Thế giới qua khung cửa sổ

[不指定 31/08/2011 18:11 | by xuka ]

Từ lớp năng khiếu họa ra, nó qua đường. Bỗng chiếc xe máy từ sau lao tới. Và “Rầm..ầm..m”.



Rồi nó khẽ vận động chân, tay. Nhưng…



-          Bố ơi, mẹ ơi! Con đang ở đâu? – Nó cất tiếng gọi.



-          Kìa! Cậu tỉnh rồi. Cậu bị tai nạn nên giờ đang ở bệnh viện. Mẹ cậu vừa ra ngoài mua đồ, nhờ mình trông chừng cậu.



-          Mắt của mình đau quá, không thấy gì cả. Mình không vẽ được nữa rồi!



-          Không sao đâu. Mình nghe bác sĩ bảo cậu chỉ bị tổn thương nhẹ, chờ hồi sức rồi làm phẫu thuật mắt thì nhìn lại bình thừơng thôi. Chúng mình kết bạn nhé. Nếu cậu thích vẽ, mình có thể “làm mắt” cho cậu những ngày này mà.



-          Cậu tốt quá. Mình sẽ không chịu nổi nếu một ngày không được vẽ.



Thế là nó có bạn, có “đôi mắt sáng” để ngày ngày lại vẽ. Nó đâu biết ba mẹ nó vì không muốn bỏ dở công việc, khi biết nó không sao, chỉ chờ phẫu thuật, đã thuê cậu bạn cùng phòng bệnh để giúp đỡ nó



-          Ở trong phòng, cậu có thể thấy gì?



-          Để mình xem nào! Phòng có ba cửa sổ, mỗi cửa mở ra một hướng với rất nhiều âm thanh và sắc màu ngòai ấy.



-          Vậy chúng mình làm một tập tranh “Thế giới qua khung cửa sổ”. Bắt đầu nhé. Cậu miêu tả đi.



-          Ừ, cửa sổ phía đông nhé. Mặt trời đang  nhô lên đằng xa, màu hồng dịu. Ánh hồng dát ra xung quanh…. Gần hơn chút nữa là đồng lúa đang vào thì con gái. Những hạt sương buổi sáng bị mặt trời đánh thức long lanh hơn, cựa quậy như ngái ngủ vậy. Và, ngay cửa sổ là cây phượng già với hai chú chim sẻ đang rỉa cánh cho nhau.



-          Câu tả hay thật. Nhưng chầm chậm chứ. Mình sắp xong rồi đây.



-          Đẹp quá. Sinh động và rất có hồn. Cậu tài thật!



Cứ vậy, nó vui với những bức tranh và những lời tả cảnh mượt mà của cậu bạn mới quen.



Ngày cậu bạn xuất viện cũng là ngày nó lên bàn phẫu thuật.



Rồi nó thấy ánh sáng tràn vào, khi bác sĩ kéo cuộn băng ra khỏi mắt. Nó nhấp nháy mắt và hướng ra phía cửa sổ. Trước mắt nó là ba bức tường trắng muốt. Không mặt trời, không cánh đồng, không có cây phượng già hay gì cả.



Giật mình. Nó quờ tay chạm phải bìa thư dưới gối. Cầm lên. Không phải thư. Mà là tiền. Nó không hiểu. Chỉ riêng ba mẹ nó hiểu về chiếc phong bì ấy

Tags: , , , , ,
• TRUYỆN NGẮN | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(32)
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]
               

Mã kiểm tra Không phân biệt font chữ