(cuoi xuka.biz) - Những bộ ngực hot, những slogan hài, những bức tranh ma thuật rối mắt  nhất...


Top  10 bộ ngực HOT nhất năm


Top  10 bức tranh vui ma thuật


Top 10 biển báo cười  không đỡ nổi!


"Top  10 tình huống ngoại tình" gây Cười


Top 10  slogan "ĐỘC"!

Tags: , , , , , , , ,



(cuoi xuka.biz) - Những hình ảnh nhìn ngoài đời thấy bình thường, nhưng vào ảnh thì cười vỡ bụng.

6 hình ảnh ngẫu nhiên cười vỡ bụng, Tranh vui, Cười 24H, tranh vui, anh vui, anh cuoi, cuoi 24h, bao, hoi quan cuoi, cuoi vo bung

Này này, nhè nhẹ thôi nha
Răng tôi mà cứ như là tượng ai.

6 hình ảnh ngẫu nhiên cười vỡ bụng, Tranh vui, Cười 24H, tranh vui, anh vui, anh cuoi, cuoi 24h, bao, hoi quan cuoi, cuoi vo bung

Thực ra tớ ngắm mấy nàng
Chứ còn các cụ tớ màng làm chi.

6 hình ảnh ngẫu nhiên cười vỡ bụng, Tranh vui, Cười 24H, tranh vui, anh vui, anh cuoi, cuoi 24h, bao, hoi quan cuoi, cuoi vo bung

Ngày mai ở tại sân này
Tổ chức đám cưới, bóng bay đầy trời!

6 hình ảnh ngẫu nhiên cười vỡ bụng, Tranh vui, Cười 24H, tranh vui, anh vui, anh cuoi, cuoi 24h, bao, hoi quan cuoi, cuoi vo bung

Tự dưng nhìn thấy mấy nàng
Nó lại như thế, rõ ràng... rất hư!

6 hình ảnh ngẫu nhiên cười vỡ bụng, Tranh vui, Cười 24H, tranh vui, anh vui, anh cuoi, cuoi 24h, bao, hoi quan cuoi, cuoi vo bung

Úi chao, ở phía bên kia
Đứng ngồi lố nhố, rất kỳ. Bực thay!

6 hình ảnh ngẫu nhiên cười vỡ bụng, Tranh vui, Cười 24H, tranh vui, anh vui, anh cuoi, cuoi 24h, bao, hoi quan cuoi, cuoi vo bung

... Em dang tay, em xoè tay
Chẳng thế nào mà xua tan mây
Chẳng thế nào mà... che anh được!!!

Tags: , , , , , , , , , ,

Bước ngoặt của vụ án xảy ra khi thám tử tìm ra vô số chứng cứ trên điện thoại của nghi can.

Những manh mối quan trọng

Trong thời gian điều tra, thám tử Dave còn phát hiện ra Skylar và Jennifer là 2 người "nghiện" dùng điện thoại. Đây sẽ là một chi tiết khá quan trọng với thám tử bởi nó giúp ông có cơ sở xác định những hoạt động của Skylar. Nhờ vào nhật ký cuộc gọi và số liệu trên máy, Dave sẽ theo sát được nơi Skylar đã ở, người mà y liên lạc để rồi từ đó ghép nối với những dấu vết tại hiện trường giúp tìm ra sự thật.

Theo đó, vào ngày vụ án xảy ra, Skylar có gọi điện liên lạc với Machain lúc 6h25’. Tới khoảng 6h51’, Skylar tiếp tục gọi cho Jennifer từ cảng Newport nơi y sẽ cùng vợ chồng Hawks chạy thử chiếc du thuyền. Cơ quan chức năng cho biết những thông tin này là hoàn toàn chính xác bởi ở mỗi nơi Skylar thực hiện cuộc gọi, hệ thống nhận phát tín hiệu sẽ xác định vị trí y đang đứng.

Khoảng 3 tiếng sau đó, đối tượng này còn gọi cho ông chủ du thuyền Thomas đến nói chuyện. Thám tử Dave và các cộng sự theo dõi rất cẩn thận và đi tới công bố từ lúc 9h45’-1h30’, 2 vợ chồng này gọi cho nhau trung bình 5 phút/ 1 lần.

Có khoảng 13 cuộc gọi diễn ra vào trùng khớp với thời gian ông bà Hawks mất tích trên du thuyền. Luật sư thành phố ông Matt Murphy cho biết: “Nếu chúng ta theo dõi và để ý tới mật độ cuộc gọi giữa 2 người, ta có thể dễ dàng nhận ra những tình tiết khó hiểu”. Trong suốt buổi chiều xảy ra vụ án, cặp đôi này buôn điện thoại nhiều chóng mặt. Có tổng số 27 cuộc gọi ngắn được ghi lại trong nhật ký điện thoại.

Việc còn lại của cơ quan điều tra là xác định rõ họ làm gì xung quanh thời gian ông bà Hawks mất tích. Một chi tiết cũng đáng chú ý là thời gian Skylar quay trở lại về nhà. Theo xác nhận của cơ quan điều tra, đối tượng này về nhà vào lúc 1h30’ sáng.

Lún sâu vào con đường tội phạm

Cảnh sát vẫn miệt mài tìm kiếm, điều tra vụ án và thật bất ngờ vào đúng ngày 8-4-2005, bên khởi tố tìm được tài liệu quá khứ về tờ lệnh cáo buộc Jennifer 2 tội danh giết người độ 1 và giết người vì mục đích cướp tài sản. Nếu như mọi chuyện không thay đổi, nghi can này đã bị tử hình.

Một điều tra viên lên tiếng: “Bạn phải biết một điều rằng với những tên tội phạm thì tội ác là một cái gì đó luôn chỉ mới bắt đầu và họ dường như luôn dễ dàng sa ngã vào những tội ác khác”.

Vụ mất tích bí ẩn trên du thuyền (Kỳ 5), Vụ án nổi tiếng, An ninh - Hình sự, mat tich, du thuyen, vu an, vu an mang, vu an noi tieng, bao, bao cong an, bao an ninh

Jon Jarvi

Trong quá khứ, Skylar cũng từng gây ra một vụ án chân động:

Hồi còn bị giữ trong trại giam ở Seal Beach, Skylar gặp một tù nhân khác tên Jon Jarvi. Ít lâu sau, Jon được tại ngoại còn Skylar vẫn phải ngồi trong trại. Tuy nhiên, khi Skylar được ra ngoài dưới chế độ nghỉ phép, y tìm gặp bạn cũ để vay 50.000 đôla với lý do thực hiện một kế hoạch kinh doanh. Họ cùng nhau tới Mexico nhưng không mấy ai ngờ rằng trên đường cao tốc, Skylar dùng dao cắt cổ và vứt xác nạn nhân ở đó.

Vụ án bị phát giác và Skylar được xác định là hung thủ vụ án. Tuy nhiên, không hiểu lý do vì sao mà việc thụ lý vụ án lại bị hoãn lại cho tới khi xuất hiện vụ mất tích của ông bà Hawks.

Những quá trình điều tra sau đó cho thấy Skylar ra tay hạ sát Jon ngay sau khi số tiền 50.000 đôla được giao dịch. Đáng chú ý hơn y cùng vợ Jennifer dùng 18.000 đôla mua trang bị cho chiếc tàu mới, gửi 21.000 đôla vào tài khoản ngân hàng và mua cho Jennifer một chiếc nhẫn kim cương 2.200 đôla.

Một luật sư thành phố cho biết: “Skylar có thể đã thoát được tội ác giết Jon nếu như y không sa đà vào vụ án mất tích ông bà Hawks. Nhưng y đã lựa chọn dấn sâu vào tội ác và giờ chính là lúc Skylar phải lĩnh hậu quả”.

Đúng như lời của một điều tra viên nói, kết thúc tội ác này hung thủ sẽ có xu hướng gây thêm những tội ác khác. Vợ chồng Deleon sẽ phải hứng chịu hậu quả gì? Hình phạt nào dành cho các đối tượng liên quan? Mời các bạn đón đọc Vụ mất tích bí ẩn trên du thuyền (Kỳ cuối) vào Trưa thứ 4, ngày 7-21-2011 trên mục Vụ án nổi tiếng.



Kỳ 1
http://xuka.biz/vu-mat-tich-bi-an-tren-du-thuyen-ky1/

Kỳ 2
http://xuka.biz/vu-mat-tich-bi-an-tren-du-thuyen-ky2/

kỳ 3
http://xuka.biz/vu-mat-tich-bi-an-tren-du-thuyen-ky-3/

Kỳ 4
http://xuka.biz/vu-mat-tich-bi-an-tren-du-thuyen-ky-3/

Hạnh Phúc Ảo - Trúc Nhi

[不指定 03/12/2011 16:30 | by xuka ]



Hạnh Phúc Ảo
Ca sĩ: Trúc Nhi
Sáng tác: Lê Trí Trung


waitting for you i'm waitting for you!
Trái tim như vỡ nát đớn đau từng cơn!
Em đã mất Anh rồi sao? Không kiềm chế được nỗi đau,
thiếu vắng anh từng ngày cô đơn.
waitting for you i'm waitting for you...........
Thiếu vắng anh dường như tim đóng băng người ơi
Người đừng rời xa em dù chỉ một phút giây nhé anh
Hỡi Gió có thể mang anh đến bên em

Đôi ta quen nhau từ một buổi chiều trong xanh
Đôi bàn tay khuôn mặt ấy ánh mắt thơ ngây
Lặng tìm nhớ nhung khôn nguôi
Em đã yêu người từ lâu
Mà người đâu nào có biết
Tình yêu cũng cất cánh bay
Hạnh phúc lại đến với em lại quá nhanh
Nhưng rồi một ngày kia
Anh nói lời chia tay
Đoạn đường từ đây phải chia hai
Tại sao hỡi anh.

waitting for you i'm waitting for you!
Trái tim như vỡ nát đớn đau từng cơn!
Em đã mất Anh rồi sao? Không kiềm chế được nỗi đau, thiếu vắng anh từng ngày cô đơn.

waitting for you i'm waitting for you...........
Thiếu vắng anh dường như tim đóng băng người ơi
Người đừng rời xa em dù chỉ một phút giây nhé anh
Hỡi Gió có thể mang anh đến bên em

waitting for you i'm waitting for you!
Hỡi mây kia hãy mang tình yêu đén bên em
I love you...!
Tags: , , , , ,
  


Một buổi sáng giao mùa, thức dậy sớm với  trạng thái trống rỗng cực độ. Huế mùa hạ nắng dữ dội, mỗi sáng, không  muốn cũng phải dậy sớm vì ánh nắng gay gắt đó, buổi trưa thì không tài  nào ngủ được, nhìn ra ngoài kia là một vùng ánh sáng chói chang nuốt  chửng cả vùng trời, mọi thứ tranh nhau trở nên long lanh chói lóa làm  rối mắt cả lên. Dĩ nhiên, tôi không thích nắng, nói vậy không phải tôi  thích mưa. Phải! Tôi tham lam, tôi thích thời tiết dễ chịu mãi mãi, và  dĩ nhiên là không bao giờ được và tôi cứ mãi than như thế này mỗi khi  nắng gắt hay mưa dầm dề, nhất là mưa Huế, dai dẳng lạ lùng.

