Sau khi tốt nghiệp trung học, chị người quen giới thiệu cho tôi một  thanh niên tên Hiếu, đang làm cho công ty nước ngoài, cha là người có  chức có quyền. Nhà chị họ tôi được chọn làm địa điểm gặp mặt.

Từ ngày chị họ kết hôn, tôi chưa gặp lại chị và cũng chưa biết mặt  chồng chị. Hôm đến nhà chị, vừa bước vào, tôi nhìn thấy một người đàn  ông ngồi đọc báo trên ghế sa-lông. Anh vội đứng lên chào chị người quen  trước, rồi quay sang mỉm cười với tôi. Lúc đó tim tôi bỗng đập rất  nhanh, có một cảm giác rất lạ, không lời nào diễn đạt được, một cảm giác  mà tôi chưa từng có. Lúc đó tôi nghĩ đây chắc là Hiếu, trong lòng rất  vui sướng vì đây chính là mẫu người con trai là mình mong đợi: trẻ  trung, anh tuấn, lịch thiệp. Giây phút đó, tôi cảm nhận được mình đã yêu  người này.

Nhưng giấc mơ đó chợt tan biến khi chị người quen giới thiệu, anh ấy  không phải là Hiếu, mà là chồng của chị họ tôi. Anh nói chuyện rất cởi  mở, mời chúng tôi ngồi, nói chị họ ra ngoài đón Hiếu. Giây phút đầu tiên  gặp anh, tôi đã yêu anh, và cũng chính từ giây phút đó lý trí đã không  thể điều khiển trái tim tôi. Nghe chị người quen và anh nói chuyện với  nhau, tôi mới biết anh chị mở một cửa hàng bán đồ điện tử, công việc  kinh doanh rất thuận lợi. Đột nhiên chị người quen gọi, tôi ngẩng đầu  lên, chị bảo là anh rể họ đang hỏi chuyện tôi. Lúc đó tôi mới quay sang  nhìn anh, đúng lúc anh mỉm cười, tôi càng cảm thấy bối rối. Anh hỏi một  câu, tôi trả lời một câu. Một lúc sau, nghe thấy tiếng chị họ ở bên  ngoài, cùng đi vào nhà là một nam thanh niên, trông người này vừa gầy  vừa cao, nước da rất trắng. Tôi nghĩ chắc đây là Hiếu. Sau khi được giới  thiệu, chúng tôi cùng ngồi nói chuyện.

Vì hình ảnh anh rể họ đã in đậm trong tim nên tôi không còn để ý đến  Hiếu nữa. Tôi cũng chẳng muốn nhìn nữa, cảm thấy Hiếu rất bình thường,  rất vô vị, chỉ nhìn qua cũng thấy là yểu tướng, không thể nào so sánh  với anh rể được. Tôi chẳng còn hứng thú nói chuyện với Hiếu, chỉ thỉnh  thoảng nhìn trộm anh rể. Hiếu thì luôn cố tìm ra chuyện để nói, có vẻ  như muốn để lại ấn tượng tốt với tôi.  Sau đó vợ chồng chị họ tìm cớ đi  ra ngoài, tôi ở lại với chị người quen và Hiếu. Trong khi họ thao thao  bất tuyệt thì tôi chỉ im lặng, chẳng muốn nói chuyện gì. Hiếu càng cố tỏ  ra là một người biết nói chuyện, tôi càng cảm thấy khó chịu. Tôi chỉ  muốn đi về, nhưng lại sợ như vậy thật bất lịch sự, nên cố ngồi lại. Cuối  cùng buổi gặp mặt tẻ nhạt đó cũng kết thúc.

Anh rể họ là người đầu tiên khiến con tim tôi rung động, nhưng trong  lòng tôi biết mình không thể biểu lộ tình cảm. Anh là chồng của chị tôi,  tôi và anh tuyệt đối không thể được. Vì thế dù chẳng có tình cảm gì với  Hiếu nhưng nghe lời khuyên của mọi người và cũng là để xoá đi hình ảnh  của anh trong tim, tôi nhận lời yêu Hiếu, hơn thế còn cố tỏ ra là mình  yêu Hiếu. Mọi người nhìn thấy chúng tôi vui vẻ bên nhau đều mừng cho  chúng tôi; nhưng không ai biết rằng hình ảnh anh rể đã chiếm trọn trái  tim tôi.

