Anh à! Cuộc sống có tốt hơn không nếu như ta cứ mãi nhìn về một hướng.  Trái tim ta cứ mãi nhớ nhung và giữ hình bóng của một người mặc dù ta  biết rằng người đó sẽ chẳng bao giờ thuộc về ta...


Chắc là không bao giờ cuộc sống của ta sẽ tốt hơn nếu ta chỉ mải mê  nhìn về một hướng như vậy đúng không anh? Mặc dù, ta biết là như vậy,  nhưng mà sao ta cứ mãi dối lòng, lừa gạt bản thân ta, cố chấp với chính  bản thân ta, ta cứ mãi mê muội mà không chịu tỉnh giấc. Cứ mãi đắm chìm  bản thân ta trong đau khổ như vậy. Muốn tỉnh mà chẳng thể tỉnh, đành  phải để cho bản thân sống một cách mộng mị.

Hai năm qua đi mà sao em vẫn mãi giữ hình bóng của anh trong lòng.  Sao em không thể cho mình một cơ hội anh nhỉ. Em cũng không hiểu nổi  chính bản thân mình nữa. Nhiều đêm em cảm thấy nhớ anh nhiều lắm anh  biết không? Nhưng em không thể gửi một tin nhắn hay gọi một cuộc điện  thoại cho anh. Vì em biết, em không có cái quyền ấy.

Em đã làm điều có lỗi với anh. Vì gia đình mình, vì bản thân mình, vì  muốn làm một đứa con ngoan mà em đã không dám đấu tranh cho tình cảm  của em. Em đã làm cho người em yêu thương nhất thất vọng vì em. Và giờ  em đang phải từng ngày, từng giờ, từng phút, từng giây trả giá cho những  gì em đã làm. Em phải sống mà gặm nhấm nỗi buồn ấy biết đến bao giờ mới  hết đây. Anh biết không! Ngày mà anh gửi cho em cái tin nhắn "sếp sợ  nhóc quá, đỗ đạt cái là đá sếp cái thật đau” đọc cái tin nhắn đó mà nước  mắt em trào ra, thực sự là em không thể khóc nổi nữa. Em muốn hét lên  rằng: Không phải đâu sếp ạ! Em không phải như vậy đâu!

Thư tình: Cám ơn anh vì tất cả, Bạn trẻ - Cuộc sống, Thu tinh, thu tinh cho anh, yeu anh, nho anh, chia tay

Từ sau lời chia tay ấy em chẳng thể mở lòng mình để yêu thêm một ai đó... (Ảnh minh họa)

Anh à! Em xin lỗi anh vì em đã ra đi mà không nói cho anh biết lý do  thật của mình. Nhưng em nghĩ làm như vậy em chỉ phải chịu đau lòng thôi  chứ em không làm anh và bố mẹ phải khó xử, phải phiền lòng. Bố mẹ là  người sinh ra em, cho em cuộc sống ngày hôm nay. Em không thể làm bố mẹ  đau lòng vì em được. Bởi em biết, em là hy vọng và là niềm từ hào lớn  nhất của bố mẹ. Nếu em làm nó sụp đổ bố mẹ biết sẽ sống ra sao? Chắc anh  sẽ hiểu cho em thôi phải không anh?

Ngày ấy em đã nghĩ rằng "không sao, rồi ta sẽ lại gặp và yêu người  khác thôi mà”. Nhưng em đã nhầm anh à. Từ sau lời chia tay ấy em chẳng  thể mở lòng mình để yêu thêm một ai đó. Ai em cũng cứ so sánh và nghĩ  rằng họ chẳng thể được như anh. Cứ thế qua đi, rồi cũng 2 năm trôi qua  em chẳng có nổi mảnh tình vắt vai. Nhiều lúc em cảm thấy cô đơn thật,  nhưng nhiều lúc em lại nghĩ như thế này cũng tốt. Em sẽ thoải mái nhớ  đến anh mà chẳng lo có lỗi với ai đó.

Em cảm ơn anh vì tất cả sếp à! Cảm ơn anh vì đã ở bên cạnh và động  viên em khi em khó khăn nhất. Cảm ơn anh vì đã vẽ cho em một con đường  tương lai thật tươi sáng là cánh cổng trường đại học mà em đang học tập  ngày nay. Một cô sinh viên năm thứ 2 chuyên ngành kế toán, một ước mơ  trở thành hiện thực thật là tuyệt vời sếp à! Cảm ơn anh vì tất cả, tất  cả!

Tags: , , , , , , ,
• TRUYỆN NGẮN | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(55)
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]
               

Mã kiểm tra Không phân biệt font chữ