Gần một năm kể từ ngày Kiều bỏ tôi theo  một người khác mà tôi vẫn chưa có câu trả lời cho sự ra đi của em. Tôi  đã gọi điện, nhắn tin rất nhiều nhưng chỉ nhận được những tiếng bip dài  như vô tận và sự im lặng dường như cũng như vô tận của em. Và tôi tự nhủ  phải bắt đầu chấp nhận sự thật là mình đã mất đi người yêu dấu sau hai  năm gắn bó, tình yêu đầu đời…

Rồi cách đây một tuần, em gọi cho tôi,  thấy số em hiện trên màn hình, tôi tưởng như mình đã ngừng thở trong vài  giây, và trái tim lại lỡ một nhịp…

- Alo!
- …
- Alo!?
- …Là em!
-  Uh…Anh biết mà, anh vẫn còn lưu số em đấy thôi.
- Em không quên được  anh!
- Đây có phải là câu trả lời cho những câu hỏi mà anh đặt ra  suốt một năm nay không?
- Anh có giận em không?
- ….
- Anh còn  yêu em không?
- …Em đừng hỏi như thế nữa, chính anh mới là kẻ bị bỏ  rơi cơ mà? Mà thôi. Lâu nay em vẫn khỏe chứ?
- …
- Alo?!
- Anh  vào đây với em nhé!
- Em đang ở đâu?
- Sài Gòn! Em nhớ anh!


Và thế đấy, tim tôi đã lỡ một nhịp.  Giọng nói đó như mang theo hàng tấn hồi ức dội về trong tôi, bao nhiêu  kỷ niệm đẹp đẽ em mang đến cho tôi một thời vẫn y nguyên như xưa cũ, tôi  nhớ em cồn cào, nhớ em như điên dại, tôi đã nói với em rằng hãy cho tôi  thời gian nhưng tận sâu thâm tâm tôi biết, tôi đã quyết định ngay lúc  đó rằng tôi phải giành lại em. Phải, tôi yêu em.

Sáng nay tôi có hẹn với Linh. Linh là  người đã bên tôi suốt thời gian không có em, đã có lúc tôi tự nhủ với  mình cố yêu L và quên đi em, nhưng hôm nay tôi quyết định sẽ chấm dứt  với Linh, tôi thật sự quá hèn so với cô ấy.

Tôi hẹn Linh tại quán  café Green. 90% không gian và nội thất ở đây đều màu xanh, tôi thích  màu xanh. Là một kiến trúc sư mới ra trường với bằng xuất sắc trong tay ,  tôi là kẻ nhiều tham vọng và khá tự tin vào bản thân, chắc cũng vì thế  nên cú shock khi em ra đi lại trở nên khắc nghiệt hơn cả, nhưng mọi  chuyện đã qua, tôi lại sẽ có em trong vòng tay của mình, để em biết rằng  tôi nhớ em biết bao. Nghĩ đến đây tôi thấy phấn chấn hơn và suy nghĩ  nặng nề khi phải gặp Linh cũng vơi nhiều.

Tôi biết cảm giác của  mình đối với Linh lâu nay không phải là tình yêu, chỉ đơn giản là cần  một người để chia sẻ những phút yếu lòng mà thôi, đôi lần tôi gọi tên K  trong khi gần gũi với Linh, là người đàn ông đầu tiên của Linh, tôi biết  L buồn, nhưng đã bao giờ tôi nói yêu Linh đâu. Tất cả là tự nguyện.

Nhưng dù sao, Linh cũng là một cô gái  tốt.

Linh ngồi xuống đối diện tôi, vẻ mặt vẫn  còn giữ nét ngạc nhiên mà tôi nghĩ nó có từ khi tôi hẹn em uống café.  Linh không đẹp, ít nhất là không đẹp bằng Kiều của tôi, Linh có ánh mắt  buồn, buồn tự nhiên, tự nhiên như thể em đã buồn như thế cả nghìn năm  nay. Đôi lúc tôi đã bị cuốn vào đôi mắt đó, sâu thẳm và chất chứa nỗi  niềm không thể gọi bằng tên, nhưng chỉ trong giây lát thôi, ánh mắt đó  khiến tôi thèm khát nhiều hơn là yêu thương.

Người tôi yêu là Kiều, và chỉ có Kiều  thôi.

- Anh sẽ đi!
- Anh đi đâu? Tìm  Kiều?
- Không, anh không đi tìm, anh đã tìm thấy rồi.
- …
- Em  có buồn không?
- Anh nghĩ là có không?
- Anh chắc là có, nhưng anh  không đáng, em sẽ tìm một người xứng đáng với mình chứ?
- Haha –  Linh cười nhẹ - Em hơi buồn đấy, nhưng em không làm gái già chờ đợi anh  đâu. Ai cũng có một nửa của mình chờ đợi ở đâu đó, em nghĩ vậy, anh đã  tìm ra phần đời của mình rồi, phải biết nắm giữ nhé.

Hôm đó chúng tôi không nói với nhau  nhiều, chỉ là chúc nhau những điều tốt đẹp. Thật nhẹ nhàng. Linh về  trước, tôi nán lại với những suy nghĩ bâng quơ của mình, chợt thấy Linh  để quên túi giấy dưới chân ghế, trong đó là một chậu cây xương rồng nhỏ,  chắc là Linh định tặng cho tôi nhưng quên mất. Tôi gọi cho Linh, giọng  của tổng đài tự động vang lên, bỗng tôi có cảm giác hụt hẫng, chợt nhớ  Linh là người không quen để lộ cảm xúc ra ngoài, không lẽ tôi ra đi  khiến Linh đau lòng nhiều lắm sao?

Mọi chuyện rồi cũng sẽ qua, tôi không  thể ở bên Linh lo lắng chăm sóc được, tôi cũng sẽ lại đến với Kiều, điều  đó chỉ làm Linh thêm buồn tủi mà thôi. Tốt nhất là cứ im lặng để mọi  chuyện qua đi.


Người con gái bước ra từ quán café, trên  tay cầm chiếc điện thoại màu xanh, suy nghĩ gì đó, vẻ mặt buồn….

Chiếc sim điện thoại rơi lại bên  đường.

Chiếc xe phóng nhanh rồi mất hút giữa  phố đông người qua lại, mái tóc đen xõa bay cất giấu những giọt ướt át  nơi ánh mắt buồn, một cơn gió nhẹ làm lá lất phất rơi, báo hiệu Thu về.

Ngày cô quen anh cũng là một ngày đầu  Thu, đến hôm nay đã là một năm.

***

Tôi gửi lại cây xương rồng cho mẹ mình,  nói với bà và mọi người rằng tôi muốn lập nghiệp ở phía Nam, rằng đất  Huế thật buồn tẻ và ít cơ hội….Tôi lên máy bay với tâm trạng hồi hộp,  một cuộc sống hạnh phúc đang chờ đón, em đang chờ đón, tôi nhớ em biết  bao…

Em đón tôi ở sân bay, em thật rạng rỡ trong chiếc váy màu  hồng phấn, mái tóc vàng mượt, em đẹp hơn xưa. Tôi ôm lấy em thật chặt,  nước mắt như muốn trào ra vì vui mừng.

- Em xin lỗi, em nhớ anh lắm!
-  Uh, anh ở đây rồi, anh yêu em nhiều lắm!

Tôi về nhà em, một căn nhà nhỏ ở quận 1,  sơn toàn màu trắng, bày trí rất kiểu cách và có vẻ xa xỉ, em nói người  ta mua cho em, nhưng bây giờ em biết em chỉ yêu mình tôi thôi, em và  người đó đã chia tay, người ta tặng em căn nhà này.Tôi hơi tự ái, em nói  tôi nên lập nghiệp ở đây vì em quen biết rất rộng rãi, chắc chắc em và  tôi sẽ có một cuộc sống hạnh phúc…

Em đưa tôi đi dạo khắp Sài Gòn, đến  những nổi tiếng nhất, những nơi đẹp nhất, tôi thật sự choáng ngợp với  môi trường nơi đây, xa hoa và ồn ào, nhưng rồi sẽ quen thôi, như em vậy.  Tôi thấy em quen biết rất nhiều trong giới thượng lưu ở đất Sài thành  này, nhưng lúc nào em cũng quấn quit lấy tôi làm tôi thấy kiêu hãnh và  an tâm hơn.