Tôi và Hiếu yêu nhau được một thời gian thì tôi được vào làm ở Đài  truyền hình, làm MC cho một chương trình giải trí. Mặc dù được vào làm  việc ở đây tôi cảm thấy rất hạnh phúc, rất biết ơn Hiếu vì nhờ có anh  tôi mới có công việc này, nhưng yêu Hiếu thì lại rất đau khổ. Tôi chỉ  yêu mình anh rể, không có cách nào xoá được hình ảnh anh trong trái tim.  Mỗi lần hẹn hò với Hiếu, mỗi lần Hiếu hôn, trong tâm trí tôi chỉ nghĩ  đến anh rể, tưởng tượng rằng người ở bên mình lúc đó không phải Hiếu mà  anh rể. Tôi đã hàng nghìn, hàng triệu lần mắng bản thân quá tồi tệ, sao  có thể yêu anh được, không được phép như vậy. Lương tâm, lý trí tôi  không cho phép yêu anh, nhưng dường như tình yêu tôi dành cho anh quá  lớn, và có lẽ vì tôi biết không thể yêu nên lại yêu nhiều hơn, tôi không  thể khống chế được tình cảm của mình.

Hiếu rất nhiều lần muốn "thân mật" với tôi, nhưng lần nào cũng bị tôi  cự tuyệt. Con người thật là kỳ lạ, rõ ràng biết mình và anh rể họ không  thể có kết quả, lý trí bắt tôi phải quên anh; nhưng trong tim luôn có  tiếng nói, một tiếng nói không ngừng vang vọng, nói với tôi rằng phải  giữ gìn sự trinh trắng của mình, không phải vì tôi mà là vì anh. Đến  sinh nhật tôi, Hiếu tổ chức linh đình ở một nhà hàng, còn tặng tôi sợi  dây chuyền vàng. Mọi việc làm của Hiếu đều khiến tôi rất cảm động, cảm  thấy rất có lỗi. Nhiều lúc tôi nghĩ Hiếu vì mình đã làm bao nhiêu việc  như vậy, mình nên báo đáp. Rất nhiều lần tôi cố gắng thay đổi thái độ  với Hiếu, mở rộng trái tim đón nhận và đáp trả tình yêu của Hiếu. Nhưng  cho dù có cố gắng bao nhiêu, tôi cũng không thể yêu Hiếu. Hôm sinh nhật,  tôi uống hơi nhiều nên người không còn tỉnh táo, và tôi đã trao sự  trong trắng cho Hiếu. Sau đó phát hiện ra mình có thai, không còn cách  nào khác, tôi phải kết hôn với Hiếu. Hôm tổ chức hôn lễ, chị họ và anh  rể cũng đến. Khi chúc phúc hai chúng tôi, anh nở nụ cười rất tươi, còn  tôi không thể nào nói với anh nỗi đau khổ trong lòng, chỉ biết nhìn anh.  Nhưng anh không hề cảm nhận được điều gì, vui vẻ nói: “Chúc hai em trăm  năm hạnh phúc!”. Khi nghe câu đó, tôi nuốt nước mắt vào tim, trong lòng  thầm nói: “Anh có biết người em yêu là anh không?”.

Tan nát cuộc đời vì yêu anh rể, Tình yêu - Giới tính, Bạn trẻ - Cuộc sống, Anh re, tinh yeu, tinh yeu nu gioi, tinh don phuong

Tôi đau khổ, tự hỏi sao cuộc đời mình lại đến nông nỗi này... (Ảnh minh họa)

Sau khi kết hôn, tôi rất lãnh đạm với Hiếu, vẫn thường xuyên từ chối  “yêu cầu” của anh. Hiếu rất giận tôi, mắng tôi là động vật máu lạnh. Tôi  không quan tâm, Hiếu muốn nói gì cũng được, tôi không để Hiếu động vào  người. Hiếu không thể hiểu được tại sao tôi lại xử sự như vậy, hoàn toàn  không biết được lý do cự tuyệt là vì người đàn ông tôi yêu không phải  anh ta. Tôi vốn là một người con gái lãng mạn, giàu cảm xúc; giờ đây  phải sống cùng một người mà mình không yêu, thật quá đau khổ! Hàng ngày  tôi đi làm về muộn, dành hết thời gian cho công việc, lấy công việc để  quên đi cuộc hôn nhân đau khổ. Một hôm đi làm về, nhìn thấy Hiếu mặt hầm  hầm ngồi trên ghế sa-lông, tôi không để ý, đi vào phòng ngủ. Bỗng nhiên  Hiếu xông đến nắm chặt tay tôi: “Thì ra trong lòng cô yêu người thằng  đàn ông khác!”. Tôi kinh ngạc, đẩy Hiếu ra. Tôi nhìn thấy trên tay Hiếu  đang cầm mấy bức thư, biết Hiếu đã đọc thư tôi viết cho anh rể họ. Tôi  lo lắng giật lại mấy bức thư. Chuyện tình cảm của chúng tôi như một  chiếc cốc đã bị vỡ, không có cách nào hàn gắn lại được.

