng, và,  và,...và... trông hơi ăn chơi quá mức.

- Anh là ?

- Tú đây. Hành lý đâu? Nhanh lên, tui còn đi công việc.

Giang líu ríu xách vali, ngồi trên xe mà cứ ngỡ như là mơ. Tú. Người đang chở nó là thằng Tú hay khóc nhè ngày xưa.

Tú dừng xe trước một căn biệt thự. Từ lúc ở bến xe tới giờ, Tú vẫn không nói câu nào. Mỗi lần mở miệng là như ra lệnh.

- Đứng đấy làm gì. Vào nhà đi.

Giang vẫn đứng ngó căn biệt thự. Cứ ngỡ Tú đi nhầm nhà. Đến khi Tú lôi hành lý, kéo vào trong sân, Giang mới dám vào theo.

- Chìa khóa phòng, cổng,... cầm lấy đi.

- Phòng của bạn đây. Tự dọn dẹp và thu xếp đi.

- Trong phòng có đầy đủ cả rồi. Đói thì lấy đồ ăn trong tủ lạnh.

- Chìa khóa xe. Xe trong gara, chiếc màu hồng. Laptop. Bản đồ. Tự tìm  đường mà lên trường đi. Giờ tui đi công việc, mai mới về. Ba mẹ đi công  tác. Bạn tự lo đi.

Rồi Tú lấy xe phóng vút đi, bỏ mặc Giang và cô bé giúp việc trong căn nhà rộng thênh thang.

* * *

Số tiền ba mẹ để lại cũng không phải là nhỏ, đủ giúp cho Giang xoay xở ở  thành phố. Nhưng vì chỉ có cô chú là người quen ở đây, và Giang là lần  đầu vào Sài Gòn, lại phải ôn thi cho kì thi đại học sắp tới, nên nó buộc  phải vào ở tạm nhà họ. Nhưng điều Giang không ngờ là họ có cuộc sống  khá giả hơn những gì Giang nghĩ. Và Tú, lại hoàn toàn không như Giang đã  từng nhớ. Dẫu biết cuộc sống luôn là sự đổi thay nhưng hình ảnh của Tú  bây giờ khiến Giang không khỏi bất ngờ.

Khi ổn định, Giang gọi điện về cho vài người họ hàng, online liên lạc  với bạn bè, và cố gắng coi lại bài học. Nó lên Sài Gòn đã được một tuần,  chỉ còn một tuần nữa là thi. Vậy mà cho đến giờ, nó vẫn chưa gặp mặt cô  chú. Thi thoảng, cô lại gọi điện về hỏi thăm nó. Còn Tú, mỗi ngày, về  nhà vào lúc 4h sáng, ngủ tới chiều và 8h tối lại rời khỏi nhà, đương  nhiên là không hỏi thăm Giang lấy một câu. Nhìn vẻ mặt lạnh băng của Tú,  Giang cũng hơi sợ nên thôi, cứ để mặc.

Cuộc sống vật chất đầy đủ. Điều kiện ôn thi quá tốt. Cô bé khoảng chừng  12t, hơi rụt rè nhưng giờ hai chị em cũng đã khá thân với nhau. Chỉ có  một điều, màn đêm trở thành nỗi ác mộng của Giang khi mà chỉ có nó và cô  bé giúp việc lặng lẽ trong ngôi nhà. Mỗi khi chợp mắt, Giang lại nhớ ba  mẹ kinh khủng. Hầu như khi nào ngủ dậy, mà hai mắt nó không sưng húp  lên.

* * *

Ngày thứ mười. Cô chú vẫn chưa về. Giang đánh bạo hỏi Tú trong một dịp hiếm hoi cả hai người ngồi ăn tối ở nhà.

- Làm gì về mà hỏi.

- Là sao?

- Người ở Sing, người ở Anh. Mỗi năm về hai lần. Lần gần đây nhất là vào hôm... Thôi ăn đi, bạn hỏi nhiều quá.

- Ừ. Giang ngập ngừng. Tú này.

- Gì nữa.

- Tú có thể về sớm hơn không. Giang sợ ở nhà một mình.

- ...
Tiếp [1] [2]

Sửa lần cuối xuka Sửa vào07/08/2011 10:00
• TRUYỆN NGẮN | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(84)
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]
               

Mã kiểm tra Không phân biệt font chữ