Sau một tháng tìm hiểu mảnh đất rộng lớn màu mỡ này,  tôi đã có việc làm trong một công ty thiết kế lớn nhất nhì đất nước ở  đây. Được một người bạn của em giới thiệu và nhiệt tình giúp đỡ, tôi đã  thích nghi với môi trường làm việc rất nhanh. Cuộc sống tưởng như không  thể tốt hơn nữa, tôi cảm thấy mình rất hạnh phúc khi ở bên em, người con  gái ở Huế cũng dần đi vào quên lãng…

Em nấu ăn rất ngon, em vẫn nhớ những món  tôi thích, và chẳng gì bằng ăn những món mình thích do chính tay người  yêu nấu cả. Tôi hay chở em đi dạo quanh ngoại ô mỗi cuối tuần. những lúc  bận quá, tôi và em sẽ đi nhà hàng ăn uống với bạn bè của em (giờ cũng  là bạn bè của tôi). Đôi lúc tôi thích lê la vỉa hè thành phố với em  nhưng em không thích, em đã quá quen với cuộc sống thượng lưu nơi đây  rồi. Mỗi lúc vậy tôi lại nhớ những ngày em còn bên tôi ở Huế, êm đềm,  tôi nói với em thì em bảo

- “Anh ngố thật, Em cũng nhớ những  ngày tháng êm đềm lúc xưa lắm, nhưng Huế buồn tẻ, chậm chạp, mình phải  biết thích nghi mới vươn lên nổi chứ anh!”.

Đã gần một năm,  thấy thời gian sao trôi nhanh quá, công việc của tôi ngày càng nhiều,  tình cảm giữa tôi và em cũng đã qua giai đoạn mặn nồng, bây giờ chúng  tôi giống như một cặp vợ chống đã cưới lâu lắm rồi, mặc dù em và tôi  chưa bao giờ nhắc đến chuyện kết hôn, tôi muốn ổn định tài chính của  mình và công việc rồi mới lập gia đình, và tôi nghĩ em cũng vậy. Tôi  biết em là của tôi, tôi sẽ không bao giờ mất em nữa, như thế này mãi  mãi…

Một buổi trưa ở công ty, hôm nay tôi có  một hợp đồng thiết kế hơi nhằn của một thương gia người Pháp gốc Việt,  ông muốn một ngôi biệt thự thật đặc biệt, những ý tưởng có logic và trên  hết là phải biết tận dụng tông màu xanh, thật sự rất hứng thú với  chuyện này, tôi quyết định ở lại công ty và lang thang trên mạng tìm ý  tưởng. Chợt nhớ lâu rồi không vào trang cá nhân của mình, tôi đăng nhập  và thấy cuộc sống của bạn bè vẫn như thế, không có gì đặc biệt ngoài  việc thỉnh thoảng có người than thở rằng con chó hay con mèo của họ vừa  bị mất hay vừa đi nhổ răng. Và tất nhiên, không thiếu những lời than thở  đau khổ vì tình.

Tôi thấy tên Linh. với hình đại diện là  một bông hoa Bằng Lăng cách điệu màu tím trên nền xanh lá. Tôi vào trang  blog của em…

“Phượng nở rồi, Bằng Lăng cũng rộn…
Đỏ  tím cả trời cho nỗi nhớ bâng khuâng,
Em ngây dại đặt tình yêu vào  gió..
Gió thổi tình tan đỏ tím bay mù trời…”


Lần truy cập cuối là vào ngày 12.8.2010.  Nghĩa là gần một năm, gần một năm nay Linh không vào blog mà vẫn để  dòng trạng thái đó. Rồi như chỉ đợi như thế, bỗng dưng ký ức với Linh  lại hiện về rõ mồn một trong tôi, tôi bỗng thấy nhớ mái tóc đen bồng  bềnh, ánh mắt buồn sâu thẳm. Hàng loạt câu hỏi cứ xẹt qua trong đầu …Bây  giờ em đã có người yêu chưa? Hay em vẫn còn đợi một ngày tôi trở về?  liệu em có làm gì đó dại dột không?...

Tôi nhớ, không biết bao lần tôi bật khóc  vì nhớ Kiều, bên cạnh Linh…Tôi chợt nhớ những lần như thế, Linh quay  mặt đi nơi khác, chỉ im lặng, tôi ôm lấy Linh, thân hình nhỏ bé gọn  trong vòng tay tôi, nước mắt của tôi vẫn chảy…Tự nhiên lại muốn được ôm  cái thân hình đó, ý nghĩ chợt lóe lên làm tôi thấy có lỗi với Kiều ghê  ghớm. Tôi lại nhớ tiếng cười thoải mái của Linh, tiếng cười một thời cho  tôi cảm nhận được sự sống động của cuộc đời, sự tươi trẻ không khí,  tiếng cười giòn tan, và đôi lúc Linh khóc khi tôi ngủ, tôi biết nhưng  chẳng biết phải làm gì nên chỉ nằm lặng im như thế… vì dù sao, lúc đó,  người tôi yêu vẫn là Kiều. Tôi thấy mình thật vô tâm.

Hình ảnh về em cứ thế chạy dọc, chạy  ngang qua tâm trí tôi, như một đoạn phim quay chậm, lúc rõ ràng, lúc hư  ảo. Thấy mình đang suy nghĩ quá đà, tôi đứng dậy đi pha một cốc café để  lấy lại tỉnh táo. Nhìn dòng nước đen lỏng tràn xuống ly, bỗng tôi thấy  café Huế kinh khủng, những giọt đen tuyền giọt xuống, từng giọt từng  giọt như thế, thơm lừng và đậm đà. Từ khi vào đây tôi chưa bao giờ uống  café vỉa hè, chỉ đi những quán café sang trọng hay đến bar với em, em  bảo không thích sự phức tạp ở những chốn vỉa hè như vậy, tôi không nói  gì, em là con gái, ngại những nơi như vậy cũng đúng thôi.

Nhìn bâng quơ qua cửa kính, gác tầm mắt  lên dòng người qua lại, đông đúc, chen lấn, ngoài trời đang nắng, nắng  vàng cả mắt, mỗi người dưới kia cứ mải mê chen lấn tìm cho mình một lối  đi chỉ mong đến đích mình muốn, nếu giờ này, tôi không ở lại đây, thì  tôi cũng như những người dưới kia thôi, lúc đó chắc không thể nghĩ thêm  điều gì ngoài nóng nực, ngoài chen lấn, rồi lại có ai đó nhìn thấy tôi  từ trên cao và nghĩ như tôi bây giờ. Đời vốn là một vòng tròn, từ khi  bạn chưa sinh ra nó đã thế, nếu bạn không di chuyển thì sẽ bị đè chết  dí, và lúc đó thì có muốn cũng không thể nhúc nhích được rồi…

Đường Sài Gòn ít có cây, lại hiếm thấy  Bằng Lăng, sắc tím quen thuộc đó, có đi xa mới thấy nhớ những gì quen  thuộc. Bỗng tôi muốn về thăm Huế, thăm gia đình, gặp lại người con gái  đó xem em thế nào, cả cây xương rồng đó nữa…

Hai tháng, hợp đồng  đã xong một ngôi biệt thự màu xanh trên một mô đất cao với hai lối mòn  lót gạch đỏ, hoa, rất nhiều hoa, tôi đã tỏ ý muốn thêm vào đó một vài  cây hoa Bằng Lăng để tạo bóng mát cho lối đi và ông ta tỏ ra rất thích  thú với màu hoa tím trong những bức ảnh tôi trình bày. Tôi tự hỏi mình  thích màu tím của hoa Bằng Lăng từ khi nào nhỉ, Linh cũng thích hoa Bằng  Lăng, à không, chắc người Huế nào cũng vậy thôi.

Tôi muốn Kiều về Huế với tôi một chuyến,  thăm gia đình và nghỉ ngơi sau một thời gian làm việc miệt mài, Kiều  bây giờ đang có một hợp đồng tổ chức sự kiện lớn cho một hãng thời trang  nước ngoài muốn mở đại lý tại Việt Nam, em nói em bận nên không thể đi  cùng tôi được, hơi buồn, nhưng không sao, tôi sẽ về một mình, cũng dễ  dàng hơn để gặp Linh, thời gian này tôi thấy nhớ Linh hơi nhiều, đôi lần  thử liên lạc nhưng số đó điện thoại đó đã không còn sử dụng. Tôi có hỏi  thăm một vài người bạn thì biết Linh bây giờ đang làm chủ một quán café  nào đó. Về Huế tôi sẽ tìm em, ngày đó, tôi vẫn chưa nói lời xin lỗi…

Ảnh minh họa: Picsy

Về Huế, một ngày trời đẹp (với tôi),  không mưa, nắng cũng không chói chang lắm, chưa bao giờ thấy Huế đẹp như  thế, cũng có thể là do cảm giác xa quê lâu ngày. Hít một hơi đầy lồng  ngực không khí trong lành nơi đây, khác hoàn toàn với Sài Gòn nhộn nhịp,  ở đó tôi toàn phải mang khẩu trang mỗi lúc ra đường.

Dường như mẹ tôi già hơn một chút, từ  lúc vào Sài Gòn đến nay tôi chỉ gọi hỏi thăm bà vài lần, luôn với lý do  công việc quá bận rộn, mẹ cũng không giận tôi. Tôi lại thấy mình thật  quá vô tâm…

Cây xương rồng đó chết rồi, mẹ bảo, mấy tháng mưa mẹ  để nó ngoài trời mà quên mất, vì nó nhỏ quá, mà xương rồng, khi nhiều  nước quá sẽ không sống được, bà có vẻ tiếc vì bà biết đó là do Linh tặng  tôi, Linh có đến nhà tôi đôi lần và bà rất quý Linh. Tôi thì thấy không  sao cả, chỉ là một cây xương rồng.

“Anh ve den nha roi, em o nha mot  minh co buon khong?” – Tôi nhắn tin cho Kiều.

“Nho anh yeu lam, anh nghi ngoi di,  chac anh met lam ha, nhanh nhanh ve voi em nhe”

Ngày đầu tiên, tôi chỉ nằm nhà nghỉ ngơi  và hỏi thăm hàng xóm, mấy đứa bạn cũ biết tôi trở về gọi điện rủ đi  chơi suốt ngày, nhưng tôi hẹn hôm sau, tôi đang rất nóng lòng muốn tìm  gặp Linh.