Hiếu quát: “Tại sao cô lại lừa dối tôi? Tại sao? Tại sao?”. Tôi chờ  Hiếu bình tĩnh hơn mới nói: “Chúng ta ly hôn thôi!”. Hiếu quắc mắt nhìn:  “Không! Tôi quyết không ly hôn!”. Tôi nói: “Anh đã biết tôi không hề  yêu anh, đối với anh chẳng có chút tình cảm nào, không ly hôn thì cả hai  chúng ta sẽ đều đau khổ!”. Hiếu nói: “Tôi có điểm nào không bằng anh ta  chứ?”. “Anh không được nhắc đến anh ấy!”, tôi nói. Mặt Hiếu đỏ gay gắt:  “Cô thần kinh à? Chồng mình thì không yêu, lại đi yêu chồng chị!”. Nghe  Hiếu nói đến anh rể họ tôi không thể chịu được: “Phải, tôi thần kinh  đấy!”. Nói rồi tôi chạy ra ngoài, tối đó tôi ngủ ở nhà một người bạn,  không về nhà.

Hôm sau tôi xin nghỉ phép, không đi làm. Mẹ tôi đến mắng một trận,  nói tôi là đứa con gái mất nết, lại đi yêu chồng chị họ, thật là một  chuyện đáng xấu hổ. Mẹ muốn tôi phải từ bỏ ngay tình yêu trái với luân  thường đạo lý này, không được phép làm xấu thanh danh gia đình, để mọi  người cười chê. Mẹ đưa tôi về nhà, xin lỗi Hiếu. Hiếu không còn giận  nữa, cũng không vì chuyện này mà lạnh nhạt với tôi, ngược lại còn ân  cần, chăm sóc hơn trước. Tôi biết Hiếu muốn dùng tình cảm chân thành của  mình để làm tôi cảm động, nhưng không hiểu sao trước Hiếu, tôi như một  hòn đá vô tri vô giác, không có cách nào yêu được.

Khi con được một tuổi, tôi thôi việc ở đài truyền hình, cùng vài  người bạn đi vào miền Nam. Vào miền Nam hơn một tháng mà không tìm được  việc, mọi người không muốn tiếp tục nữa, đều quay về quê, chỉ mình tôi  không thể về. Tôi tiếp tục ở lại, cuối cùng tìm được việc ở một quán  bar. Tôi vừa trẻ trung, vừa xinh đẹp nên có khá nhiều khách theo đuổi  tôi. Tôi vẫn yêu anh rể họ nên với những người đàn ông khác, tôi chẳng  có cảm giác gì. Sau đó trong số những người theo đuổi, có một vị giám  đốc công ty bảo hiểm tên Hưng đã khiến tôi chú ý, vì trông Hưng rất  giống anh rể; cũng trẻ trung, lịch thiệp. Gặp Hưng tôi như được gặp anh  rể họ. Tôi nhận lời yêu. Trong tim tôi, Hưng chính là anh rể họ. Tất cả  tình cảm tôi bây giờ đều dành cho Hưng. Không lâu sau chúng tôi sống  cùng nhau. Thời gian đó tôi rất hạnh phúc, chỉ cần Hưng đối tốt với mình  là đủ!