Lại một buổi sáng thức dậy ở nhà, tôi  thấy khoan khoái, hôm nay tôi sẽ tìm vài người bạn hỏi thăm về Linh.  Chiếc xe của tôi mẹ tôi vẫn hay lau chùi nên trông không có gì có vẻ là  “đã lâu không dùng” cả. Tôi ăn sáng và tìm đến quán café Green quen  thuộc. Vẫn cách bày trí đó, nhưng hình như quán đã thay chủ, anh chàng  đứng chỉ bảo nhân viên ở quầy chắc là chủ mới ở đây, và hình như café đã  tăng giá. Tôi chọn đúng chiếc bàn mà cách đây một năm tôi và Linh đã  ngồi. Gọi một ly café đen đá và nhìn từng giọt rơi xuống, đúng nhịp,  đen, và hương thơm đặc trưng dễ gây nghiện của nó khiến tôi tỉnh táo và  dễ chịu. Tôi nghắm cảnh phố phường trong lúc chờ café chảy hết, không  đông đúc lắm, có lẽ tôi đang so sánh nó với Sài Gòn, thật khập khiễng,  nhưng thật thanh bình. Những nhánh Bằng Lăng tím nhạt sắp hết mùa đang  dần úa tàn trên cành, “khi Bằng Lăng phai màu tức là Bằng Lăng sắp rụng”  – Linh đã từng nói bâng quơ như vậy, tôi thấy buồn cười, hoa nào sắp  rụng cũng phải qua cái giai đoạn phai màu cả mà…


- Anh Quân! Để quán cho mấy đứa  coi, hôm nay ít khách, anh chở em đi mua ít đồ nhé.

Giọng nói con gái làm tôi giật mình,  quen quá, tôi quay đầu lại về phía phát ra tiếng nói quen thuộc đó... Là  Linh, đúng là em rồi. tôi thấy dường như tất cả dây thần kinh của mình  đang rung lên, cảm giác thật lạ lùng, em vẫn như xưa, mộc mạc, nhỏ nhắn,  mái tóc dài đen mượt và đôi mắt buồn đang nhìn anh chàng chủ quán mỉm  cười rạng rỡ, vẫn là nụ cười thoải mái đó…tim tôi đập rộn lên…

- Vâng! Thưa bà chủ, mọi mong muốn  của em là mệnh lệnh đối với anh! – anh chàng đó nói to và đưa tay lên  trán làm ra vẻ như đang chào cờ.

Một số người bật cười khi thấy hành động  đó, em cũng cười, tự nhiên thấy em đẹp làm sao. Tôi bỗng thấy buồn, lẽ  nào em đã có người yêu, Tôi quay mặt lại để em không thấy mình, tay mân  mê ly café, tôi thấy mình lúng túng, không biết phải làm gì đây, tôi  định sáng nay đi tìm em… Vậy là em nói thật, em cũng không buồn nhiều  khi tôi rời bỏ em, và em cũng đã có người đàn ông có thể khiến em cười  hạnh phúc. Tôi thấy trống rỗng, cảm giác như vừa đánh mất cái gì đó rất  quen thuộc, chẳng lẽ bao lâu nay tôi đã yêu em mà không hề biết? không  thể nào, tôi cười, chỉ là dạo này tôi suy nghĩ và hy vọng hơi nhiều ở em  mà thôi.

Mà em nói đúng. Ai cũng có một nửa của  mình chờ đợi ở đâu đó, tôi có Kiều. chờ mình ở Sài Gòn, ở đó tôi sẽ quên  đi Linh. Còn Linh đang có người yêu và đang rất hạnh phúc, nụ cười của  em nói lên điều đó. Và, em cũng đã quên tôi, chắc thế rồi, ai lại đi nhớ  một người như tôi cơ chứ, tôi đã mang đến cho em bao nhiêu nỗi buồn  rồi, tôi chưa bao giờ thực sự muốn biết em đã buồn ra sao, tôi chỉ biết  rằng, em đã rất buồn.


Em đã đi cùng anh chàng đó, tôi nán lại  một chút, tôi sợ sẽ đụng mặt em khi bước ra vào lúc này. Rồi tôi đứng  dậy, bước ra, rất chậm, bỏ lại ly café chưa kịp khuấy đường. hương café  vẫn thoang thoảng quanh đây. Khi bước ngang qua quầy tính tiền, một cô  nhân viên dáng người nhỏ nhắn chạy lại đưa tôi một tấm card quảng cáo  của quán. Bảo với tôi rằng “anh Quân bảo em đưa cái này cho anh!”. Tôi  hơi ngạc nhiên, chắc thấy khách hàng tiềm năng nên muốn gây dựng quan hệ  đây, tôi nghĩ thầm, bỏ tấm card vào ví rồi dắt xe ra khỏi quán.

Trời vẫn không thể mưa, những cơn gió  nhè nhẹ đẩy những nhánh Bằng Lăng rung rinh, vô tình làm một vài cánh  Bằng Lăng yếu ớt đau đớn lìa cành… Không có sự tiếc thương, hoa rụng rồi  hoa mới sẽ nở lên, Trên nhánh Bằng Lăng đó, rồi sẽ lại rực rỡ một sắc  tím triền miên, sắc tím của sự thủy chung… Lòng buồn rười rượi, tôi lang  thanh khắp phố, qua những nơi tôi và Linh đã từng đi dạo, đùa vui,  những nơi mà Linh đã nói những lời an ủi tôi, những lời nói tự dưng lại  văng vẳng bên tai. Cây xương rồng đã chết, và tình yêu của em dành cho  tôi cũng đã hết, tôi đã mất đi một người con gái đã từng hết lòng yêu  tôi, đã bên tôi, cùng tôi vượt qua một thời gian tưởng chừng khó khăn,  bàn tay em đã lau biết bao giọt nước mắt trên má tôi…Ôi! Tôi vô tâm quá,  tưởng rằng mình đã nắm trong tay hạnh phúc cuộc đời, nào ngờ đâu người  có tất cả là người mất rất nhiều….

Tôi lang thang một hồi nữa trước khi đến  ga mua vé, tôi về sớm hơn, không muốn phải suy nghĩ như thế này hơn  nữa, còn có Kiều đợi tôi ở đó, Kiều sẽ lại làm cho tôi cảm thấy mình là  người hạnh phúc nhất… Tạm biệt Linh, anh vẫn chưa nói lời xin lỗi đến  em…


***
Người con gái bước vào  quán café màu xanh, giật mình khi nhìn thấy chiếc xe quen thuộc, chiếc  xe mà một thời cô đã ngồi phía sau ôm lấy anh, lau những giọt nước mắt  đau thương cho anh.

Cô lấy bình tĩnh bước vào, không quên  liếc qua chiếc bàn quen đó, cô như ngừng thở, tấm lưng đó, vóc dáng đó,  anh đã trở về. Nhưng để làm gì chứ, anh đang rất hạnh phúc, cô biết  điều đó. Không nên để anh dằn vặt về mình nữa, cô nghĩ thế, ánh mắt buồn  long lanh ngấn nước, cô lấy hết sức gồng mình nuốt những giọt nước đắng  ngắt đó vào lòng, tiến về phía quầy tính tiền nói với anh chàng – người  góp vốn mua lại quán café này với cô, và cũng là người duy nhất cô có  thể chia sẻ nỗi buồn từ khi xa anh, nhưng cô không yêu người này. Tim cô  vẫn đang rỉ máu vì nỗi nhớ chưa thể nguôi ngoai…

Anh Quân! Để quán cho mấy đứa coi,  hôm nay ít khách, anh chở em đi mua ít đồ nhé. - Cô nói, hết sức bình  tĩnh, cô biết anh đã nhận ra giọng nói của mình và đang quay sang nhìn  mình, cô vui vì điều đó.

Cô cố gắng cười thật tươi, cô đã chờ  đợi anh gọi tên cô, nhưng anh lại làm cô thất vọng… Cô quay ra khỏi quán  thật nhanh chờ Quân, lòng buồn vô hạn, nước mắt đã suýt trào ra khỏi  đôi mắt buồn sâu thẳm đó…


*****

Quân đã nhận ra Nam - người mà Linh  đã từng nhắc đến ngay khi anh ta vừa bước vào, cô cho anh xem rất nhiều  hình của người này mà cô vẫn còn giữ, cô kể rất nhiều, đã khóc rất  nhiều, anh thương cô rất nhiều.

Anh nhìn thấy cô, đoán được cô đã  biết có sự hiện diện của “người quen”, đoán được cô đang nuốt nước mắt  vào lòng, đoán được cô đang rất hoang mang, dáng vẻ cô chạy ra vội vàng  làm anh rất buồn, anh không muốn cô phải đau khổ như thế.

Rút một tấm card ra và dặn dò một  nhân viên của mình gì đó, anh chạy vụt theo người con gái đang sắp khóc ở  ngoài kia….lòng chất chứa nỗi niềm…

Cô đã từng nói với anh :”Ai  cũng có một nửa của mình chờ đợi ở đâu đó, đừng bao giờ vội vàng để rồi  phải đánh mất những điều quen thuộc”


Tôi về lại Sài Gòn ngày hôm sau, mẹ tôi  đã rất ngạc nhiên, tôi lại viện lý do công việc đột xuất…

Mở cửa ra, tôi bước vào nhà, uể oải,  Kiều vẫn chưa về, chắc em cũng đang bận lắm, em quên cả điện thoại trên  giường, tôi nắm lấy, tò mò, giữa tôi và em không có gì bí mật, kể cả  chuyện tôi và Linh, em chỉ cười qua quýt rồi cũng quên béng đi, nhưng  tôi chưa bao giờ xâm phạm đời tư của em, em đi với ai, làm việc với ai  nếu muốn thì em sẽ nói với tôi, tôi mở khóa, rồi quán tính, nỗi tò mò  mỗi khi bạn cầm máy một ai khác sẽ khiến bạn vào một nơi – Tin nhắn.

Một vài tin nhắn của một người tên là  “sep bu”

- Thang Nam xin nghi phep ve que roi  phai khong, o nha mot minh buon khong cung? qua nha anh nhe, lau roi  khong gap em.
- Di an trua nhe
- Nho cung qua di.
- …..

Mắt tôi như hoa lên, tai ù đi, nhìn kỹ  thì đây là số của sếp tôi, người mà em đã giới thiệu với tôi là “một  người bạn thân của em, anh ấy sẽ giúp đỡ anh làm quen với công việc ở  đây, tụi em thân nhau lắm.”

Chẳng nhẽ em đã lừa dối tôi, không tin  vào mắt mình nữa, tôi và em, quấn quýt lắm cơ mà. Lồng ngực tôi như muốn  vỡ tung ra, tôi đã ảo tưởng, rằng em là của riêng tôi, chỉ mình tôi  thôi, rằng em bôn ba ngần ấy thời gian và đã nhận ra chỉ có tôi là yêu  em nhiều nhất, rằng……Ôi, cuộc đời này, trớ trêu quá. Đợi chờ một  người đã lạc lối…

Có tiếng xe dừng ngoài kia, tôi chạy ra  cửa sổ hé nhìn ra, xe của “sếp” tôi, xe của “bạn thân” em…Em bước ra,  tươi cười vẫy chào “người bạn thân”, em vẫn chưa biết tôi đã về, tôi đặt  máy của em trên kệ tủ, nằm lên giường, mệt mỏi. Em ngạc nhiên khi thấy  tôi đã về, hơi bối rối nhưng rồi em cười thật tươi, nụ cười khiến tôi  say đắm đến mù quáng, giờ đây sao trở nên gượng gạo đến thế, tôi lại nhớ  đến nụ cười nhẹ nhàng của Linh…

- Anh về sao không gọi trước cho em  vậy anh yêu? Sao về sớm vậy?- em ôm lấy tôi nũng nịu – Anh có mệt không,  em pha nước chanh nhé?
- Anh hơi mệt, để anh nằm nghỉ một lát!
-  Uh! Vậy anh nghỉ nhé, tối nay em có hẹn với mấy con bạn, nhớ anh quá cơ !
-  Uh! Anh cũng nhớ em!

Tôi thức dậy khoảng 9h tối, em đã đi,  trên bàn còn cốc nước chanh em pha sẵn, đầu óc tôi trống rỗng cực độ.  Tôi ra khỏi nhà và đi lang thang, phố đã lên đèn, nước mắt đã ngân ngấn,  tôi buồn, rất buồn, vậy là tôi đã mất, mất quá nhiều, bấy lâu nay là  một sống hoàn hảo em vẽ nên cho tôi bằng thứ chất liệu xa hoa đẹp đẽ của  riêng em ... Tôi nhớ Linh, nhớ những điều mộc mạc, nhớ làn da mịn màng,  mái tóc dài đen nhánh, ánh mắt buồn sâu thẳm, nhớ sự im lặng quan tâm  rất riêng của Linh…

Đời mà! Thấy vậy nhưng chưa hẳn  đã vậy đâu” - tiếng một gã say phát lên trong một đám đông đang  nhậu trong một quán nhậu gần đó làm tôi chú ý, một tràng cười lớn cất  lên kèm theo những tiếng cụng ly làm tôi ngẩn ngơ giây lát.

Tôi lôi tấm card từ trong ví ra, trên đó  có in số máy của em và của anh chàng đó, đằng sau tấm card còn một dòng  chữ. “Hãy gọi cho Linh, nếu anh chưa tìm thấy một nửa thật sự của  mình.”


Tôi ngạc nhiên, hồi hộp mở máy lên và  bấm số em…

Hình ảnh những ngọn đèn đường vàng vọt  hắt lên những nhành hoa tím trong đêm hiện lên trong tôi, dường như có  gì đó đang nhen nhóm lên trong tôi, một điều gì đó, đang chờ đợi tôi ở  đâu đó, và một điều gì đó đã vừa lụi tàn trong niềm tin mãnh liệt của  tôi…

Tim tôi, lại lỡ một nhịp…

*****
Cũng lúc này, cách đó hơn  1000 cây số, cô gái đang vẫy nhẹ những giọt nước trong vắt lên những cây  xương rồng trên ban công, mắt bỗng hướng về phía những ánh đèn đường  đang rọi lên những cành Bằng Lăng sắp rụng, rồi sẽ đến mùa mới, cô nghĩ  vậy và mỉm cười…

Tags: , , , , , , , , , , , ,

Anh Đã Hết Yêu Em Rồi

[不指定 03/12/2011 16:16 | by xuka ]
  


Dành tặng những ai đã yêu – đang yêu và sẽ yêu


 
Bạn thân mến!
 
Trong cuộc sống người ta thường nói Không có gì là không thể và  tình yêu cũng không nằm ngoài quy luật đó. Ngày hôm qua ai đó yêu thương  bạn sâu đậm, nhưng sẽ có  một ngày người đó không còn yêu nữa. Hết yêu rồi phải làm sao đây?
 
Blog Radio  mời bạn đến với những yêu thương – giận hờn và nhất là cảm giác hết yêu  thương của ai đó và cách họ đối diện, xử sự với người yêu của mình  trong tình huống đó.
  
 
 
 
  • Anh  đã hết yêu em rồi!
 
Khi yêu em  đừng nghĩ đến “vĩnh viễn” vì thực ra đời này kiếp này mọi thứ sớm đã an bài như thế  rồi, em à!
 
Đừng bao giờ nói yêu nhau mãi mãi, cứ yêu nhau  thật lòng, dành hết tình yêu ấy cho nhau là được rồi.
 
Một sáng sớm,  khi anh tỉnh giấc, người anh nghĩ đến không phải là em, điều đầu tiên  anh nghĩ không phải là những giây phút bên em, thì cũng đồng nghĩa là  hình ảnh em đang xa dần trong tâm trí anh rồi đó, em à. Khi chào đón một  ngày mới, khi nhìn thấy những tia nắng đầu tiên, tia nắng ấm  bình minh làm anh nheo mắt và mỉm cười. Đó là khi anh nghĩ về cô bạn gái  anh mới quen, về những điều thú vị của cô ấy, về cái cá tính độc đáo đã  cuốn hút anh. Anh đang có một bóng hình khác....
 
Vì thế, em  ơi, cho dù quá khứ anh đã rất yêu em nhưng bây giờ anh đang dần quên em.  Khi em không còn là hình bóng trong trái tim anh, thì lòng anh sẽ không  nhớ về em. Dù biết tình yêu em dành cho anh sâu đậm nhưng anh sẽ chọn  cách vờ đi như không biết gì, anh quên...
 
Điện thoại...  Ngày ấy và bây giờ đã khác nhau rồi em à...
 
Một ngày nắng  ấm, ngồi ở Love Coffee, anh đang xóa bớt tin nhắn điện thoại, nhìn thấy  những tin nhắn của em anh không ngần ngại chọn xóa thì khi đó anh đã  đẩy được bóng hình em ra xa, anh đã hết yêu em rồi đó.
 
Một buổi mưa  tầm tã, chạy trú những hạt mưa nặng trĩu, điện thoại anh réo lên bản  nhạc chuông quen thuộc. Anh chọn một nơi trú tạm, móc điện thoại ra thấy  tên em, anh sẽ đút điện thoại vào túi. Tiếp tục đứng trú mưa.
 
Một buổi tiệc  đàn đúm với bạn bè, chuông điện thoại lại reo lên, anh thấy số em, im  lặng, đó là lựa chọn của anh.
Rồi khi anh  không thể nào không nhận cuộc gọi của em, thì anh sẽ trả lời em đại loại  như "Bây giờ anh đang bận rồi, tối em gọi lại nhé, hoặc anh sẽ gọi cho  em".
Em ơi, đừng  hy vọng gì chuyện níu kéo tình yêu đã qua em à. Anh xin em đó,  đừng bao giờ tin những lời anh nói trong điện thoại là thật. Anh chỉ cố  tìm một lí do nào đó có vẻ hợp lí thôi, một lí do cho có mà thôi em à.  Anh xin em đừng chờ đợi, đừng bao giờ tự lừa dối, huyễn hoặc mình. Nếu  em tin vào lời anh nói thì em sẽ phải chờ đợi và sẽ không có một cái mốc  cụ thể nào cho sự chờ đợi đó đâu...
 
 
Nếu như khi  anh hết yêu em rồi... Mình gặp nhau thì sẽ ra sao ???
 
Sau bao ngày  dài chờ đợi, mòn mỏi, hy vọng, em nhận ra nhiều điều, chắc chắn em sẽ  hỏi "Anh còn yêu em không?". Lúc đó anh chỉ biết im lặng, không trả lời.  Anh muốn nói "Hết rồi em à!" Nhưng anh không nhẫn tâm và anh nghĩ rằng  em đã có câu trả lời sau ngần ấy chuyện.

Em đừng  rơi nước mắt trước mặt anh. Khi em đau ốm đừng bao giờ nói cho anh nghe.  Anh sẽ chẳng dành cho em sự chú ý hay quan tâm nào đâu, có chăng chỉ là  một chút đồng tình, và mong sự kiêu ngạo của em, đừng vứt bỏ đi những  cái vốn có thuộc về sự kiêu ngạo ấy. Tuy nhiên rất nhiều người, đã vì  tình yêu mất đi quá nhiều. Ngay cả dũng khí đứng dậy cũng không còn,  kiêu ngạo ở đâu? Chỉ là cần phải nhớ, chỉ có người yêu mình, mới thực sự  có thể tiếc thương cho em. Mà không phải là sự đồng tình một cách thờ  ơ, thương hại.

Anh đã  hết yêu em rồi!

Khi anh  không yêu em, mong em đừng mất đi sự tự tin của bản thân. Bởi vì yêu một  người, không phải người ấy giỏi giang, mà đó chỉ là một thứ cảm giác.  Anh khiến em có cảm giác đó, vì em yêu anh. Giống như vậy, anh không yêu  em, cũng không phải là do em không giỏi giang. Giỏi giang, không phải  là lý do để yêu.
 
Khi người ta  không yêu mình, mình nên cầu chúc cho người ấy được hạnh phúc. Có yêu  rồi không nên có hận, oán hận rất xấu. Sao lại để thứ đẹp đẽ nhất trong  cuộc sống trở thành kinh tởm? Cũng đừng cảm thấy bất bình. Anh đi tức  là anh mất đi một người yêu anh, còn em mất đi một người không yêu em,  nhưng thứ đạt được là một cuộc sống mới, một cơ hội yêu mới.