Nhưng rồi một chuyện đã xảy ra. Có một lần ngủ mơ tôi bỗng gọi: “Anh  Quang! anh Quang!” (tên anh rể họ). Hưng kéo tôi dậy, hỏi có phải là coi  anh là người đàn ông tên Quang không, tôi đành phải nhận. Sau đó thái  độ của Hưng đối với tôi thay đổi hẳn. Hưng không còn quan tâm như trước  nữa, có lúc còn vô cớ đánh mắng tôi. Không lâu sau tôi phát hiện, ở  ngoài Hưng có người phụ nữ khác. Tôi không cam tâm bị ruồng bỏ như vậy.  Tôi tìm đến gặp Hưng, nói tôi sẽ trở về nhà, sẽ không ở đây nữa, muốn về  quê buôn bán. Hưng rất thông minh, hỏi tôi muốn bao nhiêu để kết thúc  mối quan hệ này. Rất nhanh, anh vay được số tiền tôi cần và đưa cho tôi.  Hưng nói sau này không được đến tìm anh nữa, tôi chấp thuận. Cầm được  tiền, tôi về quê mở một cửa hàng nhỏ.

Quay về nhà, tuy tiếp tục ở cùng Hiếu nhưng chúng tôi không còn ngủ  chung nữa. Hiếu ngủ trên giường, còn tôi ngủ ở ghế sa-lông. Tôi như  người bị u mê, không thể thoát ra khỏi tình cảm tội lỗi. Để có thể  thường xuyên gặp mặt anh rể họ, tôi mở một cửa hàng ở gần cửa hàng của  anh. Có thể Hiếu biết không thể làm tôi hồi tâm chuyển ý nên anh cũng  chẳng quan tâm nữa, buổi tối thường xuyên đi vũ trường chơi bời. Biết  chu‏yện, tôi không tức giận, ngược lại nghĩ như vậy cũng tốt, có thể  nhân cơ hội này nói cho anh rể họ biết tình cảm của mình.

Rồi có một đêm Hiếu dẫn gái về nhà, tôi không thể nào chịu được nữa,  chạy ra ngoài, gọi điện cho anh, nói có chuyện gấp muốn gặp. Một lúc  sau, anh rể họ đến. Đứng trước mặt anh, tôi không biết nói gì. Anh lo  lắng hỏi có chuyện gì. Tôi đột nhiên ôm chầm lấy anh: “Em yêu anh!”. Anh  thần người ra một lúc không nói được câu nào, mãi sau anh đẩy tôi ra:  “Em nói cái gì? Em có biết em đang nói gì không?”. Tôi nói một cách kiên  quyết: “Em yêu anh! Ngay từ lần đầu tiên gặp anh em đã yêu anh rồi!!!”.

Anh kinh ngạc nhìn tôi: “Anh là anh rể của em! Là chồng của chị em.  Em không được phép nói những lời như vậy!”. Nhưng tôi không nghe mà vẫn  tiếp tục nói: “Em phải nói! Em không cần biết anh là ai. Em yêu anh! Em  yêu anh”. Anh đột nhiên quát: “Em im đi! Sao em lại thế này? Đến nghĩ em  cũng không được phép nghĩ như vậy. Hiếu tốt với em như thế, em lại còn  chạy ra đây nói những lời nói này. Hiếu...”. Tôi như phát điên lên: “Anh  đừng nhắc đến anh ta nữa! Em không yêu anh ta, chúng em không thể có  hạnh phúc! Em chỉ yêu mình anh thôi!”. Anh cố gắng lấy bình tĩnh: “Em  đừng nghĩ lung tung nữa! Hãy quay về với Hiếu đi! Anh sẽ coi như tối nay  chưa từng gặp em”.

Tôi nhìn anh mà trái tim tan nát. Tôi không ngờ anh có thể đối với  mình như vậy, tôi tuyệt vọng. Thời gian đó cả nhà đều chỉ trích, mắng  nhiếc tôi. Tôi không thể nào ở lại nữa. Tôi lại bỏ nhà đi vào miền Nam.

Một hôm, mẹ gọi điện cho tôi nói, anh rể họ đã mất trong một vụ tai  nạn giao thông. Trái tim tôi như vỡ thành muôn ngàn mảnh, lẽ nào anh lại  rời bỏ tôi như vậy sao? Lẽ nào tôi sẽ không bao giờ được gặp anh nữa  sao? Tôi đau khổ, tự hỏi sao cuộc đời mình lại đến nông nỗi này, tôi  không còn muốn sống nữa, không còn ước mơ. Mọi hy vọng đều đã chết theo  anh rể họ, tôi nghĩ sống được ngày nào hay ngày ấy, đối với tôi đã chẳng  còn tương lai gì nữa!.

• TRUYỆN NGẮN | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(35)
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]
               

Mã kiểm tra Không phân biệt font chữ