Trong  tình yêu, xin em đừng nghĩ đến "vĩnh viễn". Yêu không có vĩnh viễn, nay  em yêu anh sâu đậm, nhưng sẽ có một ngày em không còn yêu anh nữa. Anh  chỉ là đến cái ngày ấy sớm hơn em một bước mà thôi. Khi anh không yêu  em, mong em hãy giữ lấy một chút ký ức ấm áp, đừng để sự dịu dàng ấy  chầm chậm héo tàn.

Khi anh  không yêu em nữa, xin em hãy thở thật sâu, trên đường đời, trải đầy  những nụ hoa yêu, luôn có một nụ hoa nào đó thuộc về em, đó không phải  là an ủi. Mà là, đời này kiếp này sớm đã an bài như thế rồi, em à!
 

 
  • Mãi  xa nhau
 
Anh ah!
 
Em  không trách anh vì đã bỏ rơi em giữa chừng trên con đường mang tên tình  yêu đâu anh ạ, vì anh là một kỷ niệm ngọt ngào của em. Em không trách  và em cũng chẳng giận nữa. Có thể ai đó nói em hiền, nói em mau quên.
 
Chẳng  ai biết được em, người có vẻ ngoài vô tư lắm, lại hằng đêm sau khi anh  rời xa đã trằn trọc, đã cay đắng khi nhớ lại những sai lầm nhỏ nhặt lúc  bên anh, điều có thể là lý do để anh rời xa em. Chẳng ai biết được đã có  một khoảng thời gian, mỗi sáng thức dậy em chẳng hiểu thức dậy để làm  gì, trời rất sáng và ấm áp nhưng con đường trước mắt mù mịt và u tối khi  em không còn cảm nhận được sự đồng hành của anh. Chẳng ai biết được em  đã tốn bao nhiêu thời gian khiến đường đi học về dài hơn trước để có thể  đi qua đi lại những conđường mà anh yêu thích. Chẳng ai biết được, có  những lúc em ngồi trong nhà tắm, khóc như được mùa vì nhớ anh.
 
Chẳng  ai biết được em đã bao lần ngắm mình xinh đẹp trong gương nhưng rồi lại  tự thấy mình chẳng có gì hấp dẫn vì không níu kéo nổi anh. Chẳng ai có  thể biết được và để ý xem em đã buồn thế nào khi vắng anh. Nhưng rồi,  bỗng một ngày em lớn hơn một chút. Đó là một ngày duy nhất giữa mùa đông  có nắng chói chang. Quyển sách anh tặng rơi ra từ khe tủ. Lời đề tặng  còn tươi màu mực nhưng người tặng thì đã thay đổi nét bút đến bao nhiêu  lần.

Anh à, lời đề tặng của anh chẳng có sức mạnh xoay đổinỗi  buồn nào trong em cả, nó rất đơn giản và nắn nót, em chẳng học đượcgì  ngoài ba từ "Phải sống tốt". Nhưng, nét mực đã đưa em trở lại những kỷ  niệm ngọt ngào ngày anh ở bên em, như hương hoa sữa tuy đã tàn vẫn không  làm tâm hồn quên được.

Trong một phút chốc em như thấy anh kề  bên quyển sách, nâng niu nó, để nó bên em thật dịu dàng. Trong một  thoáng chốc em như thấy được nét mặt anh in lên trong ánh sáng của trăng  rằm đầu tháng, đang lái xe song song cạnh em, không chú ý những lời em  đang thao thao bất tuyệt, chỉ chú ý em lái xe không cẩn thận. Trong một  thoáng em như thấy được hai miếng bánh pizza cuối cùng trên đĩa, mình  cụng vào nhau như cụng ly, động viên nhau ăn nốt cho khỏi phí phạm dù  mặt mày nhăn nhó vì quá no. Rồi em nhớ, đã có thời gian em yêu những bài  hát mà anh thích một cách vô cớ, em yêu những giai điệu bài hát, em yêu  những bài thơ có bóng anh.

Trong một thoáng em đã thấy mình  ngày có anh, lúc đó em sống tốt hơn nhiều bây giờ. Tại sao, những kỷ  niệm nhỏ vậy mà một thoáng hiện về thôi nó lại đẹp như trong một đêm cổ  tích của đời em nhỉ. Trong thoáng chốc đó, mọi hờn giận trong em tan  biến, em chỉ muốncười thật to vì em thấy lòng rất nhẹ nhàng. Dù sao thì  cũng phải cảm ơnthời gian, vì nhờ thời gian, những nỗi buồn mới phai  nhạt. Nhưng chính nhờ thời gian thôi chưa đủ. Nếu con người cứ ích kỷ,  khăng khăng làmình không đáng bị đau khổ thì chắc chắn sẽ chẳng bao giờ  quên đượcnhững nỗi đau đời thường. Và nếu cứ đau khổ, cứ buồn bã thì sẽ  chẳngbao giờ chấm dứt cả. Em đã đủ buồn vì anh, nhưng em nhận ra mình  cũng chẳng bao giờ đủ cảm ơn anh cả. Nụ cười của em chẳng bao giờ đủ dài  khi bên anh trong những ngày ấy. Anh à, cám ơn anh đã đến bên em ngày  đó nhé, những ngày mơ mộng, những kỷ niệm ngọt ngào anh mang lại sẽ theo  em suốt cả cuộc đời này.
 
Dù  cho bao nhiêu đau khổ nữa anh mang lại cho cuộc đời, nhưng với em, kỷ  niệm đẹp sẽ sống mãi và tồn tại lâu hơn những kỷ niệm buồn. Em phải  tiếp tục đi lên phía trước, em còn trẻ, sẽ còn những kỷ niệm đẹp khác  đến với em khi em luôn đón chờ chúng.
 
Một  mùa thu ngọt ngào đã qua đi, một mùa đông của những nuối tiếc ập đến,  song mùa đông qua thì mùa xuân và mùa hạ tiếp tục sưởi ấm lòng người.  Anh phải sống cho thật với bản thân mình, yêu ghét rõ ràng vì anh là con  trai. Còn em, em phải sống gấp gáp, còn nhiều việc cần làm, nhiều hơn  là để sống vì anh - nhưng anh không hề biết. Những ngày tháng bên anh sẽ  là điểm tựa vững chắc cho em bước vào cuộc sống, cho em được tự hào khi  kể về anh, về câu chuyện kết thúc không có hậu nhưng thật đẹp và thật  lãng mạn của chúng ta.
 
Anh,  em mong anh luôn được hạnh phúc như em, ít nhất là lúc này.

Tạm  biệt kỷ niệm ngọt ngào của em!
Tags: , , , , , , , , , , , , , ,
  


  • Thư gửi người yêu cũ: “Em rất tốt còn anh thì  sao?”
 
Nắng chói chang, nền trời cũng xanh thẳm. Ta  rong ruổi lặng im trên chuyến xe trở về nhà, cũng như tất cả những  chuyến đi trước đây của ta, đi là để trở về, đi là để thêm yêu và trân  trọng hơn những gì ta đang có. Núi cao, núi vòng quanh, núi mở ra bức  tranh đồng quê mà đã rất lâu rồi ta mới thấy lại. Bản tình ca mùa hè bất  chợt vang lên, nhịp nhàng nhịp nhàng, ta thấy mình xoay trong những  bước nhảy của thời gian và tất cả những gì đã qua trở về như một cuốn  phim trước mắt.
 
Bản nhạc hết, giấc mơ dừng…
 
Nhắm mắt lại mà nghe…
 
Dư âm vẫn còn đây…
 
Dẫu biết…bản tình ca dành cho ta đã vỡ vụn!

 
                                                                     
 
Thư gửi người yêu cũ….
 
Người yêu cũ à! Phía sau một cô gái là gì anh  biết không? Có một người đã nói rằng “Phía sau một cô gái là những nỗi  nhớ xếp thành dãy…” Và với em nó chính là nỗi nhớ về những gì đã qua mà  ta không thể nắm giữ, nỗi nhớ về những phần YÊU đã mất đi.
 
Chỉ mới hôm qua thôi ta vẫn còn nồng nàn gọi  nhau bằng hai tiếng “Người yêu”, chỉ mới hôm qua thôi ta vẫn trịnh trọng  giới thiệu với người khác về hai chữ “người yêu”. Nhưng ngày hôm qua là  ngày đã qua và không bao giờ quay lại, còn ngày hôm nay mới thực sự là  cuộc sống, và chúng ta trở thành những người khác trong cuộc sống của  nhau. “Người yêu cũ”của nhau.
 
Người yêu cũ à! Anh nghĩ rằng em sẽ hận anh ư?  Anh nghĩ rằng em sẽ gục ngã vì anh ư? Em đủ lớn để sống, đủ lớn để bước  đi vậy thì cũng sẽ đủ lớn để chấp nhận mọi sóng gió của cuộc đời. Anh có  thể đã làm em rất đau, đã khiến những giọt nước mắt đắng ngắt từ bờ mi  em rơi xuống nhưng điều đó không đồng nghĩa rằng em sẽ phải quỵ ngã vì  nỗi đau, không đồng nghĩa với việc rằng em sẽ phải sống với nỗi đau mà  anh mang đến. Cuộc đời này chỉ là một chuyến xe hà cớ gì ta phải hận, hà  cớ gì ta cứ phải đau trong khi người gây ra nỗi đau cho ta thì đang  hạnh phúc ở một trạm xe trước đó?
 
Người yêu cũ à!.Anh đã xóa tên em trong danh bạ  điện thoại, xóa tên em ra khỏi   Friendslist của Yahoo Messenger, xóa  tan hoang cái blog anh viết cho em, xóa hết những gì về em ra khỏi cuộc  sống của anh nhưng có một thứ anh sẽ không bao giờ xóa được đó là “Kí  ức”. Anh có xóa được kí ức không? Có xóa được những kỉ  niệm về nhau không? Có xóa được tiềm thức của gia đình và bạn bè chúng  ta rằng chúng ta đã từng là một đôi? Liệu khi tình cờ nghe lại một bài  tình ca cũ từng dành cho em, đi qua một con đường cũ ngập tràn kỉ niệm  lòng anh sẽ không chút lăn tăn về những yêu thương đã có?
 
Còn em, em chọn cách bước đi, em chọn cách gói  gém kỉ niệm và đau thương. Có thể ngày hôm nay đây em vẫn khóc vì anh,  khóc vì một tình yêu đã mất. Có thể trên những hành trình tiếp theo  trong chuyến xe cuộc đời sẽ có những phút giây buồn vui, thành công hay  thất bại mà em nhớ đến anh nhưng nỗi nhớ đó không phải dành cho anh, nó  dành cho quá khứ, dành cho những gì đã qua mà em vẫn còn nâng niu và  trân trọng.
 
Người yêu cũ à! Anh nói em là một kẻ yếu đuổi  nhưng anh biết không em là kẻ yếu đuối trong số những người mạnh mẽ  nhất. Chúng ta đơn giản chỉ là những người đã từng đi chung trên một  chuyến xe cuộc đời, trạm xe mà anh đã xuống với anh mang tên là “hạnh  phúc”, còn em vẫn sẽ ngồi lại, rong ruổi với hành trình của mình, hành  trình kiếm tìm cũng mang tên “hạnh phúc”.
 
Người yêu cũ à! Đừng bao giờ ghét nhau anh ạ…  Bản tình ca mang tên “Mười năm” mà chúng ta đã nghe ở quán Café năm ấy  có lẽ sẽ không bao giờ còn được cất lên, nhưng mười năm sau khi gặp lại,  khi chúng ta đã trở thành những kẻ xa lạ trong cuộc sống của nhau, em  vẫn sẽ mỉm cười nhìn anh và nói “Chào anh! Em rất tốt còn anh thì  sao?”
 
Người yêu cũ à! Kí ức về anh đã gói ghém xong  rồi và giờ là lúc em phải cất nó đi,em mang theo nó trong hành trình  tiếp theo của mình. Anh nghe thấy chưa? Người phụ xe noí với em rằng  “Trạm tiếp theo: Lạc quan”; “Trạm tiếp theo: Vui vẻ” ; “Trạm tiếp theo:  Hạnh phúc”.
 
 
Tháng 8, tôi gửi đi một lá thư, điạ chỉ mang  tên là Cảm giác, người nhận thư mang tên Vĩnh viễn.
                                                                                
Cá Rô
 
 

  • Vì đã từng thuộc về nhau...

Nếu 1 ngày mình gặp mặt khi bước trên 1 con  đường chỉ biết đi qua nhau mà không chào hỏi, không phải vì không muốn  mà bởi vì không thể... Vì những kỉ niệm đẹp, những quá khứ buồn không  thể quên...
 
Vì đã từng thuộc về nhau...
 
Nên đừng làm tổn thương nhau sau khi chia  tay... Vì mình đã từng thuộc về nhau...
Nếu có thể xin hãy im lặng...

Nếu có thể xin hãy nhìn về con đường phía  trước...
 
Đừng quay đầu lại...
 
Đừng hối tiếc điều gì!
 
Vì mình đã từng là của nhau...

Nếu có thể xin hãy hạnh phúc! Đừng buồn,  đừng nhớ, đừng mong....

Nếu có thể hãy quên đi....
 
Cái gì đã qua hãy cứ để nó qua đi vì mình không  còn khả năng giữ ng đó ở bên cạnh, không thể mang lại hạnh phúc thì xin  hãy để mọi chuyện là kỉ niệm, là quá khứ để khi nghĩ lại cảm nhận được  niềm hạnh phúc khi đã từng yêu và được yêu.... Vì anh giống như cơn gió,  e chỉ là ngọn cỏ bé nhỏ sao có thể giữ chân anh?
 
Vì đã từng thuộc về nhau...

Nên sẽ cố gắng giấu đi cảm xúc trong lòng  để rồi một ngày xa lắm nhìn lại sẽ cảm thấy nhẹ lòng...
 
Sẽ cảm thấy vui khi anh hạnh phúc bên người  khác, không phải là em!
 
Có nhiều người đã từng yêu và được yêu không  phải chỉ mỗi mình em....

Cũng có nhiều ng đã đánh mất một nửa của mình,  không phải chỉ mỗi mình em...
 
Em vẫn sống tốt, vẫn cười mỗi ngày, vẫn ăn đúng  giờ, ngủ đúng giấc, chẳng có gì thay đổi trong cuộc sống... Có chăng  chỉ là thiếu 1 người bên cạnh, quan tâm và coi em là 1 người quan  trọng....Có chăng chỉ là cảm giác cô đơn, chỉ là nỗi nhớ....
 
Nếu như anh đã tìm thấy 1 người bên cạnh, nếu  như vị trí đã từng là của em trong lòng anh đã là của người khác thì em  chúc anh hạnh phúc! Dù trong lòng em...
 
Cuối cùng hôm nay em đã hiểu, không còn trách  móc, đau khổ hay buồn phiền.... Xin lỗi vì thời gian qua e chẳng hiểu  anh dù chỉ 1 chút... Em chỉ biết nói em yêu anh mà không biết anh cần gì  và muốn gì... Cuối cùng anh vẫn là anh....
 
Truc Nguyên

 
  • Thế đâu phải chia tay…
 
Lời tác giả: “Có ai đó đã nói rằng, thật khó chia động từ  “yêu”: quá khứ của nó không đơn giản, hiện tại chỉ là trình bày, còn  tương lai vẫn còn ở thức điều kiện. Cũng có lẽ bởi vậy mà cho tới bây  giờ, tình yêu vẫn luôn là một bí ẩn mà con người chưa thể định nghĩa và  lí giải nổi. Nhưng, tình yêu vẫn cứ đến bên mỗi người như một món quà mà  Thượng đế ban tặng. Nó vẫn ngân lên trong muôn vàn cung bậc của xúc  cảm.”

Blogger Ice : Lạnh nhưng… ngọt
 
Đêm

Thành phố như khoác lên mình một tấm áo mới  trong ánh đèn lung linh với những màu sắc biến ảo. Màn đêm buông xuống  kéo trùng cái ồn ào, xô bồ của cuộc sống thường nhật. Đêm, thu lại ở một  góc nhỏ của phố phường, để lắng nghe hai con tim đã không còn chung một  nhịp đập.

- Mình… dừng lại ở đây thôi, em nhé. Anh  không muốn tiếp tục thế này nữa !

Em nhìn tôi không chớp mắt. Cái nhìn thẳm  sâu như muốn kiếm tìm một sự thật ẩn trong đó.

- Anh thực sự muốn như vậy?- Em khẽ hỏi.

1s…2s…3s…Thời gian như đứng lại. Phải chăng  cuộc sống vốn vẫn vậy, luôn có quá nhiều câu hỏi và quá ít câu trả lời.  Hay bởi, lúc này câu trả lời tốt nhất là sự lặng.

Hàng mi dài khẽ cụp xuống. Một nụ cười nhẹ  như gió thoảng trên môi em mang theo cả một nỗi sầu khôn nguôi.

- Em hiểu rồi…

- …

- Taxi…

Em sải bước thật nhanh về phía chiếc xe.  Muốn kéo em lại nhưng những lời đã nói ra…Tất cả như kìm chân tôi lại.  Chiếc taxi phóng vụt qua tôi, khuất bóng phía chân cầu.

Còn mình tôi với những ngọn đèn đêm.
 
Ngày không em…

Tiếng chuông báo thức réo inh ỏi vang khắp  căn phòng. Tỉnh giấc. Đầu đau nhói Mùi rượu vẫn bám trên cơ thể. Đêm  qua, chẳng nhớ mình đã uống bao nhiêu. Chỉ biết càng uống càng tỉnh và  chẳng thể quên…Trong khoảnh khắc, tôi đã để em bước ra khỏi cuộc đời  mình. Ngỡ như mơ nhưng đó là sự thật. Một lựa chọn của chính tôi.

Trước khi gặp em, mọi người trong công ty  gắn cho tôi cái mác “robot”. Nụ cười vắng bóng trên khuôn mặt tôi cũng  tựa như mưa chẳng mấy khi ghé thăm sa mạc. Sự lạnh lùng toát ra từ vẻ  ngoài. Ngày ấy, tôi lao vào công việc, vắt kiệt sức mình vào những dự án  mới nối tiếp…Tất cả những gì tôi làm khi đó chưa hẳn bởi nhiệt huyết  của một chàng trai 22 tuổi mà cốt yếu tạo cho mình một cái “vỏ bọc” để  chốn tránh, để lãng quên những nỗi buồn ẩn sâu, để xoa dịu phần nào  những vết thương vẫn còn rất mới trong tim vần nhói đau hàng đêm… Thật  chẳng khác nào “robot”. Không sống thật vớ chính bản thân mình. Ngột  ngạt, bức bí và có chút hèn nhát nhưng đó lại là cách sống mà tôi đã  chọn.

Cuộc đời vốn chẳng phải một con đường thẳng  tắp mà còn biết bao đường vòng, lối tắt.Và ngày tôi gặp em, vào đúng  thời điểm ấy cũng là khi một ngã rẽ mới được mở ra. Em bước vào cuộc  sống của tôi thật nhẹ nhàng. Em đến, băng lại vết thương trong lòng tôi  bằng những chiếc băng keo của sự quan tâm chân thành và thấu hiểu thật  sự. Em đến sưởi ấm con tim tôi lạnh giá để thêm một lần nó lại biết rung  động sau bao lần tự hứa khép cửa trái tim và sẽ chẳng để ai bước vào.  Em đã mang một điều thật quý giá trở lại bên tôi. Đó là tình yêu. Và từ  ngày ấy, “robot” biết cười !

Duyên may đã mang đến một tình yêu mà tôi  không ngờ tới. Gần hai năm là một quãng thời gian hạnh phúc bên em. Lẽ  ra, tôi sẽ là người hạnh phúc. Có điều…trong tôi, một người đàn ông, vẫn  luôn tồn tại con người tham vọng. Tình yêu của em đã là động lực để nó  được tiếp thêm sức mạnh. Nhưng trớ trêu thay, tình yêu của em càng lớn  bao nhiêu thì con người tham vọng đó càng lấn át con người tình thương  trong tôi bấy nhiêu. Mỗi phút giây trôi qua khiến tôi hạnh phúc hơn  nhưng cũng dễ bị tổn thương hơn và đã có lúc sự yếu đuối hiện diện trong  tôi. Vì chính tôi đang làm người tôi yêu tổn thương thật nhiều, dù chưa  một lần em nói ra điều đó nhưng tôi đọc thấy tất cả qua ánh mắt nâu  buồn và những khoảng lặng chẳng nói thành lời khi bên em. Thẳm sâu trong  lí trí vẫn luôn mách bảo, nếu yêu em, tôi phải rời xa em vì nếu tiếp  tục với tôi, em sẽ tổn thương thật nhiều. Tôi không xứng đáng với tình  yêu của em. Khi nhận ra điều này cũng là lúc tôi biết…một ngày nào đó  tôi sẽ mất em…

Và, cái ngày đó chính là ngày hôm qua.

Tôi đã để em bước ra khỏi cuộc đời mình như  chưa từng đến. Em có thể oán hờn tôi là một kẻ vô tình. Nhưng tôi không  muốn một ngày nào đó chính tôi lại là kẻ bóp nghẹt con tim của người  con gái đã mang tình yêu đến bên tôi và thay thế nụ cười trong veo của  em bằng những giọt nước mắt đắng chát. Tôi không muốn như thế. Tình yêu  nơi con tim tôi dành cho em vẫn còn vẹn nguyên nhưng tôi đã đánh đổi…Có  lẽ đó cũng là lần sau cuối tôi khiến em phải đau lòng. Tàn nhẫn với em,  cũng là tàn nhẫn với bản thân. Vết thương ấy sẽ mãi nhức nhối không thôi  bởi vì yêu em, tôi đã từ bỏ chính em !

Ngày không em, chẳng còn dư vị cả sự ngọt  ngào từ những niềm vui nho nhỏ mà em mang lại.

Ngày không em, chông chênh nhớ…

Ngày không em, cuộc sống của tôi thiếu đi  thật nhiều…

Ngày không em, tôi quay trở lại với cuộc  sống trước kia, khoác cho mình một “vỏ bọc” lạnh lùng hơn trước. Chưa  khi nào tôi sợ những phút giây ngơi nghỉ như lúc này. Bởi đâu đó trong  con tim tôi vẫn luôn có bóng hình em, từng suy nghĩ vẫn hướng về em. Và  lòng tôi lại nhói đau…

Lao đầu vào công việc như một kẻ điên dại,  tôi đổi lại được sự thăng tiến trên thang danh vọng. Đó là thành công do  chính tôi tạo dựng bằng khả năng của mình. Đáng tự hào, đáng vui. Vậy  mà trong tôi, niềm vui ấy chưa bao giờ trọn vẹn khi chính những lúc đó  sự cô đơn bủa vây lấy tôi, chẳng có lấy một người hiểu mình để sẻ chia.  Với thời gian, tôi đã cố làm cho mình nghĩ rằng tôi đã quên em. Nhưng ,  không có em, tôi nhận ra, mình sẽ luôn cảm thấy cô độc.

Cuộc đời như một trò chơi tung hứng với năm  quả bóng mang tên: công việc, gia đình, sức khoẻ, bạn bè và tình yêu.  Tung chúng lên không trung, ta sẽ thấy ngay công việc là quả bóng cao su  vì khi rơi xuống đất nó sẽ lại nảy lên. Nhưng bốn quả còn lại đều là  những quả bằng thuỷ tinh. Nếu lỡ tay đánh rơi một quả, nó sẽ bị trầy  xước, có tì vết, bị hư hỏng, thậm chí bị vỡ nát. Chúng không bao giờ trỏ  lại như cũ. Tôi đã tung hứng quả bóng công việc thật tài tình. Nhưng  quả bóng tình yêu thì không. Tôi đã để nó tuột ra khỏi tầm tay mình. Để  tới bây giờ, hơn lúc nào hết, tôi mong có em bên cạnh, như ngày xưa.  Nhưng, có lẽ đã quá muộn màng…
 

Ngày không anh…

Chiếc taxi khuất bóng dần và dừng lại ở  phía dưới chân cầu.

Có lẽ anh sẽ không bao giờ biết, đêm đó đâu  chỉ có mình anh đứng lặng hàng giờ trên cầu. Mà còn một người đã thu cả  bóng hình anh từ phía xa qua đôi mắt nhoà lệ. Là em.

Thượng đế đã ban cho mỗi con người một món  quà đặc biệt, đó là tình yêu. Khi món quà ấy được trao tặng đi cũng là  lúc tình yêu đâm chồi nảy lộc với những điều kì diệu và bí ẩn của nó. Ở  đúng vào thời điểm đó, em đã gặp và trao món quà đó vào tay anh. Chưa  một lần em tự hỏi, anh có xứng đáng với nó hay không? Chỉ bởi tình yêu  đâu phải món hàng ngoài chợ để mà mặc cả. Em đã trao nó đi mà không toan  tính thiệt hơn.

Em không thể lựa chọn tình yêu nhưng tình  yêu đã lựa chọn em. Và em đã đón nhận khi tình yêu đến từ nơi anh. Bao  vui buồn, niềm hạnh phúc cũng như những nỗi khổ đau… đã được san sẻ trên  suốt nẻo đường yêu. Nhưng ngày hôm nay, anh đã trao trả lại món quà ấy  lại cho em. Có điều, nó không còn như trước nữa…

Ngày không anh, thời gian như trôi chậm  lại. Em chìm trong hồi ức của những ngày đã qua. Từ mai, em sẽ bắt đầu  lại một cuộc sống mới vắng anh trong đó. Em vẫn luôn nghĩ, mình đủ mạnh  mẽ để bước về phía trước. Vấn đề chỉ là thời gian bởi nếu như tình yêu  khiến người ta lãng quên thời gian thì chính thời gian cũng khiến người  ta lãng quên tình yêu. Nhưng thật sự khó vô cùng khi nỗi nhớ trong em  vẫn thật đậm sâu và cho tới ngày ấy, con tim em sẽ chỉ là một khoảng  trống vô định.

Ngày không anh, em chẳng còn được thu mình  nhỏ nhắn trong vòng tay anh ấm nồng.

Ngày không anh, đã bao lần sâu thẳm trong  lòng em tự hỏi: ở nơi kia, trong một phút giây nào đó, anh có còn nhớ  tới em?

Ngày anh để em ra đi, trước sự im lặng  không nói, có một điều em vẫn mãi đinh ninh rằng: “Thế đâu đã phải là  chia tay!”

Và, nếu có một cơ hội cuối trở lại tìm  nhau, liệu anh có cố gắng bằng cả bản thân để hàn gắn những mảnh vỡ nơi  con tim em?
 


 
“Boomerang tình yêu”…

Nỗi nhớ em da diết dẫn lối, đưa tôi trở về  những miền kí ức, trở về nơi ghi dấu bao kỉ niệm ngọt ngào giữa chúng  tôi. Đúng ngày này, hai năm về trước, có một người con gái đã đổi tên  cây cầu vượt thành “cầu vồng nhân tạo” trong tiếng cười trong veo để ghi  dấu tình yêu của chúng tôi. Cũng chính là người con gái ấy đã mang lại  nụ cười, khiến tôi biết cố gắng trong suốt những tháng ngày sau đó.  Nhưng cũng tại nơi đây, bằng chính lựa chọn của mình, tôi đã để em ra  đi. Tôi luôn nghĩ một mình sẽ mạnh. Yêu thương làm tôi mất đi sức mạnh  đó. Nhưng, tôi đã nhầm! Khi đứng ở đỉnh cao của thành công, danh vọng và  tiền tài, có lẽ cũng là khi con người ta cảm thấy cô đơn hơn cả nếu  chẳng có lấy một người để sẻ chia. Hơn lúc nào hết, tôi cảm nhận thấm  thía điều đó. Vắng em, mới biết tôi cần em tới nhường nào, mới hiểu em  có ý nghĩa trong cuộc sống của tôi xiết bao. Vắng em mới thấy, con tim  lạnh giá.

Tôi đứng đó, trơ trọi. Ánh đèn đêm nhoè dần  qua khoé mắt cay cay.

Trong khoảnh khắc, ngỡ như mơ, một bàn tay  khác đan vào tay tôi. Phút chốc, khoảng trống giữa những ngón tay tôi  được lấp đầy bằng những ngón tay nhỏ bé mà thật ấm áp. Bàn tay ấy đã quá  thân thuộc với tôi. Bàn tay của yêu thương, của Em - người con gái tôi  yêu!

- Đó đâu là chia tay, phải không anh…?

Nếu tình yêu có điều kì diệu thì chính là  khoảnh khắc này đây. Chiếc “boomerang tình yêu” đưa em trở lại bên tôi.

Xiết chặt tay em và sẽ không bao giờ tôi đánh rơi những yêu  thương một lần nữa bởi một mình thì đi nhanh hơn nhưng có hai người sẽ  đi được xa hơn.
 
Tags: , , , , , , , , , ,

MÌNH CHIA TAY RỒI MÀ EM

[不指定 03/12/2011 15:06 | by xuka ]


Tags: , , , , ,


Tags: , , , , , , , ,


Tags: , , , , , , ,

Anh vẫn nợ em một trái tim

[不指定 03/12/2011 15:00 | by xuka ]


Tags: , , , , , ,


Tags: , , , , , , ,

7 ngày chia tay

[不指定 03/12/2011 14:53 | by xuka ]


Tags: , , ,

Thế Đâu Phải Chia Tay...

[不指定 03/12/2011 14:52 | by xuka ]
Tags: , , , ,

Tình yêu chưa nói

[不指定 03/12/2011 14:49 | by xuka ]
Tags: , , , ,
Tiếp 10/60 Trang đầu Trang trước 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]